Sau khi bị trạng nguyên hưu bỏ, gả cho thợ săn làm sủng thê - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hắn vừa kêu lên, ta không thể nín được nữa, dựa vào vai A Mãnh mà khóc hu hu.

“Con trai! Con phải chăm sóc bản thân thật tốt đấy! Mẹ chờ con bình an trở về!”

A Mãnh bất đắc dĩ mà dỗ dành ta: “Từ trước không thấy nàng lớn tiếng như vậy bao giờ.”

Ta đấm vào ngực hắn một cái, giận dữ mà trợn mắt lên nhìn hắn.

Quay đầu lại nhìn theo bóng dáng của hai thiếu niên càng ngày càng xa dần.

Lập tức chỉ còn lại hai chúng ta, làm sao mà vui vẻ được chứ.

Mùa xuân, vạn vật sống lại, A Mãnh vẫn còn chưa khôi phục hoàn toàn.

Ta không cho hắn lên núi săn thú nữa, thấy hắn không chịu ngồi yên, ta bắt hắn khai hoang một mảnh ruộng, ở phía sau nhà trồng đủ mọi thứ đồ ăn.

Những ngày tháng như vậy cứ thế bình đạm mà trôi qua.

Ngoại trừ nhớ nhung A Văn, A Mãnh rất nhanh đã có thêm một phần vướng bận.

Sau khi thành thân ba tháng, ta mang thai.

A Mãnh lại càng ra sức cố gắng, lên núi đi săn, về nhà còn ôm đồm toàn bộ việc nhà.

Mỗi ngày ta dệt vải mệt mỏi thì hoạt động thêm một chút, ăn cơm ngon, dưỡng thai tốt, nghĩ đến việc A Văn khi trở về nhìn thấy em trai hoặc em gái sẽ vui vẻ đến mức nào.

Bụng cứ như vậy từng ngày lớn lên trong khoảng thời gian êm đềm đó.

Ngày ta lâm bồn, tuyết đầu mùa đã rơi.

A Mãnh quấn chặt áo khoác lao xuống núi đi tìm bà đỡ cho ta.

Ta một mình nhịn đau nằm chờ trong nhà, mồ hôi như mưa cũng chỉ có thể nhìn ra ngoài cửa sổ chờ đợi.

Không biết thời gian qua bao lâu, ta dần dần đau đớn đến nỗi ý thức cũng mất dần, hơi thở mỏng manh, rõ lạnh đến tận xương cũng không thể khiến ta tỉnh táo.

Khi ta cho rằng đã đến lúc nói lời cuối, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

“Mẹ! Mẹ! Mẹ thế nào rồi!”

A Văn, A Văn, ta muốn gọi hắn một tiếng, nhưng thật sự không có sức nữa.

Mơ hồ nghe thấy hắn gọi về phía ngoài cửa gọi: “Đại phu! Bà đỡ! Mau vào đây!”

Đến khi có ý thức trở lại, ta nghe thấy tiếng trẻ con khóc, ta cố gắng nâng mí mắt lên, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

“Mẹ, mẹ tỉnh rồi sao?”

A Văn xông tới nắm tay ta, quan tâm hỏi.

Ta lập tức không nhịn nổi cảm xúc, khóc oà lên.

Bà đỡ vừa nghe đã vội vàng ngăn cản: “Này, sản phụ không nên kích động cảm xúc! Đừng khóc nữa!”

16.

A Mãnh nóng ruột mà dỗ dành: “Đừng khóc đừng khóc, con trai đã trở lại rồi, đáng để vui vẻ, nàng lại sinh cho ta một đứa con gái trắng trẻo mập mạp như thế, nàng xem, giống nàng quá này!”

Ta cúi đầu nhìn cục bột nếp nhỏ trắng trẻo trong lòng ngực, dáng vẻ đáng yêu, lúc này mới khó khăn mà ngừng khóc thút thít.

Thời gian ở cữ trong núi xong, A Văn lại nói là muốn mang chúng ta tới kinh thành hưởng phúc.

Còn tưởng hắn là phát tài trong việc kinh thương, ai biết được hắn đã làm đại quan ở kinh thành rồi.

Trên xe ngựa lên kinh thành mới biết được, thiếu niên mà chúng ta cứu chính là đương kim Thánh Thượng.

Bạch Lập trong nhật lập, chính là nửa tên tự của Hoàng đế

Trời ơi, may mà lúc ấy ta không có khắc nghiệt đối với hắn.

Đọc theo đường đi nghe A Văn nói chuyện về một năm này, đi theo bên người Hoàng Thượng hắn trải qua đao quang kiếm ảnh thế nào, thân hãm hiểm cảnh ra sao.

Mỗi khi ta nghe thấy đều là kinh tâm động phách, đau lòng không thôi.

Một năm không gặp, hắn đã bỏ đi đi vẻ trẻ con, trở thành cận thần của thiên tử không giận mà tự uy.

Ôm Bảo Nhi trong ngực, ta lo lắng lại vui mừng.

Con trai có tiền đồ là chuyện tốt!

Vất vả một tháng sau, chúng ta mới đến kinh thành.

Nhìn thấy nhà lớn quý khí vô cùng ở Trường An, ta cảm thấy như đang nằm mơ.

Trên cửa nhà lớn treo một bảng hiệu thật lớn, trên đó viết “Chu phủ.”

Là họ của ta.

Ta nghi ngờ hỏi A Văn: “Vì sao gọi là Chu phủ?”

A Văn cười nhạt: “Con cùng với cha đều không có họ, vậy nên theo họ của mẹ, không thể gọi là A phủ chứ đúng không?”

Ta bật cười, rảo bước tới bậc cửa cao cao.

Kể từ đây ta đã trở thành nữ nhân được hưởng phúc trong kinh thành rồi.

Ta tự mình đặt tên con gái dựa theo họ của ta, là Chu Bảo Nghi, dưới sự che chở của chúng ta mà lớn lên mỗi ngày, con bé này rất biết nịnh người khác.

Tiếng đầu tiên nó nói không phải mẹ, mà là ca ca.

Là cận thần của thiên tử, chức quan của A Văn càng ngày càng lớn.

Quyền thế càng lớn, lại càng nhiều người tới cầu xin trước mặt chúng ta.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo