Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ đây vì cô em chồng, tôi buộc phải liên lạc lại với họ.
Hy vọng tôi có thể thuận lợi mượn được ít tiền, để em chồng có con đường sống!
Mạng người quan trọng, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tôi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, vừa định bấm số của anh trai.
Lâm Khả Hinh không một lời báo trước, đột ngột giật lấy điện thoại của tôi, hung hăng ném mạnh xuống đất.
Màn hình điện thoại vỡ nát, không thể gọi điện được nữa.
"Cô làm cái gì vậy? Dựa vào cái gì mà đập điện thoại của tôi?"
Tôi nổi trận lôi đình, tát thẳng vào mặt cô ta một cái.
Lâm Khả Hinh ôm lấy má, vẻ mặt nũng nịu thuận thế ngã vào lòng Chu Kiêu Bắc.
"Anh Chu, em chỉ muốn ngăn chị ta báo cáo thôi."
"Một khi chuyện này bại lộ, bị người trong công ty anh nghe thấy, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến việc thăng chức của anh."
Tôi lập tức phản bác:
"Tôi chỉ muốn gọi điện mượn tiền thôi!"
Chu Kiêu Bắc không nói hai lời, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
"Diệp Thư Dao, cô đúng là không muốn tôi sống tốt có phải không!"
"Còn bày đặt mượn tiền, cô lừa ma à?"
"Không phải cô nói cô không còn người thân nào sao? Mượn tiền của ai? Ai lại đem tiền cho một mụ nội trợ không có thu nhập như cô mượn?"
"Để ép tôi cứu em gái cô, cô cái loại lời nói dối nào cũng thốt ra được!"
Lâm Khả Hinh khoanh tay trước ngực, lên tiếng phụ họa:
"Vì em gái mà không tiếc đánh cược cả tiền đồ của chồng mình."
"Diệp Thư Dao, chị làm người ta thất vọng quá!"
Con gái cũng chẳng cho tôi lấy một sắc mặt tốt:
"Mẹ là người xấu!"
Tim tôi đau như kim châm, hơi thở trở nên dồn dập khó khăn.
Tôi nhìn chằm chằm vào Chu Kiêu Bắc:
"Nếu người nằm trong bệnh viện không phải em gái tôi, mà là em gái của anh thì sao?"
4
"Anh có cứu cô ấy không?"
Sắc mặt Chu Kiêu Bắc không mấy tốt đẹp, trầm giọng quát tháo:
"Diệp Thư Dao, tôi thấy cô điên rồi!"
"Thấy tôi tốt lên là cô không chịu được đúng không!"
"Em gái cô muốn chết thì cứ chết đi, lại còn dám nguyền rủa em gái tôi."
"Nó là em chồng của cô đấy, cô rốt cuộc có còn lương tâm không?"
Bị một kẻ máu lạnh vô tình chất vấn về lương tâm, tôi không nhịn được mà bật cười!
"Tôi đã nói với anh rồi, cứu hay không cứu đều nằm ở một ý niệm của anh thôi!"
Chu Kiêu Bắc thoáng do dự, lấy điện thoại ra gọi cho em gái mình.
Nhưng hồi lâu sau vẫn không có người bắt máy.
Vẻ hoảng hốt lộ rõ trên khuôn mặt anh ta.
"Không có người nghe máy, lẽ nào người ở bệnh viện thực sự là em gái tôi?"
Lâm Khả Hinh bỗng nhiên ôm bụng cười lớn.
"Anh Chu, đừng để chị ta lừa! Chị ta chỉ muốn anh chuyển tiền cho bệnh viện để cứu em gái chị ta thôi."
"Lúc này anh không được mủi lòng đâu đấy!"
"Hôm qua em gái anh mới nhắn tin cho em, bảo hôm nay đi nước ngoài chơi. Không nghe máy chắc chắn là đang trên máy bay rồi."
Cô ta tự cho là đã thấu thị tất cả, không ngừng mỉa mai tôi:
"Diệp Thư Dao, chị dẹp ngay mấy cái tâm tư nhỏ nhen đó đi!"
"May mà có em ở đây, nếu không dựa vào sự sai lệch thông tin, anh Chu lại trúng kế của chị rồi!"
Chu Kiêu Bắc giận không chỗ phát tiết, lại một cái tát nữa khiến tôi ngã quỵ xuống đất.
"Đời này tôi ghét nhất là bị người khác lừa!"
"Diệp Thư Dao, đây là cô tự chuốc lấy!"
Tôi lau vệt máu nơi khóe miệng, không thèm để ý đến anh ta, lẳng lặng đi về phía cửa.
Lâm Khả Hinh chạy đến trước mặt tôi, dang rộng hai tay không cho tôi ra ngoài.
Tôi cau mày: "Cô muốn làm gì?"
Cô ta nhìn về phía Chu Kiêu Bắc:
"Anh Chu, không thể để chị ta ra ngoài!"
"Nếu chị ta nói bậy bạ gì đó để người của công ty anh nghe thấy, cái ghế Giám đốc của anh có thể sẽ lung lay."
"Vào thời điểm đặc biệt này, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!"
Con giun xéo lắm cũng quằn, tôi thực sự không thể nhịn thêm được nữa!
Ánh mắt tôi hằn lên tia hung bạo, tung một cước đá thẳng vào bụng cô ta.
Lâm Khả Hinh ngã lăn ra đất, tôi thừa cơ chạy về phía cửa.
Vừa đến cửa, một lực kéo cực mạnh từ phía sau túm lấy tóc đuôi ngựa của tôi, khiến da đầu đau buốt.
Giọng của Chu Kiêu Bắc vang lên sau lưng:
"Diệp Thư Dao, cô tốt nhất là ngoan ngoãn ở nhà đi, không được đi đâu hết!"
"Đợi đến ngày mai, sau khi quyết định bổ nhiệm của tôi chính thức ban xuống, cô muốn đi đâu thì tùy!"
Anh ta tìm một sợi dây thừng, trói nghiến tôi vào chân bàn ăn.
Tôi chỉ có thể quỳ đó, không tài nào đứng lên nổi.
"Chu Kiêu Bắc, anh dựa vào cái gì mà hạn chế tự do cá nhân của tôi?"
"Anh không cứu em gái mình, anh sẽ hối hận đấy!"
Chu Kiêu Bắc chỉnh lại cổ áo, đáp lại đầy bá đạo:
"Tôi chưa bao giờ biết hối hận!"
"Điều duy nhất tôi hối hận chính là đã cưới cô!"
Tôi khẽ cười lạnh: "Tôi cũng vậy!"
Con gái đứng bên cạnh kéo kéo vạt áo Chu Kiêu Bắc:
"Bố ơi đi thôi, chẳng phải đã nói hôm nay đưa con và mẹ Lâm đi công viên giải trí sao?"
Cha con Chu Kiêu Bắc bước ra ngoài trước.
Lâm Khả Hinh lấy cớ đi vệ sinh nên ở lại.
Cô ta liên tiếp tát vào mặt tôi mấy cái, cho đến khi kiệt sức mới dừng lại.
Mắt tôi nổ đom đóm, một hồi tai ù đi, không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Mất một lúc lâu sau tôi mới dần tỉnh táo lại.
Lâm Khả Hinh nhìn tôi hung ác:
"Họ Diệp kia, nếu không phải do bố mẹ anh Chu ngăn cản, tôi và anh ấy đã là vợ chồng từ lâu rồi."
"Năm nay họ lần lượt qua đời, chị đoán xem tôi có nối lại tiền duyên với anh Chu không?"
"Ngoài ra nói cho chị một bí mật, cảm ơn chị đã giúp tôi nuôi con gái suốt sáu năm qua."
Nói xong, cô ta ngửa mặt cười lớn, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước ra ngoài.
Một tia sét xẹt ngang qua não tôi.
Thảo nào con gái không thân với tôi, mà lại thân với Lâm Khả Hinh hơn!
Hóa ra bọn họ mới là mẹ con ruột!
Chu Kiêu Bắc đã gian díu với Lâm Khả Hinh từ lâu.
Con gái tên là Chu Tư Hinh (Tư Hinh = Nhớ Hinh).
Chẳng phải là "Chu Kiêu Bắc thương nhớ Lâm Khả Hinh" sao?