Sau khi bị trạng nguyên hưu bỏ, gả cho thợ săn làm sủng thê - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Có lẽ là ăn quá ngon, không kịp nhai đã nuốt, hắn nghẹn đến nỗi khi ngẩng đầu lên không ngừng tự đánh vào ngực mình.

Ta vội vàng rót cho hắn một chén trà đưa cho hắn, khi hắn duỗi tay tiếp nhận, đầu ngón tay thô ráp đụng vào tay ta.

Mặt hắn đỏ lên, không biết là vì nghẹn mà khó chịu, hay là vì ta.

A Văn nhìn cha hắn, học theo nắm tay cầm lấy một đôi đũa, và từng miếng cơm nhỏ vào miệng.

Nhìn dáng vẻ thoả mãn của hắn ăn cơm, ta cũng cảm thấy ở cái nhà này ta cũng có chút giá trị.

A Văn ăn hết miếng này đến miếng khác, cuối cùng cũng ăn xong bát cơm, ta nghĩ mình cũng không cần ăn nhiều như vậy, chủ động chia một phần cơm trong chén của ta cho hắn một chút.

Không ngờ hắn kháng cự sự gần gũi của ta, ném bát xuống, sau đó bò lại đệm cỏ của mình.

A Mãnh vẻ mặt chân thành nói: “Thật là ngại quá, từ nhỏ A Văn có một mình, tính cách tương đối kỳ lạ.”

“Hắn bao nhiêu tuổi rồi.”

“Đã mười ba tuổi.”

Nhìn dáng vẻ của hắn, ta còn tưởng hắn mới trên dưới mười tuổi, gầy yếu thấp bé như vậy.

“Tuổi này có lẽ là nên đi tìm nơi đọc sách rồi mới đúng, vẫn luôn ở trong núi cũng không phải là cách hay.”

A Mãnh thở dài: “Mấy năm trước ta cũng đã giúp hắn tìm tiên sinh,nhưng không được một tháng sau, hắn giống như nổi điên mà trốn về nhà.”

Ta nghi hoặc nói: “Có phải bị người khác bắt nạt không?”

5.

A Mãnh kinh ngạc nhìn ta một cái: “Ngươi nghĩ không sai, hắn bị học sinh cùng trường bắt nạt, khi trở về đầy người đều là thương tích.”

“Sau lần đó, ngay cả cùng ta đi chợ mua bán da thú và thịt khô hắn cũng không muốn.”

A Văn cứ như vậy im lặng mà nghe ta cùng với cha của hắn nói về mình, đôi tay ôm chặt lấy tay của mình, ở yên ở trên nệm cỏ không nhúc nhích.

Ta đau lòng mà thở dài, không dám nói dựa vào bản thân mình có thể dạy hắn tốt, nhưng ta cũng muốn cố gắng thử.

Sau khi tính toán trong lòng, ta mở miệng hỏi A Mãnh: “Ngay mai có muốn đi săn nữa không?”

A Mãnh dừng lại một chút rồi nói: “Ngày mai ngươi cần ta làm gì, cứ nói với ta là được.”

Ta bị lời nói của hắn làm cho sợ hãi, mới xua tay liên tục: “Không dám không dám, nếu ngày mai ngươi đi chợ, thì có thể mua mấy quyển sách trở về được không?”

Hắn kinh ngạc hỏi: “Ngươi biết chữ ư?”

Ta gật đầu: “Nhà ta từ nhỏ đã ở bên cạnh trường tư thục, còn làm cơm cho trường học, vì thế ta thường hay nghe lén phu tử dạy học.”

Sau đó gả cho Cao Bân, khi hắn nhàn nhã viết chữ đọc sách, ta ở bên cạnh thêu thùa, ta cũng thường nghe nhìn.

Tứ thư ngũ kinh, ta có thể nhận được gần hết.

Nhưng việc này ta cũng chưa từng đề cập với Cao Bân.

A Mãnh dường như đã đoán ra được ta muốn làm gì, cảm kích nói: “Được, ngươi liệt kê danh sách cho ta, ngày mai ta sẽ đi mua.”

Ta ôn hoà cười nói: “Được, ta cũng sẽ làm hết sức.”

Ngày mới bắt đầu, A Mãnh đã tỉnh, bắt đầu thu thập những con mồi trong khoảng thời gian này bắt được, ta vội đi hấp bánh bao để hắn mang theo.

Nhìn dáng vẻ hắn mang rất nhiều con mồi mang xuống núi, cảm giác an toàn mà bao nhiêu năm ta gả cho Cao Bân cũng chưa từng gặp.

Ít nhất ta không cần vì ấm no mà sầu não.

Hôm nay ánh mặt trời rất chói chang, ngày mùa thu thích hợp nhất là vẩy nước quét nhà phơi nắng.

A Văn ghé vào cửa sổ nhìn ta giặt quần áo, nhìn thấy ta làm bọt nước bắn lên, đôi mắt hắn sáng lấp lánh.

Gió thu khô ráo, ánh mặt trời lại rất chói chang, ta dứt khoát mang cả chăn ra để phơi.

Tới gần nệm cỏ của A Văn, một mùi lạ xông thẳng tới mũi ta.

Ta chịu mùi hôi thối ở chăn nệm kia, giơ chăn nệm lên, thì đầy rận rơi xuống.

Ta sợ tới mức vội vàng nhảy lên, cuống quýt mà dẫm chết mấy con rận, A Văn nhìn thấy vui vẻ vô cùng.

Vừa cười vừa gãi lên đầu gãi lên người, một màn buồn cười này lại khiến ta cảm thấy xót xa.

Vì thế ta mang theo thùng, đến con sông gần đó gánh nước về, làm một cái bếp lò thật to, lấy một cái nồi to nhất trong phòng để đun nước.

6.

Hơi nước chậm rãi bay lên, đầu A Văn ngửa đầu nhìn hơi nước bay lên không trung, mãi cho đến khi mái hiên ngăn trở tầm mắt của hắn.

Ta thử vẫy tay với hắn: “A Văn, lại đây!”

Hắn nghe được tiếng gọi của ta, dừng mắt trên người ta.

Ta đã pha xong nước ấm, lại vẫy tay với hắn: “A Văn, lại đây, để ta tắm rửa cho con.”

Hắn cảnh giác liếc mắt nhìn ta, đầu lập tức lui về phòng, mặc cho ta kêu lớn như thế nào cũng không ra.

Không có cách nào khác, ta không muốn lãng phí củi lửa, lấy ra nửa thùng nước ấm, cởi giày cởi tất để rửa chân.

Cách làm đại nghịch bất đạo này, nếu là trước kia Cao Bân nhất định sẽ quở trách ta, nhưng hiện tại không có ai quản, ta thích làm gì thì làm nấy.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo