Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nghiến chặt răng, nhịp thở trở nên dồn dập.
"Vậy căn nhà hơn 300 mét vuông kia là thế nào?"
"Theo tôi biết lương cô ta chỉ có 5000 tệ, làm sao gánh nổi tiền trả góp hàng tháng?"
"Đến năm nào tháng nào mới trả hết số tiền 2 triệu tệ (7 tỷ VNĐ) anh cho mượn?"
Chu Kiêu Bắc xua tay vẻ không quan tâm.
"Đều là anh em, nhắc đến tiền bạc làm tổn thương tình cảm."
"Trả được thì trả, không trả được thì thôi!"
"Còn về tiền trả góp, tôi hỗ trợ một chút là được."
Cái gì?
Cho mượn tiền đặt cọc còn chưa đủ, anh ta còn muốn giúp trả góp hàng tháng?
tôi đứng sững tại chỗ như bị sét đánh ngang tai!
"Chu Kiêu Bắc, anh không nghĩ xem cuộc sống sau này của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng lớn thế nào sao?"
Tôi lạnh giọng chất vấn.
Chu Kiêu Bắc không nhận ra sự bất thường của tôi, cười đáp:
"Tất nhiên là có nghĩ tới!"
"Tôi sắp thăng chức làm Giám đốc hậu cần của Tập đoàn Diệp thị rồi, lương cũng sẽ tăng theo."
"Nếu Lâm Khả Hinh không trả nổi tiền, chúng ta dọn qua đó ở chung."
"Dù sao nhà cũng đủ rộng, năm người ở không thành vấn đề!"
Lời nói vô liêm sỉ như vậy, anh ta lại có thể bình thản nói ra.
Dạ dày tôi nhào lộn, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Vừa bước ra, tôi đã nghe thấy lời của con gái.
"Bố ơi, bao giờ chúng ta mới được ở chung với mẹ Lâm?"
"Con không muốn ở cùng mẹ đâu, mẹ là người đáng ghét nhất!"
Tôi đứng không vững, phải vịn vào tường mới không bị ngã.
Vừa định bước tới thì cửa chính vang lên tiếng xoay ổ khóa cơ học.
Lâm Khả Hinh đến!
Nhưng tại sao cô ta lại có chìa khóa nhà tôi?
Con gái nhìn thấy cô ta, trên mặt lộ ra nụ cười đã lâu không thấy.
Miệng không ngừng gọi "Mẹ Lâm, mẹ Lâm!"
Chân mày của chồng tôi cũng giãn ra.
Ba người họ vây quanh nhau, hình ảnh vô cùng hài hòa.
Ngược lại, lúc này tôi trở thành người ngoài duy nhất trong căn nhà này!
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan.
Lâm Khả Hinh nhìn thấy tôi, hào phóng vẫy tay.
"Chị Diệp, nghe anh Chu nói chị không vui, em đặc biệt đến để giải thích với chị đây."
Tôi không nói gì, muốn nghe xem cô ta định nói gì.
Cô ta thấy tôi không phản hồi, trên mặt thoáng qua một chút gượng gạo, sau đó tiếp tục:
"Nghe nói em gái chị bị thương nặng nhập viện, sắp phải phẫu thuật."
"Em là cố tình chọn đúng lúc này bảo anh Chu cho mượn tiền mua nhà đấy!"
Nghe lời này, cơn giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.
"Cho nên cô đến đây để khoe khoang à?"
Lâm Khả Hinh vội xua tay, ra vẻ tôi đã hiểu lầm cô ta:
"Em chỉ là không muốn số tiền anh Chu vất vả kiếm được rơi vào cái hố không đáy thôi."
"Phẫu thuật cho em gái chị tốn kém lắm, chữa khỏi thì là vạn hạnh."
"Nhưng nếu bị liệt thì sau này chẳng phải vẫn phải tiếp tục tiêu tiền của anh Chu sao?"
"Còn nếu chết đi, chẳng phải số tiền phẫu thuật đắt đỏ đó trôi sông đổ bể hết à?"
Tôi cười lạnh một tiếng, khóe miệng nhếch lên.
"Vậy chẳng lẽ tôi còn phải cảm ơn cô sao?"
Cô ta đặt tay lên vai Chu Kiêu Bắc, nhìn anh ta bằng ánh mắt đắm đuối.
"Cái đó thì không cần!"
"Anh Chu là anh em của em, chị làm vợ mà không thương anh ấy, thì chỉ có em thương anh ấy thôi!"
Tôi vừa định lên tiếng thì chuông điện thoại lại reo vang.
"Cái gì? Băng huyết?"
3
Tôi hốt hoảng sau khi cúp điện thoại, mặt cắt không còn giọt máu.
"Bệnh viện vừa gọi tới, em gái bị băng huyết, phải phẫu thuật ngay lập tức!"
Chu Kiêu Bắc còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Khả Hinh đã chắn trước mặt anh ta.
"Chị Diệp này, người ta đã băng huyết rồi thì càng không nên cứu!"
"Nhìn là biết sắp không sống nổi rồi, cứu cô ta làm gì nữa?"
"Anh Chu kiếm được tiền thật đấy, nhưng cũng không chịu nổi cái kiểu phá gia chi tử của chị đâu!"
Tôi không thèm đoái hoài đến cô ta, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Chu Kiêu Bắc.
"Tiền mất rồi có thể kiếm lại, người mất rồi là mất vĩnh viễn!"
Ánh mắt anh ta né tránh, sau đó ưỡn ngực, dứt khoát làm tới cùng.
"Chịu thôi, giờ tôi hết tiền rồi."
"Không thể vì em gái cô mà bắt tôi đi vay tiền chứ?"
"Để bạn bè biết tôi phải đi vay mượn, mặt mũi đàn ông của tôi để vào đâu?"
Tôi không nhịn được thốt lên:
"Em gái đang nằm ở bệnh viện tư, nếu không nộp tiền, họ sẽ không phẫu thuật đâu!"
Chu Kiêu Bắc cáu kỉnh đáp trả:
"Đã nghèo kiết xác còn đòi ở bệnh viện tư, đúng là chết cũng đáng!"
Tốt, tốt lắm, đến hôm nay tôi mới thực sự nhìn thấu bản chất của anh ta!
Giả tạo, ích kỷ, gia trưởng.
Yêu phải anh ta, đúng là tôi mù mắt rồi!
Tôi lạnh lùng như băng, lời nói đầy sự mỉa mai:
"Chu Kiêu Bắc, anh không sợ chuyện này truyền đến công ty, bị người ta dị nghị sao?"
"Bây giờ đang là giai đoạn thăng tiến quan trọng của anh, nếu công ty nghe được những lời đồn này, cái ghế Giám đốc của anh còn ngồi vững được không?"
Mặt Chu Kiêu Bắc tái mét, không nói một lời.
Không được, anh ta không dựa vào được, tôi chỉ có thể tự cứu mình thôi!
Trước đây vì muốn kết hôn với Chu Kiêu Bắc, tôi đã từ chối cuộc hôn nhân sắp đặt của cha, thậm chí còn cắt đứt liên lạc với gia đình.