Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ngâm mình trong nước ấm, từ chân ấm lên, ta thoải mái nhìn lên bầu trời xanh thẳm.
Nghĩ thầm, cả đời ở đây ta cũng vui.
Cửa sổ lại bị mở ra một cái khe, ta biết A Văn đang quan sát ta.
Vì thế, ta cố ý khoe khoang sự thoải mái khi ngâm chân rửa ráy: “Oa… thật là thoải mái! Rửa sạch sẽ thì không sợ bị con rận cắn.”
Nhưng chờ tới khi xô nước kia lạnh, A Văn vẫn chưa ra.
Ta mất mát mà đổ nước đi tiếp tục làm việc, chợt nghe bùm một tiếng, ta tò mò nhìn về phía đất trống, đã thấy A Văn trộm bò vào cái nồi to.
May mà nước kia đã lạnh bớt, nếu không hắn nhất định sẽ bị bỏng.
Ta vui mừng cười, cầm lấy một cái khăn lông trộm tới gần, chờ sau khi hắn cởi quần áo ra, ta chớp lấy thời cơ đè bờ vai của hắn lại, kỳ cọ một hồi.
Ta bất ngờ xuất hiện, A Văn sợ tới mức muốn đứng lên.
Ta vội vàng dỗ dành: “Đừng sợ, đừng sợ, ta tới kỳ lưng cho con thôi!”
Thừa dịp này, ta vội giúp hắn gội đầu nữa, sợ thuỷ mau lạnh, ta không dám dừng lại chút nào.
Cơ thể bẩn thành màu đen kia, sau khi kỳ cọ thì ghét nổi đầy mặt nước.
Haizz… cũng không biết đã bao lâu rồi hắn không tắm.
Thấy trên tóc hắn bò ra mấy con rận nhỏ, ta nhanh tay nhanh mắt tóm ra bóp chết, sau đó vội vàng lau khô cho hắn.
Sau khi A Văn thay quần áo sạch sẽ vào, ngủ quan thanh tú xinh đẹp, chiếc mũi nhỏ vừa cao vừa thẳng kia nhìn không giống với A Mãnh.
Có thể thấy được mẹ của hắn nhất định là một mỹ nhân, không biết là bỏ đi, hay là đã chết.
7
Ta nhịn không được mà tò mò hỏi: “A Văn, con có còn ấn tượng gì với mẹ của con không?”
Vừa nghe đến chữ mẹ, A Văn đang trong tâm trạng vui sướng ngay lập tức tối mặt lại, né tránh cánh tay ta, hung tợn trợn mắt lên với ta.
Ta còn chưa phát hiện được, định giữ người hắn, tiếp tục lau tóc cho hắn.
Hắn hướng về phía ta mà kêu to, dùng sức kéo tay của ta rồi đột nhiên cắn một cái.
Ta bị đau nên dùng sức đẩy hắn ra.
“Aaa! A Văn, con làm gì thế?”
Ta không khống chế được lực của mình, thân hình nho nhỏ bị ta đẩy ra, ngã trên đất.
Ta xin lỗi vội vàng tiến lên muốn nâng hắn dậy, lại bị hắn đẩy tay ta ra, vừa cất bước lại trốn vào trong phòng.
Ta áy náy nhìn vào cánh cửa vừa đóng lại, nhỏ giọng nói một câu: “Xin lỗi.”
Sau khi dọn sạch sẽ thùng và nước trên đất trống, ta cầm lấy đệm chăn đã phơi khô đẩy cửa bước vào.
A Văn cuộn tròn trong góc, cả người run rẩy, chỉ lộ ra một đôi mắt cảnh giác mà nhìn ta chằm chằm.
Ta coi như không có chuyện gì mà trải giường chiếu của ta và A Mãnh, sau đó đi ra ngoài dọn rơm rạ của hắn vào, vẻ mặt hiền hoà mà trải đệm trước mặt hắn.
Vừa trải lại vừa nói: “Buổi tối mùa thu rất lạnh, ta lấy thêm đệm chăn cho con, chỉ ngủ dưới lớp rơm rạ thì sao có thể thoải mái được.
“Rơm rạ và đệm chăn đã phơi kỹ cho con rồi, chắc là sẽ không có con rận cắn con nữa đâu. Vừa nãy rất là xin lỗi vì đã đẩy con mạnh quá!”
Ta dùng ngữ khí bình thường xin lỗi hắn, sau khi nghe thấy hai từ “Xin lỗi”, A Văn khiếp sợ mà ngước mắt lên, trong mắt đầy nước.
Bầu trời phía Tây vào hoàng hôn đầy sắc đỏ, khi ánh mặt trời màu đỏ cam vẩy đầy rừng rậm, A Mãnh về tới căn nhà nhỏ.
Khi xuống núi tràn đầy một đòn gánh, khi trở về cũng tràn đầy một đòn gánh.
Ta cẩn thận mà kiểm tra đồ dùng hắn mua, mở từng cái ra xem.
Những cuốn sách ta muốn mua cũng không ít, ngay cả giấy và bút mực quý giá cũng đều mua về rồi.
Gạo và mì gia vị, đồ dùng trong phòng bếp cũng được bổ sung rất nhiều, còn có một cái túi lớn, ta chuẩn bị mở ra thì hắn khẩn trương cầm tay ta ngăn lại.
Ta đỏ mặt, vội vàng bỏ tay ra.
“Ngại quá, ta nhìn còn tưởng là đệm chăn, muốn lấy ra cho ngươi.”
A Mãnh nôn nóng mở ra, cũng giải thích: “Là đệm chăn, còn có quần áo nữa, nhưng mà phải đợi nàng đồng ý mới dùng được.”
Túi vừa mở ra, bên trong là màu đỏ tươi tắn, làm ta không biết làm sao.
8
Thấy ta khó xử, A Mãnh luống cuống tay chân mà buộc túi lại.
Liên tục xin lỗi: “Rất xin lỗi, ta chỉ là nghĩ, khi nào nàng đồng ý, ta sẽ… Bởi vì không muốn khiến nàng ấm ức, vô danh vô phận mà ở lại cái nhà này.”
Mấy ngày ngắn ngủi ở chung, ta thật sự không có tâm tư nghĩ đến vấn đề danh phận.
“Ta… ta còn chưa nghĩ đến chuyện này, xin lỗi.”
A Mãnh gãi gãi đầu nói: “Không sao, ta chỉ là chuẩn bị… chuẩn bị mà thôi.”
Ta thả lòng tâm tình, cười nói: “Được, chờ đến khi nào A Văn tiếp nhận ta, chúng ta sẽ thành thân!”
A Văn bị nhắc tên ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn chúng ta.
Ta cười nhạo một tiếng, bảo hắn dọn dẹp đồ vật, ta đi nấu cơm.