Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tú bà không kiên nhẫn nói: “Đâu ra một con mụ điên thế này! Ở đây làm gì có Hải Đường!”
Ta nghe câu này thì không khỏi sửng sốt, nhìn một vòng hỏi các cô nương và khách khứa đang đứng xung quanh xem chuyện vui hỏi: “Ở đây các ngươi không có ai tên là Hải Đường à?”
Có một nữ nhân tuổi hơi lớn một chút sợ hãi mở miệng: “Ở đây đã từng có một cô nương tên là Hải Đường, nhưng ba năm trước đã bị bệnh hoa liễu mà chết rồi.”
Những lời này khiến cho ta ngây ngốc tại chỗ một lát, nghe thấy tiện nhân kia có kết cục như vậy, không nhịn được mà cười ha ha.
Sau khi cười xong vẫn cảm thấy chưa hết giận, giống như bị điên mà ném vài cái bàn ghế ở đại sảnh, sau đó thì chuồn mất trước khi bị bắt.
Lắc mình ra khỏi Vạn Hoa Lâu, chạy như bay về phía A Văn đang chờ ở đầu hẻm, thở hồng hồng hộc mà nói: “Đi mau!”
Sau khi hai người chúng ta chạy đến ngõ nhỏ không người, hít thở đều đều trở lại mới nói với A Văn: “Đại thù đã báo, khúc mắc của con cũng đã hết rồi.”
A Văn kinh hãi lui về phía sau hai bước, thử hỏi: “Cô giết bà ta sao?”
Ta cười to, quay đầu lại nhịn không được mà xoa đầu hắn: “Không cần ta phải ra tay, là trời phạt nàng.”
A Văn lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, biểu tình căng thẳng trên mặt thả lỏng không ít.
14.
Tâm trạng tối tăm của ta cũng tiêu tán, mang theo A Văn tiếp tục đi tìm nhà buôn vải để bán vải, cuối cùng, đến cửa hàng thứ tư thì bán được hết với giá tám văn một tấm.
Sau khi nhận được tiền, ta lấy mười văn khen thưởng cho A Văn, bảo hắn mua cái gì hắn thích.
Sau đó, ta vội vàng đi tới phố bán lương thực để mua lương thực.
Cuối cùng, trước khi mặt trời xuống núi, chúng ta cũng về tới nhà.
Một nhà bốn người nấu cơm ăn với trứng gà và thịt khô, vì tâm trạng tốt nên ta cũng ăn nhiều thêm nửa bát.
Kể từ đó, A Văn không kháng cự với việc xuống núi nữa.
Trong suốt thời gian đó, cứ vài bữa chúng ta lại xuống núi bán vải, bán trứng gà và những da lông động vật mà ta đã khâu vá tốt, sinh hoạt vừa bình đạm vừa dễ chịu.
Sau mỗi lần bán hàng hoá, ta đều theo thói quen thưởng tiền cho A Văn, nhưng cũng chưa từng thấy hắn mua cái gì.
Buổi tối về nhà, ta vui vẻ phấn chấn mà nói với A Mãnh những hiểu biết dưới chân núi, A Văn đột nhiên lấy ra trong ngực một cái túi gấm, đưa cho ta.
“Cho cô, con đồng ý.”
Ta nghi ngờ tiếp nhận, mở ra là một chiếc trâm bạc đặc biệt.
“Đồng ý cái gì? Đồ vật quý giá như vậy là con tích cóp tiền để mua cho ta ư?”
A Văn gật đầu, nhìn về phía A Mãnh, “Cha, con đồng ý để hai người thành thân.”
Nhe được những lời này của hắn, ta và A Mãnh đều đỏ mặt.
Bạch Lập cũng ồn ào theo: “Thành Thân! Thành Thân! Thành Thân!”
Thấy ta không phản đối, A Mãnh vội vàng không ngừng mà mở tủ quần áo ra, lấy hôn phục và đệm chăn đã chuẩn bị từ trước.
Đêm đó, chúng ta bái thiên địa trước sự chứng kiến của hai đứa nhỏ.
Hai đứa trẻ tuổi nhỏ mà lanh còn hô to: “Đưa vào động phòng!”
Ta cùng với A Mãnh nằm trên giường, nghe tiếng hít thở của hai đứa nhỏ, rất lâu không thể nào đi vào giấc ngủ.
Ngại vẫn còn ở chung phòng với bọn họ, chúng ta không thể nào làm việc phu thê, cứ thế mà trò chuyện, sau đó ôm nhau ngủ.
Thương thế của A Mãnh và Bạch Lập dưới sự chăm sóc của chúng ta rất nhanh đã khỏi hắn, A Văn cũng có thể thấy bằng mắt thường mà lớn lên, tráng kiện hơn rất nhiều.
Một ngày, vừa ăn cơm sáng xong, Bạch Lập bỗng nhiên chào từ biệt với chúng ta.
“Thúc thúc, thẩm thẩm, vết thương của ta đã khỏi hắn rồi, cảm tạ thời gian này đã chăm sóc, sau này chắc chắn sẽ báo đáp.”
Trong mắt A Văn tràn đầy lưu luyến.
Ta cổ vũ nói: “Nếu con muốn ra ngoài xông pha một lần, ta ủng hộ con.”
Hắn dưới sự dạy bảo của ta và A Mãnh, có thể biết chữ, quyền cước công phu cũng có thể bảo hộ bản thân.
Để hắn cả đời phải bị chôn vùi trong núi này, ta cũng không đành lòng.
Nếu hắn muốn ra ngoài học hỏi, có Bạch Lập mang theo, ta cũng rất yên tâm.
Ánh mắt hắn sáng ngời, nhìn về phía A Mãnh ở phía sau hỏi: “Thật sự có thể sao?”
15.
A Mãnh khó chịu mà quay đầu: “Ta không có ý kiến gì, chỉ có một yêu cầu, phải bảo vệ tốt bản thân.”
A Văn vui vẻ quay đầu lại nhìn về phía Bạch Lập
Bạch Lập đôi tay ôm ngực mà cười nói: “Nếu thế thì nhanh nhanh thu dọn hành lý, người của ta đã chờ ở chân núi rồi!”
Khi hai người mang theo tay nải từ biệt với chúng ta, nước mắt của ta không chịu nghe lời mà chảy xuống dưới.
Đi chưa được mấy bước, A Văn quay đầu lại, cúi đầu trước chúng ta kêu lên: “Cha, mẹ, giữ gìn sức khoẻ, chờ con trở về sẽ mang hai người đi hưởng phúc!”