Sau Khi Bỏ Thuốc Nhầm Thái Tử Gia - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Chương 2:
 
Cách anh dùng dáng vẻ điềm tĩnh tự chủ mà làm việc xấu này khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi không dám tiếp tục chọc giận anh nữa. Anh rất hài lòng, hôn lên trán tôi, khen ngợi: “Ngoan lắm.”
 
“Tôi...”
 
Anh ngắt lời tôi: “Lát nữa nghe em giải thích sau.”
 
Dứt lời, anh từ từ buông tay ra. Cằm anh tựa vào đỉnh đầu tôi, mãn nguyện thở dài: “Bảo bối ngoan giỏi quá.”
 
Giỏi cái gì mà giỏi! Tôi hoàn toàn chưa đồng ý mà!
 
Tạ Mịch tiền trảm hậu tấu, tôi có muốn phản kháng cũng không nổi. Bàn tay to hơn cả mặt tôi siết chặt lấy eo, tôi hoàn toàn bị anh khống chế trong lòng. Cơn đau âm ỉ từng lớp từng lớp kéo đến, đau đến mức nước mắt tôi rơi lã chã.
 
Tạ Mịch cúi đầu hôn lên những giọt lệ bên khóe mắt tôi: “Đừng khóc, lát nữa sẽ ổn thôi.”
 
Đồ lừa đảo, đồ lừa đảo! Chẳng có gì ổn cả!
 
Hối hận quá đi mất. Biết thế tôi đã không bắt cóc anh rồi. Biết thế tôi đã xác nhận trước rồi. Tại sao tôi lại ngốc đến thế chứ, ngay cả tên cũng có thể nhầm được.
 
Tôi càng khóc càng dữ dội, khóc đến mức không thở ra hơi. Nước mắt nước mũi giàn giụa.
 
[Ngư Bảo khóc trông tội nghiệp quá hi hi, có thể khóc thảm hơn chút nữa được không.]
 
[Mỹ nhân ngốc nghếch sinh ra là để bị giày vò mà!]
 
[Ai bảo bảo bối hạ nhiều thuốc thế làm chi, bé hư hạ thuốc cho người khác thì phải tự mình làm thuốc giải thôi.]
 
Đám bình luận kia lại xuất hiện, toàn là nói những lời châm chọc.
 
Dù tôi có hạ thuốc Tạ Mịch, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị thuốc giải rồi mà! Rõ ràng chỉ cần uống thuốc giải là ổn, tại sao lại đối xử với tôi như vậy chứ. Đau quá. Đáng ghét quá.
 
Mồ hôi của anh cứ nhỏ xuống người tôi. Lại còn làm người tôi dính đầy nước bọt nữa. Thật đáng ghét.
 
Tôi cầu xin anh: “Anh uống một viên thuốc giải đi, không uống tôi sẽ chết mất.”
 
Tạ Mịch rũ mắt nhìn tôi chằm chằm vài giây. Anh hoàn toàn không có ý định đứng dậy lấy thuốc giải, ngược lại còn xoa xoa tóc tôi, cười khẽ an ủi: “Yên tâm. Sẽ không để Tiểu Ngư bảo bối chết đâu.”
 
Đúng là không chết thật. Nhưng so với chết cũng chẳng khác là bao.
 
Tôi cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu. Chỉ nhớ trời ngoài cửa sổ tối rồi lại sáng, sáng rồi lại tối. Không có vật tham chiếu, thời gian trở nên mờ mịt. Ý thức của tôi cũng mờ mịt theo.
 
Phần lớn thời gian tôi chỉ có thể bị anh xoay vần. Ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, tóm lại là dường như anh chưa từng dừng lại.
 
Giữa chừng Tạ Mịch có cho người mang cơm lên. Tôi không ăn mà trực tiếp hất đổ bát cơm, Tạ Mịch rất không vui, lại sai người mang một phần khác tới. Anh sa sầm mặt mày, trưng ra dáng vẻ như muốn giết người.
 
Tôi sợ hãi, ngoan ngoãn ăn sạch. Món được mang lên đều là món tôi thích, nhưng tôi ăn mà chẳng thấy vị gì, thậm chí còn hơi buồn nôn.
 
Ăn xong Tạ Mịch bế tôi đi ngủ. Đây là giấc ngủ dài nhất của tôi trong mấy ngày qua, Tạ Mịch không đánh thức tôi dậy. Nhưng tôi ngủ rất nông.
 
Trong mơ toàn là anh. Đáng sợ quá đi mất.
 
 
Chờ khi tôi hoàn toàn tỉnh táo, cuối cùng Tạ Mịch cũng không còn ở bên cạnh nữa. Điện thoại được đặt bên tủ đầu giường, pin hiển thị 97%. Anh đã sạc giúp tôi nên máy không bị tự động tắt nguồn.
 
Tôi mở điện thoại ra.
 
Những tin nhắn bạn bè gửi đến, anh đều dùng giọng điệu của tôi để trả lời hết.
 
Trong danh sách trò chuyện được ghim đầu trang, bỗng xuất hiện thêm một tài khoản quen thuộc. Là anh. Biệt danh vẫn không thay đổi, là họ tên của anh “Tạ Mịch”.
 
Tin nhắn mới duy nhất chưa trả lời đều đến từ anh:
 
[Anh ở phòng bên cạnh xử lý chút việc, tỉnh dậy thì nhắn tin cho anh, ngoan.]
 
Phía trên còn có những tin nhắn khác của anh, thông báo cụ thể vị trí của mình vào những thời điểm khác nhau. Tôi lướt xem lịch sử trò chuyện. Lướt quá tay, tôi nhìn thấy những dòng tin nhắn giữa tôi và anh trước khi sự việc xảy ra. Bất chợt, tôi thấy sống mũi cay cay.
 
Tôi chống tay ngồi dậy, định đi nhặt đống quần áo rơi vãi đầy đất. Nhưng vừa bước xuống giường, chân tôi đã mềm nhũn ra không đứng vững nổi, cuối cùng ngã nhào xuống đất.
 
Sàn nhà cứng quá, đau đến mức nước mắt tôi trào ra ngay lập tức. Tôi quờ quạng dùng ống tay áo lau nước mắt, nhưng lau thế nào cũng không sạch, ngược lại càng lau nước mắt lại chảy càng nhiều hơn.
 
Tôi sụt sịt mũi, vịn vào thành giường đứng lên lấy quần áo. Nhặt xong mới phát hiện trên ngăn tủ đầu giường bên kia có một tờ giấy ghi chú viết tay. Nội dung cũng tương tự như trên điện thoại.
 
Tạ Mịch: [Anh chưa đi, điện thoại ở ngăn tủ bên phải, xem tin nhắn xong thì đến tìm anh.]
 
Tôi không đụng vào tờ giấy đó mà cầm lấy điện thoại. Sau khi quan sát phòng khách, thấy không có ai, tôi rón rén lẻn đi.
 
Rời khỏi phòng khách sạn, tôi vội vàng nhấn thang máy. Mãi đến khi bắt được xe taxi về đến nhà, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Mở điện thoại ra lần nữa, tôi xóa kết bạn còn kéo Tạ Mịch vào danh sách đen. Đời này tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa!
 
 
Tôi lăn lộn một vòng trên chiếc giường êm ái của mình.
 
Tinh thần đang căng cứng mãi tới khi về đến nhà rồi mới được thả lỏng hoàn toàn. Quăng hết những chuyện xảy ra ngày hôm qua ra sau đầu, tôi chẳng buồn nghĩ ngợi gì nữa.
 
Tôi đánh một giấc ngủ bù.
 
Ngủ dậy rồi, sau một hồi định thần lại, tôi mới có thời gian suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
 
Đầu tiên, phải tránh thai.
 
Lúc đầu Tạ Mịch tóm được tôi, anh hoàn toàn không dùng biện pháp bảo vệ, mãi đến sau này mới bù vào. Như vậy là có khả năng mang thai.
 
Mang thai.
 
Vừa nghĩ đến từ này tôi đã thấy sợ hãi. Không thể nào mang thai được.
 
Phải mua thuốc tránh thai thôi!
 
Mở điện thoại, vào ứng dụng đặt đồ ăn, tìm một tiệm thuốc mua một phần.
 
Đặt hàng thành công, chờ shipper giao tới.
 
Thứ hai, tôi đã bắt nhầm người.
 
Tạ Mịch không phải là người chị tôi thích. Người chị thích vốn là người giữ mình trong sạch.
 
Theo lời chị kể, có một lần chị nắm tay anh ấy, anh ấy còn đỏ mặt tía tai cơ mà. Là một người đàn ông thuần khiết chính hiệu.
 
Nhưng rõ ràng Tạ Mịch không phải là hạng người đó.
 
Dưới tình huống tôi đã nói là có thuốc giải rồi, anh lại không chọn thuốc giải mà tùy tiện chọn tôi như vậy. Điều đó chứng tỏ, anh là một kẻ rất tùy tiện.
 
Anh như vậy...
 
Sẽ không mắc bệnh gì chứ? Sẽ không lây cho tôi chứ?
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo