Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến bây giờ, trong cái phủ rộng lớn này, trên sổ sách chỉ còn lại ba mươi lượng bạc ít ỏi.
Nghe nói cha ta đã đồng ý dùng ba nghìn lượng để chuộc thân cho cô nương Phù Dung của lầu xanh Ỷ Thúy, ông còn đua đòi với người ta, tiêu tiền như rác mua một cái chén gà (cổ vật). Tiếp theo, chắc là phải bán nhà rồi.
02
Mẫu thân ta và Cố phu nhân Trấn Bắc hầu là chị em thân thiết. Thế tử Trấn Bắc hầu Tiêu Túc xem như là bạn chơi từ thuở bé của ta, từ nhỏ đã cùng ta trèo mèo bắt chó. Hồi trước đến phủ ta chơi, hắn còn giật đuôi con mèo tam thể tên Mi Mi ta nuôi, khiến ta và Mi Mi phải đuổi theo, suýt chút nữa hắn bị cào rách mặt.
Khi ấy hắn chống nạnh lớn tiếng chửi rủa: “Cái đồ hãn phụ nhà ngươi, ai mà cưới ngươi thì xui xẻo tám đời!”
Giờ đây, cái kẻ xui xẻo đó đã may mắn được chọn rồi. Ai không tích đức thì cứ việc buông lời chê bai đi.
Đêm tân hôn, ta chờ hai khắc, mà tân lang vẫn chưa đến vén khăn voan, ta liền tự tay tháo khăn che mặt xuống, bảo Xuân Mính và Xuân Cầm lấy nước tắm rửa.
Phòng ma ma tiến lên ngăn ta lại, hỏi có cần chờ Thế tử không.
Ta vừa lau lớp son phấn trát dày như tường vữa trên mặt, vừa nói: “Không cần thiết đâu. Đêm nay, Liễu nương tử - hoa khôi của Xuân Hương các - cần người chuộc thân. Sáng nay lúc đón dâu, tiểu tư chặn kiệu Thế tử chính là tên môi giới ở đó.”
Phòng ma ma thở dài một hơi. Ta đã tẩy trang xong xuôi, thay một bộ y phục nhẹ nhàng ở nhà, kéo bà ngồi xuống: “Bận rộn cả ngày rồi, ma ma ngồi nghỉ một lát đi.”
Ta nháy mắt ra hiệu, Xuân Mính hiểu ý, bước ra ngoài mang hộp thức ăn mà tiểu tư đã mua từ Phàn Lâu vào.
Thỏ xào hành, súp bao tử vàng, cật heo xào vải, canh đậu phụ hạt sen thịt hun khói – đều là do Đầu bếp Lưu tự tay làm. Món nào cũng sắc hương vị toàn, thơm lừng khiến người ta thèm thuồng muốn động đũa.
Đầu bếp Lưu còn chuẩn bị thêm món bánh bách hợp hạt thông ta yêu thích nhất và một phần sữa đông đường chưng, cùng với hai bình nước giải khát lá tía tô. Cả bàn ăn được bày biện đầy ắp.
Ta kéo Phòng Ma Ma và bốn đại nha hoàn ngồi xuống. Nửa đời còn lại đều phải bị giam trong cái sân vuông vắn này, tuyệt đối không thể tự làm khổ mình. Cứ vui vẻ thoải mái được ngày nào hay ngày đó.
Ăn uống no say, Xuân Phương đã trải giường cho ta. Lụa là trơn tru, chăn gối mềm mại, trong gối còn thoang thoảng hương thơm của hạt quyết minh tử và hoa cúc.
Ta nằm xuống ngủ một giấc thật ngon. Đàn ông mà, có gì quan trọng đâu chứ?
03.
Sáng sớm, ta tự mình sửa soạn ổn thỏa, đi dâng trà cho Hầu Gia.
Hầu Gia là một nam nhân vạm vỡ, vẻ mặt chính trực. Uống trà của ta xong, ông tặng ta một chiếc ngọc như ý rồi rời đi.
Trước khi đi, ông hứa hẹn với giọng nói sang sảng đầy khí lực: “Thằng nhóc Tiêu Túc kia không ra thể thống gì, dám coi thường hôn sự do Thánh thượng ban. Đợi ta bắt được nó, trói đến trước mặt con, năm mươi quân côn con cứ tự tay đánh.”
Dù sao cũng là hôn sự do Hoàng thượng ban, Hầu Gia vẫn giữ thể diện cho ta.
Hầu Gia rời đi, ta đi đến Viện Phong Hà gặp Kế phu nhân của Hầu Gia, cũng chính là mẹ chồng kế của ta – Tùy Châu. Trớ trêu thay, người tỷ muội từng đấu đá với ta nhiều năm, nay lại trở thành mẹ chồng ta.
Viện Phong Hà của nàng nằm sâu trong Hầu phủ, sân viện sâu hun hút. Chưa bước vào chính thất, đã ngửi thấy mùi trầm hương nồng đậm từ Phật đường.
Tùy Châu còn nhỏ hơn ta vài tháng, mặc một bộ y phục sẫm màu, cùng với vẻ mặt vô hồn, trông nàng già dặn hơn ta rất nhiều.
Ta được nhũ mẫu của nàng là Lý ma ma thông báo, rồi bước vào phòng, thấy nàng đang quỳ trước Phật, tay lần tràng hạt. Cô gái áo xiêm lộng lẫy ngày xưa như đã thuộc về một kiếp khác. Nàng quay lưng về phía ta: “Bao nhiêu năm nay, cuối cùng ngươi cũng thắng ta một lần.”
Ta cười khổ: “Đồng quy vu tận giữa hai chúng ta, ai lại có số phận tốt hơn ai chứ?”
Đích nữ thế gia được hưởng vinh hoa phú quý, nhưng cũng phải trả giá cho điều đó. Vận mệnh của gia tộc, cũng chính là vận mệnh của chúng ta.
Tùy Chỉ từng là danh môn khuê tú nổi bật nhất Kinh thành. Mẫu thân nàng là Tấn Dương công chúa, em gái ruột của Hoàng thượng; phụ thân nàng là Thế tử Tùy Quốc công, người từng có ba vị công tước trong một nhà. Nàng là đích nữ duy nhất của họ, kiêu hãnh ngút trời.
Năm mười lăm tuổi cập kê, Hoàng thượng đã mở Yến tiệc Thịnh Hoa của Hoàng gia, mời khắp các hào môn thế gia đến chúc mừng sinh nhật nàng. Trong tiệc thọ, người còn đích thân ban tặng Trâm Phượng Đông Châu. Điều này gần như tuyên bố với thiên hạ, nàng là ứng cử viên Hoàng hậu tương lai.
Nhưng ba ngày sau, Hoàng thượng lấy lý do Tùy Quốc công phủ mưu phản, tịch thu gia sản và tru di tam tộc.
Tấn Dương công chúa và Tùy Châu may mắn thoát nạn. Hoàng thượng để tỏ lòng nhân từ, phong Hoàng tỷ thành Trưởng công chúa Tấn An, ban Công chúa phủ riêng. Còn Tùy Châu, bị ban hôn cho Hầu Gia Tiêu – người đã cướp binh quyền và tịch biên gia sản Tùy Quốc công – một nam nhân hơn nàng hai mươi tuổi.
Chỉ trong một đêm, phụ tộc tan nát. Tùy Châu gả cho kẻ thù tịch biên gia sản – một người đàn ông lớn hơn mình hai mươi tuổi.
Mưa Rào, Sương Lộ, đều là ơn vua.
Ta từng lén chạy đi gặp Tùy Châu. Hai chúng ta từ nhỏ đã ganh đua nhau về y phục, về trang sức, nhưng cũng coi như tâm đầu ý hợp, có chuyện tốt gì, chúng ta đều không quên nhau.