SAU KHI ĐÁNH NÁT TÔN NGHIÊM CỦA ẢNH ĐẾ - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh khẽ cười một tiếng, nhưng tiếng cười chứa đầy sự chua xót.

"Giờ em mới nhớ ra sao?"

"Tôi vẫn luôn nhớ." Tôi nhắm mắt lại, "Cho nên mới không dám lại gần."

"Em có biết là em có bệnh không?" Đột nhiên anh mắng thấp một câu.

Tôi ngây người, tưởng mình nghe nhầm.

"Em có bệnh." Anh lặp lại, giọng nói cuối cùng cũng không kiềm chế được mà run lên. "Chuyện gì cũng tự mình gánh vác, quyết định gì cũng làm thay người khác — em tưởng em đang bảo vệ ai?"

"Em bảo vệ được cuộc hôn nhân của bố mẹ không? Bảo vệ được Tiểu Khuê không? Bảo vệ được tôi không?"

Mỗi một câu hỏi như một cú đấm nện vào lồng ngực tôi. Tôi há miệng muốn phản bác, nhưng nhận ra mỗi câu anh nói đều là sự thật.

"Ngay cả chính mình em còn không bảo vệ nổi." Anh hạ thấp giọng, "Từ Ngôn, rốt cuộc khi nào em mới chịu nhìn thẳng vào chính bản thân mình dù chỉ một lần?"

Câu nói này như một tiếng sét nổ vang trong đầu tôi. Rất lâu sau, đầu dây bên kia im lặng một hồi. Anh khẽ cười:

"Bây giờ tôi không muốn nói chuyện đó." Anh nói, "Hiện tại, tôi chỉ hỏi em một câu này —"

"Từ Ngôn, em có yêu tôi không?"

Lòng bàn tay cầm điện thoại của tôi đầy mồ hôi. Chúng tôi đi vòng vèo mười năm, từ đêm mưa đến phòng bệnh, từ chợ cá đến sân thượng, để rồi quay lại câu hỏi đơn giản nhất này.

Mọi lý trí đều khuyên tôi nói "Không".

— Nói không yêu, chúng tôi sẽ hoàn toàn hòa giải. Anh có thể quang minh chính đại bước tiếp, tôi có thể tiếp tục sống lay lắt giữa nợ nần và bệnh viện, đôi bên đều thanh thản.

Thế nhưng, chữ đó nghẹn lại nơi cổ họng, không sao phát ra được.

Hồi lâu sau, tôi khẽ nhắm mắt lại:

"Em yêu anh."

24

Khoảnh khắc nói ra lời đó, cả thế giới đột nhiên tĩnh lặng trong một giây. Giống như mưa ngừng rơi giữa không trung, chưa kịp chạm đất.

"Năm mười bảy tuổi có yêu. Trong mười năm qua, có rất nhiều lần quay đầu nhìn lại, em nhận ra —"

"Người em hận nhất, thực ra là chính bản thân mình năm đó, kẻ đã không nói lời nào mà tự mình bỏ chạy."

"Em không muốn chạy trốn nữa."

Đầu dây bên kia dường như có người thở hắt ra một hơi thật dài.

"Được." Anh chỉ nói một chữ.

Mọi lời mắng mỏ, trách móc, chất vấn đều theo hơi thở đó mà tan biến, chỉ còn lại một chữ "Được" thật sạch sẽ.

"Tôi còn một câu nữa."

"Vâng?"

"Từ Ngôn." Giọng anh trầm xuống, vương chút khàn đặc, "Em vừa nói không muốn chạy trốn nữa."

"Vậy lần này, em có thể thử... chạy về phía tôi một lần không?"

Tôi vừa muốn cười, lại vừa muốn khóc.

"Anh đang ở đâu?"

"Cổng bệnh viện." Anh rất thành thật, "Vừa nãy Dương Lỗi không cản được, tôi vẫn ra ngoài."

25

Cánh cửa trên sân thượng không đóng chặt, gió rít qua khe cửa thổi vù vù. Nghe thấy tiếng bước chân, Chu Hữu Thanh quay người lại. Vành mắt anh hơi đỏ, nhưng thần sắc đã bình thản hơn đêm đó rất nhiều.

"Em đến rồi."

Tôi bước tới, đứng cách anh một bước chân.

"Không phải anh nói, đã muộn rồi sao?"

"Đúng vậy." Anh ngước nhìn tôi, "Cho nên bây giờ ngày nào tôi cũng hối hận, hối hận vì năm đó không đến bên em muộn hơn một chút, để có thể bớt đi một lần tai nạn xe."

Tôi không nhịn được cười: "Anh có thể đứng đắn chút không."

"Tôi rất đứng đắn." Anh nghiêm túc nhìn tôi, "Nếu không em nghĩ xem, tại sao tôi lại dành mười năm cho một người mà tôi cho là 'đã muộn' chứ."

Gió thổi qua giữa hai chúng tôi, làm tóc rối tung. Anh do dự một chút, rồi chậm rãi đưa tay ra. Lần này, anh không nắm lấy tôi, mà để lòng bàn tay hướng lên trên, dừng lại giữa không trung.

"Từ Ngôn."

"Mười năm trước, là em buông tay trước." Anh nhìn xoáy vào mắt tôi, từng chữ một, "Bây giờ, tôi đưa tay ra, em có muốn thử lại lần nữa, không bao giờ buông tay không?"

Tim tôi đập liên hồi. Bên tai là tiếng gió, tiếng còi tàu từ xa, tiếng kèn xe dưới phố — lại giống như nhịp tim năm mười bảy tuổi sau tiết thể dục, dưới ánh mặt trời khi anh đưa túi nước sát trùng cho tôi.

Tôi không đưa tay ra ngay. Lần này, tôi cân nhắc rất rõ ràng — tôi có sợ mất anh lần nữa không, có sợ một ngày nào đó anh sẽ hối hận không.

Hồi lâu sau, tôi hỏi ngược lại anh:

"Còn anh? Anh có sợ không?"

"Sợ." Anh nói, "Tôi rất sợ."

"Tôi không muốn lại trở thành kẻ bị em nhốt bên ngoài cánh cửa nữa."

Bàn tay anh vẫn dừng giữa không trung, thậm chí hơi run rẩy.

Tôi hít một hơi thật sâu, từng chút một đưa tay mình ra, đặt vào lòng bàn tay anh.

Tay anh rất nóng, lòng bàn tay có vết chai mỏng, ngón tay anh lập tức siết chặt, nắm lấy tay tôi thật chắc. Như thể sợ chỉ cần nới lỏng, sẽ lại lạc mất lần nữa.

"Được." Tôi nói, "Vậy chúng ta cùng sợ."

Anh cúi đầu cười, nhanh chóng ngẩng lên, trong mắt lấp lánh thứ ánh sáng không thể giấu nổi. Giây tiếp theo, anh đột ngột kéo mạnh tôi vào lòng.

Năm mười bảy tuổi, tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ kết hôn, sống bên nhau cả đời. Sau đó mọi thứ bị mưa gió cuốn trôi, anh bước đến nơi ánh sáng rực rỡ nhất, còn tôi ngã quỵ xuống bùn lầy. Tôi từng nghĩ hai con đường này sẽ không bao giờ giao nhau nữa.

 

Cho đến một ngày, ánh sáng sẵn lòng cúi xuống, và bùn lầy cũng chịu bước lên một bước. Chúng tôi đứng giữa ranh giới, giẫm lên những dấu vết chưa kịp khô. Nhìn nhau, và nắm tay.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo