Nhóm dịch: tinhhadetmong
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 17/12/2025
Lượt xem: 1,920
Lượt theo dõi: 0
Trước ngày ta gả cho Thế tử Trấn Bắc hầu, cô muội muội thứ xuất của ta đã rấm rứt, giả vờ khóc lóc tiễn ta đi: “Tỷ tỷ à, trong lòng Thế tử Trấn Bắc hầu chỉ có duy nhất muội thôi. Sau này tỷ gả sang đó, e rằng ngày tháng sẽ khổ sở lắm cho tỷ.”
Ta nhếch nhẹ đôi mày ngài: “Muội muội quả thật quá tự phụ rồi. Trong lòng hắn ta người tình nhiều đếm không xuể. Đã có đến ba phòng tiểu thiếp, hai nàng ngoại thất, còn hai hoa khôi lầu xanh là bạn bè tri kỷ nữa cơ.”
Thấy vẻ mặt muội muội dần lộ ra sự buồn bực, phẫn nộ, ta cười khẩy nói: “Muội muội có rảnh rỗi để xót thương cho ta, kẻ xuất giá với mười dặm hồng trang này, chi bằng lo lắng cho tiền phấn son tháng sau của muội đi. Mẫu thân ta đã gả ta đi rồi, việc quản lý tài chính tháng sau, người sẽ không nhúng tay vào nữa.”
“Cái chức oan gia thâm đầu (kẻ gánh nợ) này, người không làm nữa. Công quỹ trong phủ đang thiếu hụt không rõ ràng, tháng sau muội sẽ không có tiền tháng để lãnh, còn chưa nói đến việc lo sắm sửa đồ cưới.”
Thứ muội siết chặt chiếc khăn lụa trong tay: “Thế tử thích muội, tự nhiên sẽ không để muội thiếu thốn chi tiêu.”
Ta cạn lời nhìn chiếc trâm cài trên đầu nàng. Nếu ta nhớ không lầm, chiếc trâm lưu ly bạch ngọc trị giá hai trăm lượng đó, hình như là đã ghi nợ vào sổ sách của cửa hàng hồi môn của ta. Thế tử kia, ngay cả hai trăm lượng bạc đó cũng chưa trả.