Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông không muốn hủy hoại nhân duyên của ta, nhưng Túc Nhi háo sắc, dễ bị mê hoặc tâm trí và dễ bị người ta lợi dụng.
Trừ hai nha hoàn thông phòng trong phủ, những người khác đều không rõ lai lịch. Mấy hôm trước, quản gia phát hiện Lý di nương bán hoa kia có thông tin qua lại với một người bán hàng rong. Cửa hàng mà người bán hàng rong kia ghé vào, lại là chân rết bí mật do Nhị Hoàng tử phi lập ở ngoài.
Tiêu Túc dù không làm nên trò trống gì, nhưng Hầu Gia ta trung quân ái quốc, với vinh hoa phú quý nhiều đời, Hầu phủ không cần phải lo lắng.
Không cầu hắn có thành tựu gì, chỉ cần ta quản được phủ đệ, đừng để bị vướng vào thị phi, gây ra họa tịch biên gia tộc là được.
Ta bày tỏ sự đồng tình và thấu hiểu hoàn toàn. Không sợ không có tiền đồ, chỉ sợ đứng sai phe.
05. Lập Lại Trật Tự
Ta xếp lịch cho năm vị di nương: ban ngày đến chỗ ta hầu hạ, ban đêm luân phiên đến chỗ Thế tử chép sách, ngoài ra không được tự tiện đi lại trong phủ.
Hầu Gia giao phủ binh cho ta, ta chính thức tiếp quản công việc giáo dục cho vị tướng công ăn chơi của mình.
Đã bảy ngày kể từ khi tướng công bị đánh. Thầy thuốc trong phủ dùng thuốc Kim Sang tốt nhất, nói rằng Tiêu Túc chỉ còn đau đớn da thịt, thân thể thì không sao.
Ta sai một đội di nương bê bút mực giấy nghiên, đội phủ binh còn lại mỗi người xách hai bó sách, hùng hồn tiến thẳng đến Chính viện của tướng công.
“Nghe nói tướng công thích phong hoa tuyết nguyệt, đây là các tập thơ ca văn chương của các văn nhân qua các triều đại. Tuy bị đánh vào mông, nhưng tay vẫn chưa đứt. Tướng công chi bằng chép lại tất cả đi. Chưa chép xong, không được phép ra khỏi phủ.”
Tiêu Túc mặt xanh mét, tức giận phồng lên như một con ếch. Mấy vị di nương tiến lên khiêng ghế thấp, trải giấy ra.
“Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu, vãng sự tri đa thiểu. (Hoa xuân trăng thu bao giờ hết, chuyện cũ biết được bao nhiêu). Tướng công thường niệm câu này, chi bằng cứ chép từ đây đi. Lý di nương, Liễu di nương, Lục di nương, ba người các ngươi ở lại hầu hạ. Tập thơ ca này, cần phải chép xong trong vài ngày.
Hầu Gia sắp lên đường, trước khi đi, cũng nên để ông xem, tướng công bệnh tật cũng không quên công việc học tập.”
Ta phe phẩy quạt, để lại ba vị di nương cho Tiêu Túc, rồi dẫn hai mỹ nhân thông phòng còn lại ra khỏi phủ.
Hầu Gia đã bắt đầu sửa soạn hành lý.
Mấy ngày nay, người bán hàng rong ngày ngày lảng vảng ngoài phủ. Nếu có biến động, thì chính là ngày hôm nay.
Ta ra khỏi phủ không lâu, Lý di nương lợi dụng lúc mọi người không chú ý lẻn vào thư phòng Hầu Gia, dùng thuốc mê làm ngất người canh giữ rồi chuồn vào phòng. Giang Hợp (tiểu tư của ta) trốn trên xà nhà. Hắn thấy nàng dùng bột đất sét vàng bọc lấy miếng hổ phù giả mà ta đã giấu trước trong thư phòng, làm xong khuôn mẫu, định mang ra ngoài phủ.
Ve sầu bắt ve, chim sẻ rình sau lưng. Nàng ta vội vàng đi đến cửa nhỏ hậu viện, nhưng lại bị Lục di nương đã trốn sau hòn non bộ từ lâu đánh ngất, cướp lấy hổ phù, rồi nhân danh bố thí, ném cho một kẻ ăn mày ngoài cửa.
Ám vệ truy theo, kẻ ăn mày đi vào Vĩnh Khánh Phường, đó là sản nghiệp của tiểu cữu tử (em vợ) Thái tử.
Ôi chao, Tiêu Túc cái tên cỏ rơm này có đức hạnh gì mà được như vậy? Hậu viện này quả nhiên là ngọa hổ tàng long.
Giả mạo hổ phù, sau đó giết Hầu Gia, hai mươi vạn đại quân biên cương sẽ nằm trong tay, ngôi vị Hoàng đế chỉ cần nhổ nước bọt là có được (dễ như trở bàn tay). Hai vị Hoàng tử kia quả thật có tâm tư quá lớn.
Ta bàn với Hầu Gia, trước hết cứ án binh bất động, địch lộ ta ẩn, cũng tốt để phòng ngừa hậu chiêu, tránh cho hai người kia kế này không thành lại sinh ra tâm tư khác. Sau này, ta sẽ tìm cớ thích hợp để bán đi hai người (Lý và Lục).
Hầu Gia kế thành, ung dung lên đường. Tùy Châu lưu luyến từ biệt.
Ta biết, trong lòng nàng ấy có Hầu Gia.
06. Về Nhà Thăm Thân
Hầu Gia đi rồi, mấy vị di nương bị ta trói buộc ở hậu viện cùng Thế tử chép sách, trong phủ lại khôi phục sự yên tĩnh.
Giờ đây Tiêu Túc đã có thể xuống giường được, việc đầu tiên cần làm là dẫn hắn về nhà thăm thân (hồi môn).
Kể từ khi biết chuyện của ta, mẹ ta đã dọn vào ở trong trạch viện hồi môn của ta ngay cạnh Hầu phủ bảy ngày trước.
Hiện giờ, người cũng như rồng thấy đầu không thấy đuôi (thần long kiến thủ bất kiến vĩ), dù sao cha ta đã mượn nợ đến chỗ tỷ tỷ ta, ngay cả ca ca ở đất Thục cũng đã cử người gửi thư, hỏi vay bạc để xoay sở.
Ta vốn không muốn về nhà thăm thân đâu. Cô em gái thứ muội tốt bụng của ta ngày nào cũng gửi một phong thư tình vào phủ. Tiêu Túc có vẻ không đành lòng, vài lần muốn lôi cái mông sưng to đi gặp nàng ta.
Lần này về phủ, ta đã nói với Tiêu Túc, chi bằng trực tiếp nạp nàng ta vào cửa, làm một phòng thiếp thất đi. Dù sao ở trong phủ, cũng không thể gây ra sóng gió gì được.
Căn nhà cũ của phủ ta giờ đã bị đổi tên. Người đòi nợ đã đến tận cửa, yêu cầu cha ta dùng nhà để gán nợ.
Bác cả của ta – Quốc công hiện tại – đã mua lại căn nhà đó. Dù sao cũng là tổ nghiệp, không thể nhìn em trai phá hỏng được.
Tuy Bác cả mua lại căn nhà, cho cha ta một nơi dung thân, nhưng tiền sinh hoạt thì cha ta phải tự tìm cách.