Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
26
Ca phẫu thuật ghép tạng của Tiểu Khuê đã được xếp lịch. Ngày con bé tỉnh lại, nó yếu ớt nắm lấy tay tôi và Chu Hữu Thanh, cười tươi như hồi còn nhỏ.
"Chị ơi."
"Ơi?"
"Sau này hai người đừng cãi nhau nữa có được không?" Con bé chớp mắt, "Lúc em ốm, em sợ nhất là thấy một người trốn ngoài hành lang khóc, một người trốn trên sân thượng hút thuốc."
Tôi và Chu Hữu Thanh nhìn nhau, cả hai đều đỏ bừng tai.
Ngày phẫu thuật, tôi đi đi lại lại ngoài hành lang, đầu óc trống rỗng. Chu Hữu Thanh luôn đứng bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào đèn phòng phẫu thuật.
Tôi không nhịn được hỏi anh: "Anh có căng thẳng không?"
"Căng thẳng chứ." Anh thành thật trả lời, "Lần đầu tiên làm người nhà mà."
"Trước đây chẳng phải cũng vậy sao?"
"Trước đây là đơn phương tình nguyện." Anh quay đầu nhìn tôi, "Bây giờ là có danh phận đàng hoàng."
Tôi ngẩn người, khi kịp phản ứng lại, trái tim như bị thứ gì đó chạm nhẹ vào.
"Ai cho anh danh phận?"
"Em chứ ai." Anh nói như thể đó là điều hiển nhiên, "Lúc em nói yêu tôi ấy."
Khi đèn phòng phẫu thuật tắt, tôi cảm giác cả thế giới dừng lại một giây. Bác sĩ bước ra — nói mọi sự thuận lợi. Tôi gục xuống ghế, chân bủn rủn không đứng vững. Chu Hữu Thanh đi tới, cúi người, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
"Ngủ một giấc đi." Anh nói, "Lần này, để tôi canh chừng."
Tôi tựa vào lưng ghế, chẳng ngờ lại ngủ thiếp đi thật. Lúc tỉnh dậy, ánh nắng buổi chiều xuyên qua rèm cửa, vỡ vụn trên sàn nhà. Chu Hữu Thanh tựa lưng vào tường hành lang cũng đã ngủ say, đầu hơi gật gù.
Tôi đi tới, đỡ lấy đầu anh cho ngay ngắn. Không kìm được mà nhớ đến dáng vẻ anh xức thuốc cho tôi sau tiết thể dục mười năm trước. Khi đó anh ngồi dưới đất, tôi ngồi trên ghế dài. Bây giờ đổi lại tôi đứng, anh ngồi.
Anh tỉnh giấc, nụ cười dần nở rộ trong mắt.
Không có nụ hôn, không có cái ôm mãnh liệt, chỉ có hai bàn tay đan vào nhau dưới ánh sáng nhạt, lặng lẽ nắm chặt.
Mười năm phong ba, một sớm khép lại.
Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh.
Tôi đột nhiên cảm thấy — chúng tôi cuối cùng đã không còn là hai con đường nhìn nhau qua đêm mưa nữa rồi.