Chương 6:
Mặc dù Tạ Mịch chẳng thèm uống một viên nào.
Nhắc đến là thấy bực mình.
Tạ Mịch hít một hơi thật sâu: “Đêm đó nếu em không phát hiện ra mình nhận nhầm người...”
Nếu tôi không phát hiện ra mình nhận nhầm người, chị tôi cũng đâu có mù.
Đợi chị đến nơi sẽ phát hiện ra có gì đó không ổn ngay.
Dù cho Tạ Mịch có mất kiểm soát, tôi và chị hai người có mặt ở đó, lấy đồ đạc đánh ngất anh là xong thôi mà.
Đều tại hôm đó chỉ có mỗi mình tôi ở đấy.
Sắc mặt Tạ Mịch càng khó coi hơn: “Em tặng anh cho người khác mà không thấy tiếc nuối một chút nào sao?”
Hửm? À đúng rồi.
Nhớ ra rồi, Tạ Mịch vừa mới nói anh thích tôi.
“Là anh thích tôi, chứ tôi có thích anh đâu, có gì mà tiếc chứ.”
“Lương Du!”
Tạ Mịch gọi tên tôi.
Rất to. Rất hung dữ.
Tôi lập tức biến thành con rùa rụt cổ.
Tôi đúng là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh mà.
Tôi lí nhí nói: “Tôi hạ thuốc anh là tôi sai, nhưng anh đã cưỡng ép tôi, coi như huề nhau.”
“Nếu anh nói sớm là anh thích tôi.” Tôi nghĩ ngợi một chút, nếu Tạ Mịch sớm nói cho tôi biết anh thích tôi, chắc chắn tôi sẽ nói với chị.
Nói với chị người này đứng núi này trông núi nọ.
Như vậy sẽ rất dễ dàng phát hiện ra người tôi quen và người chị quen không phải là cùng một người.
“Nếu vậy thì tôi đã chẳng lãng phí thời gian vào anh rồi.”
Lãng phí hẳn nửa năm trời. Còn tự dâng xác mình vào nữa.
Tạ Mịch: “... Lãng phí thời gian?”
Thì là lãng phí thời gian mà.
Nhắn tin với anh lãng phí thời gian, gặp mặt lãng phí thời gian, lén xem vòng bạn bè của anh cũng lãng phí thời gian.
Chừng ấy thời gian tôi đã có thể làm được bao nhiêu là việc rồi.
Đến giờ tôi còn chẳng biết Thẩm Cảnh trông thế nào nữa.
Thật là sầu quá đi.
…
Tôi và Tạ Mịch tan rã trong không vui.
Hôm đó Tạ Mịch rất tức giận bỏ đi.
Tôi đuổi theo sau hỏi anh có phải anh quen Thẩm Cảnh không, anh không thèm để ý đến tôi.
Đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại.
Được thôi. Anh không muốn giúp tôi thì thôi vậy.
Tôi định đóng cửa vào nhà tự mình nghiên cứu.
Tạ Mịch quay lại.
“Điện thoại.”
Hả? Anh định giúp tôi kết bạn với Thẩm Cảnh sao?
Tôi đưa điện thoại qua.
Tạ Mịch bấm bấm mấy cái, tôi chẳng có thêm người bạn mới nào, mà là anh đã đưa tài khoản của mình ra khỏi danh sách đen.
Tạ Mịch thử gửi cho tôi một cái nhãn dán, xác định tôi không chặn anh nữa mới rời đi.
Trước khi đi anh còn cảnh báo tôi: “Không được chặn nữa đấy.”
Không chặn thì không chặn. Tôi còn có thể ẩn đi mà.
Nhưng cuối cùng tôi cũng không ẩn anh đi, tôi còn phải tìm anh để hỏi thăm thông tin nữa.
…
Tạ Mịch dùng cực kỳ tốt.
Anh thật sự có quen biết Thẩm Cảnh.
Và còn biết cả hành tung của đối phương nữa.
Tôi đã nói anh là kẻ biến thái mà.
Không chỉ biết nhà tôi ở đâu, mà còn biết cả nhà Thẩm Cảnh ở đâu nữa.
Tạ Mịch không gửi file hành tung qua mạng cho tôi, mà bảo tôi đến tìm anh thì anh mới đưa.
Tôi ngồi trong phòng khách nhà anh, cầm bản lịch trình khoanh khoanh vẽ vẽ, lên kế hoạch mới.
Cho đến khi tôi khoanh xong điểm cuối cùng, anh mới lên tiếng.
“Em định đi bắt anh ta thật à?”
Tôi không thèm ngẩng đầu: “Nếu không thì sao?”
“Chị em có biết không?”
“Không biết.” Tôi gấp sổ lại, “Đợi khi chị ấy biết thì Thẩm Cảnh đã ở trên giường của chị ấy rồi.”
Tạ Mịch im lặng hai giây.
“Em có bao giờ nghĩ đến việc…” Anh nói, “Có thể chị em cũng không cần em giúp chị ấy bắt người không.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Ý anh là gì?”
“Ý là.” Anh dừng lại một chút, “Chị em thích Thẩm Cảnh, đó là chuyện của riêng chị ấy. Có lẽ chị ấy muốn tự mình theo đuổi hơn là bị em ép buộc nhét sang cho.”
Tôi nhíu mày.
“Anh thì biết cái gì.” Tôi nói, “Chị tôi ấy mà, cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội là quá nhát gan. Thích người ta ba năm trời rồi mà không dám tỏ tình, ngày nào cũng ở nhà bứt cánh hoa. Tôi mà không giúp chị ấy, chắc chị ấy sẽ bứt đến năm tám mươi tuổi mất.”
Tạ Mịch nhìn tôi. “Em thích chị mình đến thế sao?”
“Tất nhiên rồi.” Tôi ngang nhiên thừa nhận, “Chị tôi là người tốt với tôi nhất trên đời mà.”
Hồi nhỏ bố mẹ bận rộn, là chị đã nuôi nấng tôi trưởng thành.
Tôi bị sốt, chị cõng tôi đi bệnh viện giữa đêm khuya.
Tôi bị người ta bắt nạt, chị lao đến trước cửa nhà người ta mắng té tát.
Tôi thi trượt không dám về nhà, là chị đã giúp tôi giấu bố mẹ để ký tên.
Chị tôi là người chị tốt nhất thế giới.
Thứ mà chị muốn có được, tôi nhất định phải giúp chị có được.
Tạ Mịch không nói thêm gì nữa.
…
Hiệu suất làm việc của tôi cực kỳ cao.
Lần này tôi đã khôn ra rồi. Xác nhận trước, hạ thuốc sau.
Tôi đưa Thẩm Cảnh đến phòng khách sạn, trói vào ghế, sau đó mở điện thoại quay video.
“Anh tên là Thẩm Cảnh đúng không?”
Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi. Bị trói cũng không hề hoảng loạn, ngược lại vẻ mặt còn rất bình thản.
“Cô là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng.” Tôi ghé sát vào ống kính, “Quan trọng là, chị ơi, chị nhìn cho kỹ đi, đây chính là người đàn ông mà chị đã thích suốt ba năm qua. Hôm nay em tặng anh ta cho chị đấy.”
Quay video xong, tôi gửi cho chị. Sau đó ngồi bên cạnh đợi hồi âm.
Thẩm Cảnh nhìn tôi, bỗng nhiên lên tiếng: “Cô là Lương Du?”
Tôi ngẩn người. “Anh biết tôi sao?”
“Tạ Mịch có nhắc tới.”
Tôi nhíu mày. Tạ Mịch nói với anh ấy về tôi làm gì chứ?
Chưa đợi tôi nghĩ thông suốt, điện thoại đã reo lên.
Là cuộc gọi video từ chị.
Tôi vừa bắt máy, chưa kịp nói gì đã bị chị mắng xối xả.
“Lương Du! Em đã làm gì Thẩm Cảnh rồi?!”
Tôi: “... Có làm gì đâu, thì trói lại thôi ạ.”
Chị: “Em trói anh ấy làm gì!”
Tôi: “Tặng cho chị mà.”
Vẻ mặt của chị trông như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.
“Chị không cần em tặng! Em mau thả người ta ra ngay!”
“Nhưng mà chị...”
“Không có nhưng nhị gì hết! Ngay bây giờ! Lập tức! Khẩn trương!”
Chị cúp máy cái rụp.
Tôi nhìn điện thoại, rồi lại nhìn Thẩm Cảnh đang bị trói, rơi vào trầm tư.
[Đến bao giờ Ngư Bảo mới biết bắt cóc người ta là không đúng đây.]
[Cũng may hai người em ấy bắt cóc, một người thích em ấy, một người thích chị em ấy, nếu không chắc chắn cái tên “cuồng đồ ngoài vòng pháp luật” ngốc nghếch này sẽ bị trả thù cho xem.]