Sau Khi Bỏ Thuốc Nhầm Thái Tử Gia - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Chương 1:
 
Tôi là một đứa cuồng chị gái.
 
Chị tôi thích Thái tử gia Bắc Kinh.
 
Thế là tôi thức trắng đêm bắt cóc anh, hạ loại thuốc kích dục mạnh nhất định “dâng tặng” cho chị yêu.
 
Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một dòng bình luận chạy qua trước mắt:
 
[Cười chết mất thôi, bảo bối bắt nhầm người rồi. Người chị gái em thích là Thái tử gia Thiên Tân chứ không phải Thái tử gia Bắc Kinh đâu!]
 
[Tha thứ cho em ấy đi, người miền Nam chúng ta thường hay lẫn lộn âm mũi trước và âm mũi sau như vậy đấy.]
 
[Hu hu, bắt nhầm người thế này chắc chắn bảo bối không nỡ gọi chị gái đến đâu. Thuốc sắp phát tác rồi, phải, làm, sao, bây, giờ, đây?]
 
[Tất nhiên là…]
 
Giây tiếp theo, một bàn tay nóng rực siết chặt lấy eo tôi.
 
Giọng người đàn ông khàn đặc: “Chạy cái gì, lại đây ngồi mau.”
 
1.
 
Chị tôi thích kiểu người hung dữ.
 
Để đảm bảo chị có một trải nghiệm tuyệt vời nhất, loại thuốc kích dục tôi mua là hàng không bán ngoài thị trường, hàng đặc chế đấy!
 
Dược tính của nó mạnh gấp mấy lần loại bình thường thì không cần phải bàn cãi. Chỉ cần dính một chút thôi, đảm bảo lý trí sẽ bay sạch sành sanh.
 
Chưa kể lúc hạ thuốc cho Tạ Mịch, vì sợ không đủ đô, tôi đã hào phóng chơi luôn gấp đôi liều lượng. Nếu chị ở đây, chắc chắn chị sẽ cực kỳ hài lòng với sự sắp xếp này của tôi.
 
Nhưng mà...
 
Tôi nắm chặt điện thoại, nhìn vào giao diện trò chuyện với chị gái, cuộc gọi video vẫn chưa được nhấn nút gọi đi. Bởi vì nửa phút trước, tôi vừa thấy một hàng dài các bình luận lướt qua trước mắt:
 
[Điểm danh hiện trường nào, hi hi lại thêm một ngày bảo bối tự chui đầu vào lưới.]
 
[Bé hư à, thuốc này em cứ hạ đi, ai hạ người đó làm thuốc giải, hay lắm, thích lắm, lần sau lại hạ tiếp xem.]
 
[Ơ hay, mọi người nói năng kiểu gì thế, Ngư Bảo nhà chúng ta tận tụy tiếp cận Tạ Mịch, lên kế hoạch bắt cóc hạ thuốc dễ dàng lắm sao? Em ấy chỉ là tìm nhầm người thôi mà, không được cười em ấy!]
 
Sao lại tìm nhầm người?
 
Tôi ngơ ngác không hiểu gì cả. Dòng bình luận tiếp theo lập tức giải đáp thắc mắc của tôi:
 
[Chị gái thích Thái tử gia Thiên Tân, Ngư Bảo lại bắt Thái tử gia Bắc Kinh hahaha. Hai chị em nhà này đúng là chưa từng chat câu nào trên mạng, toàn thảo luận trực tiếp, đến giờ vẫn không biết đó là hiểu lầm.】
 
[Người miền Nam chúng ta là thế đấy, không phân biệt được âm mũi trước và âm mũi sau đâu.]
 
Tôi: ?!
 
Cái gì cơ? Người chị thích hóa ra không phải Thái tử gia Bắc Kinh sao? Tôi không tin! Nhất định là mấy bình luận này nói bậy!
 
Tôi không gọi video nữa mà gõ chữ hỏi: [Chị ơi, người chị thích tên là gì vậy ạ?]
 
Chị xem tin nhắn rất nhanh, phản hồi trong vòng một nốt nhạc: [Thẩm Cảnh.]
 
[Ngư Ngư sao tự dưng lại hỏi chuyện này thế?]
 
Thẩm Cảnh.
 
Thẩm Cảnh?!
 
Trời sập thật rồi. Thái tử gia Bắc Kinh đâu có tên là Thẩm Cảnh, anh tên là Tạ Mịch mà!
 
[Chà, Ngư Bảo trước khi làm việc xấu còn nhớ phải xác nhận lại, bảo bối giỏi quá đi mất!]
 
[Hi hi, bảo bối biết bắt nhầm người rồi chắc chắn sẽ không gọi chị gái đến đâu, nhưng thuốc sắp phát tác rồi, phải làm sao bây giờ nhỉ?]
 
[Tất nhiên là…]
 
Đám bình luận lần này thật sự rất kỳ quặc.
 
Tất nhiên là cái gì mà tất nhiên là.
 
Tất nhiên là thả người ra rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra chứ sao!
 
Đúng rồi, thuốc này có thuốc giải không nhỉ?
 
Đang mải suy nghĩ, tôi đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực dán chặt vào sau lưng mình. Tôi bị kéo ngược ra sau, ngã nhào, ngồi thẳng lên cặp đùi rắn chắc của người đàn ông.
 
Tôi chết lặng, cả người cứng đờ không dám động đậy. Tôi không dám động, nhưng anh thì dám. Bàn tay với nhiệt độ cao hơn bình thường một chút siết chặt lấy eo tôi, vén vạt áo sơ mi của tôi lên. Đầu ngón tay thô ráp mơn trớn trên làn da, khiến tôi rùng mình run rẩy.
 
Tôi run cầm cập túm chặt vạt váy: “Anh... anh làm gì thế, đừng có sờ loạn...”
 
Tạ Mịch hơi nghiêng đầu, giải thích: “Không sờ loạn.”
 
Thế anh đang làm cái gì đây! Sờ eo thì sờ eo đi, tại sao lại cứ đưa tay lên trên thế kia!
 
Tạ Mịch rất nghiêm túc: “Đây là sờ có mục đích, không gọi là sờ loạn.”
 
Tôi: !!
 
Cưỡng từ đoạt lý!
 
Anh đúng là đồ tồi!
 
Tôi dùng sức đẩy anh ra, nhảy khỏi đùi anh định chạy ra ngoài. Vừa chạy được hai bước đã không chạy nổi nữa. Có thứ gì đó đang siết lấy tôi. Tôi quay đầu lại nhìn, anh thế mà lại đang nắm lấy chiếc nơ bướm lớn sau váy của tôi.
 
Tôi dùng sức kéo váy: “Anh buông tay ra!”
 
Tạ Mịch không nghe, ngược lại còn tăng thêm lực đạo. Thấy mình sắp bị anh kéo ngược lại, tôi hạ quyết tâm cởi phăng chiếc nơ ra. Ơn trời, chiếc nơ này là một dải lụa tự thắt nên rất dễ tháo.
 
Sau khi thoát khỏi sự khống chế, tôi vội vàng chạy biến. “Cái nơ cho anh đấy, đừng...”
 
Lời chưa nói hết, lần này người áp sát tôi không chỉ nắm mỗi eo. Mà là một tay vòng qua eo, một tay giữ chặt đùi tôi. Cơ thể tôi lơ lửng, bị anh bế bổng lên. Không chỉ là bế, mà cái tư thế này... thật là tệ hại.
 
Tôi vùng vẫy, nhưng mọi nỗ lực đều bị anh đè xuống. Tôi bị anh bế thốc lại bên giường một cách dễ dàng. Tạ Mịch rũ mắt, hơi thở nóng hổi phả ra theo từng lời nói: “Chạy cái gì?”
 
Tất nhiên là vì... Ơ đúng rồi, tôi chạy cái gì nhỉ?
 
Tạ Mịch hiện giờ trông rất tỉnh táo mà, vẫn có thể đối thoại bình thường. Chắc là loại thuốc tôi mua là thuốc giả rồi.
 
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Tôi sực nhớ ra mình có chút việc, tôi đi trước đây.”
 
Tạ Mịch cười: “Tôi cũng có chút việc, cần em giúp một tay.”
 
Hả? Tôi chỉ lấy cớ thôi, nhưng anh thì có việc gì cần tôi giúp chứ?
 
Tôi nghiêng đầu: “Việc gì cơ?”
 
Anh một tay vòng qua eo tôi, tay kia bắt đầu kéo khóa quần.
 
Tôi: ?! Đợi đã, đợi đã, đợi đã!
 
Tôi lại lần nữa muốn chạy. Nhưng Tạ Mịch đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này không để tôi chạy thoát được nữa. Thuốc không có vấn đề! Anh chỉ là mặt ngoài trông bình thường thôi, thực chất đại não đã hỏng mất rồi!
 
Tôi cầu xin: “Tôi có thuốc giải, tôi tìm cho anh, anh đợi một chút được không.”
 
Anh khẽ “Suỵt” một tiếng: “Đừng nói nữa.”
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo