Sau khi bị đuổi việc, tôi tăng tiền thuê phòng - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7.


Tiếng mắng nhiếc của Trần Tử Thông vang vọng khắp văn phòng. Các đồng nghiệp đều quay đầu nhìn tôi.


Ngay cả Tiểu Yến cũng nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng mở miệng hỏi gì.


Nói thật thì, tôi biết Trần Tử Thông nhất định sẽ trả đũa, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.


Trong cuộc họp chiều, hắn trực tiếp tước quyền đi làm linh hoạt của tôi.


“Viên Thanh Nhã, cô thì có cái gì đặc biệt? Từ hôm nay, đến muộn – về sớm, đều trừ lương!”


Không chỉ vậy, Trần Tử Thông còn cắt tiền thưởng cuối năm của tôi xuống chưa tới một phần mười.


Theo quy định bình thường, tôi đã ký được mười hợp đồng, cuối năm lẽ ra được nhận 150 nghìn tệ tiền thưởng.


Giờ thì hay rồi, Trần Tử Thông cắt xuống còn đúng 10 nghìn.


Hắn trừng mắt nhìn tôi, tay chống nạnh, cái bụng tròn như trống lắc lư theo từng hơi thở.


“Viên Thanh Nhã, cô là đứa chẳng làm nên trò trống gì, ngày nào cũng đi muộn về sớm, lấy tư cách gì mà đòi nhiều tiền thưởng? Từ nay trở đi, thưởng cuối năm mỗi người không được vượt quá mười nghìn!”


Nói xong, cả phòng họp im bặt. Đồng nghiệp ai nấy đều cúi đầu, lén liếc sắc mặt tôi.


editor: bemeobosua


Bởi vì rõ ràng, cả nhóm kinh doanh này chỉ có mỗi tôi từng vượt mốc mười nghìn thưởng.


Trần Tử Thông hôm nay ra cái luật này, người có mắt đều biết là nhắm thẳng vào tôi.


Tôi không giận mà còn cười:


"Được thôi, thưởng tối đa mười nghìn đúng không? Đích thân Tổng Giám đốc Trần nói ra đấy nhé. Hy vọng đến lúc đó anh đừng có hối hận."


Tôi vươn vai lười biếng, thưởng mười nghìn thì mười nghìn, tôi sau này chỉ cần làm đúng doanh số tương ứng là được.


Dù sao tôi cũng cày cuốc bấy lâu rồi, ngày nào cũng làm đến nửa đêm chỉ vì doanh số, giờ thì… đúng lúc nghỉ xả hơi một chút rồi.


8.


Từ hôm đó trở đi, tôi bắt đầu đi làm và tan làm đúng chuẩn chín giờ sáng – năm giờ chiều.


Nguyên tắc tổng quát là: không trễ dù chỉ một phút, cũng không ở lại dù chỉ một giây.

Mỗi ngày cứ đúng năm giờ, tôi xách túi là chuẩn chỉ rời công ty.


Lý Văn Tân chắn trước mặt tôi, giọng điệu mỉa mai chua chát:


"Viên Thanh Nhã, sao người ta còn chưa về mà cô đã vội vàng đi trước rồi?"


Tôi chỉ lên đồng hồ treo tường:


"Đương nhiên là vì đúng giờ tan làm rồi. Tổ trưởng Lý, dạo này anh cận nặng quá à? Ngay cả đồng hồ cũng nhìn không ra nữa sao?"


Lý Văn Tân giận đến tái mặt:


"Nhưng những người khác đều tự nguyện ở lại tăng ca!"


Xem ra, hắn biết Trần Tử Thông có ác cảm với tôi, giờ bắt đầu hùa theo nịnh bợ, kiếm chuyện gây khó dễ.


Tôi cười như không:


"Tổ trưởng Lý, chính anh nói là tự nguyện tăng ca, mà tôi thì không hứng thú lắm đâu. Dù sao thì... tiền thưởng doanh số tháng này của tôi cũng đã đủ mười nghìn rồi mà."


Nụ cười trên mặt tôi càng lúc càng rạng rỡ, còn mặt hắn thì… xanh mét như lá chuối đầu đông.


9.


Mấy ngày trôi qua như thế, tôi cảm thấy cuộc sống cũng không tệ.


Không cần phải suốt ngày chạy khắp nơi vì công việc, cả người tôi thả lỏng hơn hẳn.


Giờ nghỉ trưa, Tiểu Yến kéo tôi lại trong nhà vệ sinh.


Sau khi xác nhận trong đó chỉ có hai người, cô ấy mới bắt đầu ấp a ấp úng:


"Thanh Nhã, cậu chuẩn bị tâm lý đi, tớ nghe nói... Tổng giám đốc Trần định cắt giảm nhân sự, và người đầu tiên chính là cậu."


"Cái gì?! Não hắn bị hỏng rồi à?"

Nói thật thì tôi chưa từng nghĩ Trần Tử Thông sẽ định sa thải tôi. Dù sao, một nửa số hợp đồng của công ty này là do tôi mang về.


Sa thải tôi chẳng khác gì chặt mất cánh tay phải của mình cả. Người có đầu óc thì đâu thể nghĩ tới chuyện đấy!


"Ai mà biết được. Cậu là quán quân doanh số mà, sao hắn lại muốn đuổi cậu đi chứ? Rốt cuộc cậu đắc tội gì với hắn vậy?"


"Chẳng phải là… tát hắn một cái thôi sao."


Tiểu Yến há hốc miệng:


"Cái gì? Cậu dám tát cả tổng giám đốc? Thanh Nhã, cậu đúng là gan to bằng trời!"


"Nhưng mà cậu tát hắn rồi, thì kiểu gì cũng khó ở lại công ty này. Dùng ngón chân nghĩ cũng biết hắn là cái loại người bụng dạ hẹp hòi rồi."


Tôi gật đầu:

"Không sao, tớ đã chuẩn bị sẵn rồi. Chỉ cần hắn bồi thường đầy đủ, tớ sẽ lập tức đi."


Nói thật thì, tôi không thiếu số tiền Trần Tử Thông phải trả. Nhưng với công ty này, tôi vẫn còn chút luyến tiếc.


editor: bemeobosua


Nhớ ngày đó, tôi vừa tốt nghiệp đã đầu quân vào đây. Tôi vẫn nhớ lúc ấy, ông chủ Trần còn ngồi chung văn phòng với chúng tôi, cùng gọi điện tìm khách, cùng ngồi xổm dưới đất ăn cơm hộp.


Chính là như vậy, từng bước một mà gây dựng nên công ty này.


Công ty này, tôi nhìn nó lớn lên từng chút một. Bảo không có tình cảm thì là nói dối.


Chỉ là giờ đây, mọi thứ hình như đang dần thay đổi. Ông chủ Trần ngày càng ít khi đến công ty.


Người thân của ông bắt đầu chen chân vào các vị trí. Cả công ty sắp sửa trở thành doanh nghiệp gia đình họ Trần rồi.


10.


Mấy ngày nay, tôi luôn cẩn thận từng li từng tí. Tan làm là tắt máy tính ngay, còn cài cả mật khẩu.


Chỉ cần rời khỏi chỗ là tôi mang theo USB bên người. Không để Trần Tử Thông có chút sơ hở nào mà thừa nước đục thả câu.


Tôi tuyệt đối không muốn đến lúc ra đi còn bị gán cho cái tội “lơ là chức trách”.


Chắc là thật sự không còn cách nào làm khó tôi nữa, Trần Tử Thông vừa xoa cái bụng phệ vừa đứng trước bàn làm việc của tôi nói:


“Viên Thanh Nhã, Vương Tiểu Yến, hôm nay hai cô theo tôi đi gặp khách.”


Tiểu Yến tròn mắt không tin nổi:

“Hả? Em với Thanh Nhã đi á?”


“Đúng vậy!”


Tôi liếc mắt nhìn Tiểu Yến một cái. Người tới chắc chắn không có ý tốt.


Theo lý mà nói, nếu Trần Tử Thông đi bàn chuyện làm ăn, lẽ ra phải dẫn theo mấy đồng nghiệp nam biết uống rượu mới đúng.


Không lý nào lại dẫn tôi với Tiểu Yến – hai cô gái đi như vậy.


Tôi đáp lại ngay không chút khách khí:

“Chúng tôi không đi. Đây không phải việc trong phạm vi công việc của chúng tôi.”


Trần Tử Thông nhe cái hàm răng vàng khè, cười khẩy hai tiếng:

“Vương Tiểu Yến, cô thì sao? Đi không?”


Tiểu Yến lúng túng đứng bật dậy, hai tay siết chặt lại. Tôi lắc đầu với cô ấy, ra hiệu đừng đồng ý.


Nhưng Tiểu Yến nhìn tôi, mắt đỏ hoe, cuối cùng nghẹn ra hai chữ:

“Em đi.”


“Ha ha ha, được lắm! Công ty cần những nhân viên chăm chỉ, biết nghe lời như cô đấy!”


Trần Tử Thông vỗ bàn tay nhớp nháp lên vai Tiểu Yến.


editor: bemeobosua


“Còn cô thì sao, Viên Thanh Nhã?”


Tôi nghiến răng:

“Tôi đi.”


Rõ ràng, mục tiêu của Trần Tử Thông là tôi. Tiểu Yến chỉ là người bị vạ lây.


Nếu Tiểu Yến mà gặp chuyện gì, chắc cả đời tôi cũng không tha thứ cho mình được.

Cuộc tiếp rượu này, tôi không thể không đi.


Sau khi Trần Tử Thông rời đi, Tiểu Yến mắt đỏ hoe nói với tôi:

“Thanh Nhã, xin lỗi… mẹ em đang bệnh, em thật sự cần công việc này.”


Tôi khẽ gật đầu, ra hiệu với cô ấy là không sao.

Dù có là Hồng Môn yến*… thì tôi cũng sẽ xách dao mà chém tan nát nó!


Chuyện lần này khiến tôi hoàn toàn nhận ra —

Công ty này, tôi thực sự không thể ở lại nữa rồi.


*Hồng Môn yến: bữa tiệc có âm mưu, bề ngoài tiếp đãi tử tế nhưng thực chất là để hại người.


11.


Tối hôm đó, trong bữa tiệc, Trần Tử Thông cùng một gã đàn ông tự xưng là “Tổng Giám đốc Chu” ngồi uống rượu.


Hai người họ ghé sát tai nhau thì thầm to nhỏ, mắt thì cứ liếc về phía tôi với Tiểu Yến, miệng thì cười nham nhở, ngón tay không ngừng chỉ trỏ về phía chúng tôi.


Trần Tử Thông nói:

“Viên Thanh Nhã, Vương Tiểu Yến, hai cô không biết điều à? Còn không mau qua kính rượu Chu Tổng? Chẳng lẽ còn đợi Chu Tổng phải chủ động mời rượu các cô chắc?”


Tiểu Yến đành cầm ly đứng dậy. Tôi liền kéo cô ấy ra sau, bước lên trước.


Tiểu Yến khẽ thì thầm:

“Thanh Nhã, cảm ơn cậu.”


“Chu Tổng à, đây là hai mỹ nhân xinh nhất nhóm kinh doanh bên tôi đấy, đặc biệt là cô Viên Thanh Nhã này, đúng chuẩn mỹ nhân băng giá luôn.”


Trần Tử Thông vừa nói vừa đẩy tôi về phía Chu Tổng như đang trưng bày món hàng.


“Ồ? Thế thì hôm nay tôi có phúc lắm đây, ha ha ha!”


Chu Tổng quả nhiên là bạn thân của Trần Tử Thông — vẻ ngoài cũng nham nhở y chang nhau.


Gã hói đến mức chỉ còn vài sợi tóc, mà còn ra vẻ bôi gel vuốt ngược, khiến đầu sáng bóng đến lóa mắt.


Cái miệng thì đầy răng vàng ố, nhìn thôi cũng muốn nôn cả bữa tối hôm trước.


Chu Tổng săm soi tôi từ đầu tới chân, rồi gật gù vẻ rất hài lòng.


“Trần Tổng, hàng công ty các anh đúng là chất lượng cao.”


“Đương nhiên rồi. Chỉ cần Chu Tổng ký hợp đồng với bọn tôi, Trần Tử Thông tôi cam đoan ngài sẽ hài lòng!”


Gã cười đầy ẩn ý, rồi vỗ nhẹ vào vai tôi:


“Viên Thanh Nhã à, chỉ cần cô hầu hạ tốt Chu Tổng, đơn hàng này mà ký được, tôi chia cho cô năm nghìn hoa hồng.”


Nói xong chưa kịp đợi tôi phản ứng, gã đã đẩy tôi về phía Chu Tổng. Chu Tổng cười híp mắt, dang tay chuẩn bị ôm tôi vào lòng.


May mà tôi đã có chuẩn bị trước.


Tôi lập tức vung ly rượu trong tay, “vù” một cái, hất thẳng lên cái đầu trọc lóc của gã Chu tổng.


“A! Cô làm cái gì vậy?!”


Không chỉ dừng lại ở đó, tôi quay người chụp lấy chai rượu trên bàn, nhắm thẳng vào Trần Tử Thông mà tạt tới tấp.


“Viên Thanh Nhã! Cô điên rồi à! Dừng lại! Mau dừng lại cho tôi!”

“A a a! Mắt tôi!”


Tôi thấy một chai vẫn chưa đủ, bèn vơ lấy thêm một chai khác, dốc thẳng lên cái đầu bóng nhẫy của Trần Tử Thông.


“Viên Thanh Nhã! Cô không muốn sống nữa à! Tôi sẽ đuổi việc cô! A a cứu mạng!”


Trần Tử Thông luống cuống lau mặt, đôi mắt bé như hạt đậu bị cay tới mức không mở nổi.


Lợi dụng lúc cả hai chưa kịp phản ứng, tôi kéo tay Tiểu Yến – vẫn còn đang ngây ra – rồi nhanh chóng rời khỏi đó.


12.


Sáng hôm sau, vừa đến công ty, tôi liền bị bảo vệ chặn lại. Hóa ra, Trần Tử Thông đã trực tiếp sa thải tôi.


Mắt hắn lúc này vẫn còn đỏ lòm, trừng trừng nhìn tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống.


"Viên Thanh Nhã, cút đi! Cô dám hắt rượu vào tôi thì phải chịu cơn thịnh nộ của tôi! Bây giờ dù cô có quỳ xuống cầu xin, cũng đừng mơ quay lại làm việc!"


Tôi nhún vai:

"Được thôi, vậy anh tính khoản bồi thường sa thải cho tôi đi, tôi đi ngay."


"Cô mà cũng đòi bồi thường á?!"


Trần Tử Thông gần như gào lên:

"Cô đắc tội với Chu Tổng hôm qua, biết ông ta là ai không? Ông ta là khách hàng lớn của công ty đấy!


Viên Thanh Nhã, tôi nói cho cô biết — đừng nói đến bồi thường, tôi còn bắt cô đền tiền thiệt hại cho công ty nữa kìa!


Không đạp cô rớt xuống đáy xã hội thì tôi, Trần Tử Thông, viết ngược tên!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo