Chương 7:
Tôi: ! Sao có thể nói tôi là cuồng đồ ngoài vòng pháp luật ngốc nghếch chứ.
Tôi không cam lòng đi tới cởi dây thừng.
Suốt quá trình Thẩm Cảnh không hề phản kháng, chỉ đến khi tôi cởi đến sợi dây cuối cùng, anh ấy mới chợt lên tiếng.
“Lúc chị em tức giận, cũng trông giống như thế này.”
Tay tôi khựng lại. “Giống thế này là giống thế nào?”
“Lông mày rũ xuống.” Anh ấy nói, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Rất đáng yêu.”
Cái nụ cười này của anh ấy càng nhìn càng thấy không đúng.
Kết hợp với các bình luận.
Tôi đờ người ra: “Anh thích chị em ư?”
Thẩm Cảnh: “Ừm.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ấy suốt ba giây. Sau đó cởi sợi dây cuối cùng ra.
Anh ấy đứng dậy, chỉnh lại quần áo.
“Giúp tôi nói với chị em một tiếng, ngày mai tôi sẽ đến tìm cô ấy.”
Tôi: “?”
“Tôi đích thân đi.” Anh ấy nói, “Không cần em phải bắt nữa.”
Nói xong anh ấy liền bỏ đi. Để lại một mình tôi ngẩn ngơ trong phòng.
…
Về đến nhà, chị gái đã đợi sẵn ở cửa rồi.
Tôi cứ tưởng chị sẽ mắng mình. Kết quả là chị vừa mở miệng, vành mắt đã đỏ hoe.
“Ngư Ngư.”
Tôi hoảng hốt: “Chị ơi chị sao thế? Chị đừng khóc mà!”
Chị lắc đầu, ôm chầm lấy tôi.
“Thẩm Cảnh mới vừa gọi điện cho chị rồi.”
Người tôi cứng đờ. “Anh ấy nói gì rồi ạ?”
Chị buông tôi ra, đôi mắt đỏ đỏ nhưng khóe miệng đang cười.
“Anh ấy nói, ngày mai sẽ đến tìm chị.”
Tôi: “... Chỉ có thế thôi á?”
“Còn nữa.” Chị sụt sịt mũi, “Anh ấy nói anh ấy thích chị lâu rồi, chỉ là luôn không dám nói ra thôi.”
Thật không hiểu nổi mấy cái người “não tàn vì yêu” này.
Nhưng tôi vẫn nói: “Vậy thì tốt quá rồi ạ!”
Quay về phòng, tôi gửi tin nhắn cho Tạ Mịch.
Lần này nếu không nhờ tin tức anh cung cấp, tôi đã không tìm thấy Thẩm Cảnh.
Không tìm thấy Thẩm Cảnh thì không thể nói chuyện với anh ấy được.
Không nói chuyện với anh ấy được thì không thể biết được anh ấy thích chị tôi.
Tôi phải cảm ơn anh.
Tạ Mịch trả lời rất nhanh: [Chuyện thành rồi sao?]
Tôi hồi âm: [Thành rồi.]
[Vậy bây giờ em có thấy vui không?]
Tôi: [Chị tôi vui là tôi vui rồi.]
Anh trả lời: [Ừm.]
Một giây sau, lại một tin nhắn nữa.
[Vậy còn anh thì sao?]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Úp ngược điện thoại lại.
Anh ấy hả, để sau hãy nói vậy.
Tôi lăn lộn một vòng trên giường, kéo chăn định đi ngủ.
Trước khi chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, tôi nhận được tin nhắn thoại của anh.
Tôi nhấn mở.
Giọng nói trầm thấp khàn đặc của anh truyền qua loa điện thoại.
“Lương Du, ngày mai anh có thể đến tìm em không?”
[Được chứ được chứ, tất nhiên là được rồi!]
[Mau nói là được đi!]
Tôi nghĩ ngợi một chút, anh đã giúp tôi một việc lớn, đúng là nên cảm ơn anh.
Tôi cũng nhấn nút gửi tin nhắn thoại.
“Ngày mai gặp nhé.”
[Hay quá, ngày mai gặp!]
(Hết truyện)