Sau khi bị đuổi việc, tôi tăng tiền thuê phòng - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.


Trước Tết, công ty tôi lại thả dù một ông tổng giám đốc mới xuống.

Nghe nói, là họ hàng nhà sếp lớn.


Hơn nữa còn là mang theo “chỉ tiêu cắt giảm nhân sự” mà đến.

Cả công ty ngay lập tức rơi vào cảnh hoang mang rối loạn.


Tiểu Yến thở dài thườn thượt: “Thanh Nhã, cậu thì khỏi lo rồi, cậu là top doanh số mà, tổng giám đốc mới dù có mù cũng không thể đuổi cậu được đâu. Còn tớ thì khác, lẹt đẹt xếp cuối thế này, chắc lần này tiêu rồi…”


Quả thực, tổng giám đốc là ai tới tôi cũng chẳng quan tâm.

Bao nhiêu đơn hàng còn nằm trong tay tôi, trừ phi người mới lên bị hỏng não, chứ không ai dám nghĩ tới chuyện đuổi tôi.


editor: bemeobosua


Mà nói Tào Tháo, Tào Tháo đến thật.

Tổ trưởng Lý lom khom cúi đầu đi phía sau một người đàn ông, vừa đi vừa gọi lớn: “Tổng Giám đốc Trần đến rồi, mọi người hoan nghênh nào!”


Tổng giám đốc Trần mới tới, đeo kính râm, khoác áo gió dài lất phất.

Ăn mặc thì cũng gọi là sành điệu đi.


Đáng tiếc… chiều cao ước chừng lắm cũng chỉ được mét sáu.

Cân nặng thì tỉ lệ thuận với chiều cao, cả người như hình vuông biết đi.


Cái bụng phình ra trước như thể đang ôm quả dưa hấu khổng lồ.

Trên mặt lồi lõm không đều, nhìn như có thể móc ra một căn hộ ba phòng một phòng khách.


Tóc không biết quét bao nhiêu lớp gel, bóng đến mức nhìn thôi cũng thấy như có thể lấy xuống xào rau.


Vừa nhìn thấy là toàn thân nổi hết da gà.

Tổng giám đốc Trần dưới tràng vỗ tay hờ hững, từ từ tháo kính râm.


Nháy mắt một cái, còn tự cho là phong lưu lắm mà phẩy đầu cho tóc bay bay.

Đáng ra đừng tháo kính thì đỡ hơn tí.


Vừa tháo ra, quả thực không ai dám nhìn thẳng.

Đôi mắt như hạt đậu xanh, đảo qua đảo lại đầy gian xảo.


Ấn tượng đầu tiên: dâm dê, trơn nhớt, khó ưa.

Tiểu Yến khẽ làu bàu bên cạnh tôi: “Trời ơi, tớ muốn ói quá… từ đâu rơi xuống cái của nợ đàn ông siêu cấp dầu mỡ này vậy trời?!”


2.


“Chào mọi người, tôi là Trần Tử Thông, tổng giám đốc mới. Sau này sẽ là đồng nghiệp với mọi người, mong mọi người giúp đỡ nhiều nhé.”


Trần Tử Thông lần lượt bắt tay từng người trong phòng.

Tới lượt tôi, hắn ta hơi khựng lại một chút, rồi nắm lấy tay tôi không buông.


“Người đẹp à, em tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Tôi cười gượng, rút tay mình ra khỏi tay hắn.


Trần Tử Thông còn chưa đã thèm, còn cố tình cào nhẹ lòng bàn tay tôi một cái, đôi mắt ti hí đánh giá tôi từ trên xuống dưới, không hề che giấu chút tà khí nào.


“Giám đốc Trần, để tôi giới thiệu,” Tổ trưởng Lý nhanh nhảu lên tiếng, thấy rõ là nhìn ra Trần Tử Thông có hứng thú với tôi nên lập tức phụ họa. “Đây là thành viên tổ kinh doanh của chúng tôi – Viên Thanh Nhã.”


“Viên Thanh Nhã năm nay hai mươi bảy rồi nhỉ? Hình như vẫn còn độc thân?”

Trần Tử Thông nhíu mày: “Hai mươi bảy hả? Cũng không còn trẻ trung gì… nhưng cũng tạm chấp nhận được.”


Tôi lập tức lạnh mặt: “Giám đốc Trần, tổ trưởng Lý, tuổi tác của tôi là chuyện riêng tư. Không liên quan gì đến hai người cả, đúng không?”


Tổ trưởng Lý trừng mắt, giọng đầy khó chịu: “Viên Thanh Nhã, giám đốc Trần hỏi em tuổi là vì quan tâm. Sao em lại không biết điều như vậy?!”


editor: bemeobosua


Tôi cười nhạt, đáp lại một cách thản nhiên: “Vậy tổ trưởng Lý, đầu anh đã hói, bụng bia thì như có thai bảy tháng, nhìn qua chắc cũng gần sáu mươi rồi, vậy xin hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi?”


Tổ trưởng Lý giận tím mặt, giơ tay chỉ thẳng vào tôi: “Cô… Viên Thanh Nhã, cô…”

“Ây dà, tổ trưởng Lý ơi, con gái đẹp thì tính tình có hơi nóng chút cũng là bình thường thôi. Là đàn ông mà, chúng ta phải biết bao dung một chút.”


Trần Tử Thông nói xong còn tự cho mình là phong lưu, nháy mắt với tôi một cái.

Có lẽ hắn ta nghĩ mình quyến rũ lắm.


Tôi hoàn toàn cạn lời, không buồn phản ứng, quay người về chỗ ngồi luôn.

Không ngờ tối hôm đó, tôi lại nhận được lời mời kết bạn WeChat từ Trần Tử Thông.


3.


Buổi tối, sau khi tắm xong, tôi đắp mặt nạ rồi chuẩn bị nằm xem phim. Đúng lúc đang nằm yên tận hưởng thì WeChat báo có lời mời kết bạn.


Ảnh đại diện là… một chiếc Porsche. Bên cạnh xe là một gã đàn ông không rõ mặt mũi.


Tôi tưởng ai đó bán xe hơi nên chẳng thèm để ý, định tiếp tục cày phim.

Ai ngờ giây tiếp theo, tin nhắn của tổ trưởng Lý như bom dội tới:


【Viên Thanh Nhã, cô làm sao vậy?】

【Tổng giám đốc Trần chủ động kết bạn mà cô dám phớt lờ?】


【Mau! Trong vòng một giây, chấp nhận kết bạn với tổng giám đốc Trần cho tôi!】

Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra cái người có avatar xe sang kia chính là Trần Tử Thông.


Tổ trưởng Lý đúng là một cái máy vỗ mông ngựa. Chỉ cần là cấp trên, bất kể ai, anh ta cũng liều mạng tâng bốc.


Năng lực chuyên môn thì chẳng có gì nổi bật, leo lên làm tổ trưởng hoàn toàn nhờ tài nịnh hót.

Tôi vốn chẳng mấy khi nói chuyện với anh ta, nên anh ta cũng chẳng ưa gì tôi.


Nhớ lại ánh mắt như quét tia X của Trần Tử Thông ban sáng, tôi vốn không định trả lời.


Nhưng nghĩ lại, dù sao thì hắn cũng là tổng giám đốc mới nhậm chức. Lỡ đâu thật sự có chuyện công việc cần trao đổi với tôi thì sao?


Suy nghĩ một chút, tôi quyết định: Chấp nhận kết bạn.


4.


Ngay sau đó, tin nhắn của Trần Tử Thông bắt đầu nhảy liên tục.


【Viên Thanh Nhã, em thấy ảnh đại diện của anh ngầu không?】

【Chiếc xe đó là xe anh hay lái đấy, sao nào, đủ đẳng cấp chưa?】


Đọc đến đây là tôi biết ngay — mình nghĩ nhiều rồi. Trần Tử Thông căn bản không có ý định bàn công chuyện gì nghiêm túc với tôi cả.


Vì phép lịch sự, tôi vẫn nhắn lại một câu:

【Tổng giám đốc Trần, không biết anh tìm tôi có chuyện gì ạ?】


Không rõ câu trả lời của tôi có phải khiến hắn tự tin thêm không, mà WeChat lập tức hiện dòng:


“Đối phương đang nhập tin nhắn...”

Vài giây sau, thông báo tin nhắn vang lên liên tục:


【Tất nhiên là có chuyện, chuyện trong tim anh.】


【Em là sợi mì trong bát anh, khiến anh không nhịn được mà muốn ăn hết từng sợi một.】


【Anh có một bí mật, cần phải nói bằng... môi kề môi.】

【Anh thích cuộc sống phiêu bạt, nhưng lại muốn định cư bên em.】

Còn kèm theo mấy tấm hình gợi cảm rẻ tiền, nhìn thôi là muốn mó.c mắt vứt m.ẹ đi cho rồi.


Tôi tức tốc chặn hắn ngay không chút chần chừ, sợ chỉ chậm thêm một giây là hắn lại gửi tiếp mấy thứ ghê tởm không nỡ nhìn.


editor: bemeobosua


Mười giây sau, điện thoại tôi lại rung lên. Là tổ trưởng Lý Văn Tân gọi tới.


Không nói nhiều, tôi tiện tay cho anh ta vô danh sách đen luôn. Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.


Tôi cứ tưởng mình phản ứng rõ ràng thế rồi, Trần Tử Thông chắc chắn sẽ biết điều mà tránh xa tôi ra.


Ai ngờ, tôi lại đánh giá quá thấp độ mặt dày của hắn. Sáng hôm sau, hắn liền gọi tôi vào phòng làm việc của hắn.


5.


Vừa bước vào văn phòng của Trần Tử Thông, hắn đã đóng cửa lại cái rầm. Dường như còn thấy chưa đủ, hắn còn kéo rèm cửa kín mít.


Tôi cảnh giác lùi về sau mấy bước:

"Tổng giám đốc Trần, anh tìm tôi có chuyện gì?"


Trần Tử Thông ngồi phịch xuống ghế giám đốc, nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt dính chặt lấy tôi:


"Tiểu Viên à, hôm nay em đi làm muộn hai tiếng đấy."


Tôi giữ bình tĩnh:


"Là thế này, tổng giám đốc Trần. Vì tôi thường xuyên phải ra ngoài gặp khách hàng, nên thời gian làm việc của tôi khá linh hoạt."


Hắn bĩu môi:


"Ồ, các đồng nghiệp khác đều đúng giờ, chỉ có em là đặc cách à? Làm vậy có thấy không công bằng với người ta không?"


Rõ ràng là vì chuyện tôi chặn hắn tối qua, giờ hắn ghi thù, cố tình kiếm cớ gây sự.


Tôi ngẩng đầu, lưng thẳng như thước:

"Chế độ làm việc linh hoạt của tôi là do chính giám đốc duyệt."


Nghe đến đây, sắc mặt Trần Tử Thông thoáng thay đổi, nhưng hắn vẫn cố nói tiếp:


"Anh thấy chuyện này phải xem xét lại, không thì ảnh hưởng đến sự đoàn kết trong công ty. Còn nữa, Viên Thanh Nhã, lương của em là gấp ba người khác. Cái này thì..."


Cái tên họ Trần này đúng là thâm độc, mới lên chức chưa bao lâu đã định cắt lương tôi.


Tôi lạnh giọng đáp:


"Tổng giám đốc Trần, lương của tôi là từ việc tôi ký hợp đồng, mang tiền về cho công ty. Tôi có hoa hồng rõ ràng, không phải ăn không ngồi rồi."


Hắn tỏ vẻ đồng tình nhưng rồi lại đổi giọng, bước đến gần, đôi mắt nhỏ xíu như đậu xanh đảo qua người tôi:


"Nói thì đúng là vậy, nhưng em hưởng lương cao như thế, đồng nghiệp sẽ dị nghị. Mất tinh thần làm việc lắm."


Rồi hắn tiến sát thêm vài bước, cúi đầu thấp giọng, ánh mắt mờ ám:


"Nhưng nếu em làm tôi vui, tôi không những không cắt lương mà còn tăng cho em nữa. Viên Thanh Nhã, em hiểu ý tôi chứ?"


Vừa nói, bàn tay nhớp nhúa của hắn đã mò lên eo tôi.


6.


Tôi không nhịn nổi nữa, vung tay tát thẳng một cái bốp vào mặt Trần Tử Thông.

"Hiểu cái rắm ấy chứ hiểu!"


Tát xong, tay tôi dính đầy dầu mỡ, dơ bẩn kinh khủng, buồn nôn ch.ết đi được.


Trên mặt Trần Tử Thông lập tức hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ chót. Hắn ôm má, mắt trợn tròn như lợn lòi, không thể tin nổi quát:


"Viên Thanh Nhã! Cô dám đánh tôi?!"


Tôi hừ lạnh một tiếng:

"Hiểu ‘ý tứ’ của tôi rồi chứ?"


Nói xong, tôi mở cửa đi thẳng một mạch ra ngoài.


Phía sau truyền đến tiếng gào giận dữ của hắn:

"Viên Thanh Nhã! Cô cứ đợi đấy cho tôi!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo