Sau Khi Hoán Đổi Linh Hồn, Phu Quân Ta Ngã Ngửa - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Biểu muội thanh mai của phu quân lại tới phủ cầu chứa chấp.
 
Nàng ta diện trang phục mỏng manh, ôm chặt lấy eo Cố Diên Chu, khóc đến mức thở không ra hơi.
 
"Biểu ca, Dung nhi chỉ còn mỗi huynh thôi."
 
"Nếu đến huynh cũng không cần Dung nhi, Dung nhi chỉ có thể chọn một dải lụa trắng, xuống suối vàng gặp cha mẹ cho xong."
 
Thế nhưng nàng ta không biết rằng, ta và Cố Diên Chu đã tình cờ hoán đổi linh hồn cho nhau.
 
Lúc này, kẻ mà nàng ta đang ôm tuy là thân xác của Cố Diên Chu, nhưng linh hồn lại chính là ta.
 
Đang định mở miệng nói gì đó, Cố Diên Chu đã vội vã kéo ta sang một bên.
 
"Nàng ấy một thân một mình cũng không dễ dàng gì, nàng là người hiểu chuyện, đừng có gây gổ với nàng ấy."
 
Hắn tưởng rằng ta lại sắp nổi giận với hắn, định cự tuyệt người ngoài cửa. Nhưng ta chỉ mỉm cười, ôm lấy nàng ta dắt vào trong:
 
"Đêm đã khuya rồi, Dung nhi muội muội cứ vào trong rồi nói!"
 
Cố Diên Chu thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ khiêu khích của Tần Uyển Dung, hắn lại ngây cả người.
 
1.
 
Có lẽ là do không dám tin vào việc muội muội Dung nhi vốn dịu dàng hiền thục của mình lại có thể lộ ra biểu cảm như vậy, Cố Diên Chu nhịn không được mà lắc lắc đầu mình.
 
"Hoa mắt rồi, chắc chắn là mình hoa mắt rồi."
 
Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó rảo bước đuổi theo chúng ta, cẩn thận hỏi han: "Có phải lại có người bắt nạt muội không? Hay là đám hạ nhân lại khua môi múa mép khiến muội đau lòng rồi?"
 
Nếu là bình thường, chắc chắn Tần Uyển Dung sẽ khóc như đóa hoa lê mắc mưa, nhào vào lòng hắn mà kể lể nỗi khổ. 
 
Mỗi lần như vậy, Cố Diên Chu sẽ xót xa đến nát cả lòng, ôm lấy nàng ta mà dỗ dành hết lần này đến lần khác, thậm chí còn nóng nảy muốn xông ra ngoài trút giận thay nàng ta.
 
Ta ngăn hắn lại, muốn hắn khoác thêm lớp áo hoặc đợi trời sáng rồi hãy đi, hắn lại chỉ lạnh lùng nhìn ta:
 
"A Nghiên, có phải là người do nàng phái tới không?"
 
"Hả?"
 
Ta không ngờ hắn lại chất vấn ta như vậy, nhất thời ngẩn người.
 
"Người ở trang trại đều biết Dung nhi là người của Cố phủ, nếu không phải nàng có ý, sao họ dám bắt nạt nàng ấy? Cũng chỉ có nàng là trong mắt không dung nổi nàng ấy thôi."
 
Chuyện ta không làm, đương nhiên ta sẽ không nhận. Vậy mà hắn lại nhân lúc ta ngủ say, sai người bắt lấy nha hoàn hồi môn Liên Kiều của ta.
 
Liên Kiều đã lớn lên bên ta từ nhỏ, tuy là chủ tớ nhưng tình thân hơn cả tỷ muội. Đợi đến lúc ta chạy tới nơi, Liên Kiều đã bị đánh đến thoi thóp. Thế nhưng nàng vẫn cố dùng chút hơi tàn để biện minh cho ta:
 
"Phu nhân... phu nhân là người lương thiện chính trực, tuyệt đối không làm ra chuyện ti tiện như vậy. Hầu gia đừng... đừng để bị người ta che mờ đôi mắt, mà trách lầm phu nhân a!"
 
Nói xong câu cuối cùng, nàng hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Những giọt m á u nóng theo vạt áo nàng nhỏ xuống mu bàn tay ta, như một cái gai nhọn đâm sâu vào tận xương tủy.
 
Ta chec lặng bế người lên. Khi đi ngang qua Cố Diên Chu, hắn theo bản năng định kéo ta lại, nhưng bị ta né tránh.
 
"A Nghiên, nàng đừng trách ta! Ta chỉ sợ có người âm thầm làm những chuyện nàng không biết sau lưng nàng, làm tổn thương tình cảm của nàng và ta."
 
"Vậy hiện tại Hầu gia đã điều tra rõ rồi chứ? Ta có thể mang người đi được chưa?"
 
Ta lạnh lùng nhìn hắn. Cố Diên Chu tự biết mình đuối lý, rũ mắt không nói gì thêm. 
 
Kể từ đó, hắn không để Tần Uyển Dung xuất hiện trước mặt ta nữa, cũng rất ít khi tới thăm nàng ta.
 
Vì vậy, Tần Uyển Dung không thể ngồi yên nữa rồi, thế mới có màn kịch đột kích Hầu phủ đêm nay. 
 
Bởi vì mỗi một lần trước đây, nàng ta đều thắng. 
 
Thế nhưng nàng ta không ngờ được rằng, người ôm nàng ta lần này lại chính là ta.
 
Nghe thấy lời Cố Diên Chu nói, Tần Uyển Dung chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, mà cứ thế rúc vào lòng ta.
 
"Dung nhi biết tẩu tẩu không thích Dung nhi. Nếu không phải Dung nhi chỉ còn mỗi biểu ca là người thân, Dung nhi cũng không đường đột tới làm phiền hai người giữa đêm muộn như thế này, tẩu tẩu cũng không cần nói những lời đâm thẳng vào tim gan như vậy để chọc tức muội."
 
Cố Diên Chu bị lời này làm cho nghẹn họng, theo bản năng muốn giải thích: "Không phải, Dung nhi muội muội, muội hiểu lầm rồi, ta chỉ là..."
 
Chỉ là hắn muốn quan tâm nàng ta một chút thôi mà! Đương nhiên ta hiểu, bởi vì ban đầu ta cũng như vậy, nhưng thứ ta nhận được là gì cơ chứ?
 
"Biểu ca~"
 
Tần Uyển Dung tủi thân gọi ta một tiếng, âm điệu mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, ngắt ngang lời giải thích của Cố Diên Chu.
 
"Huynh từng nói lớn lên sẽ cưới Dung nhi làm thê tử, sẽ chăm sóc cho Dung nhi cả đời, giờ huynh cưới người khác rồi cũng thôi đi, nhưng lẽ nào đến lời hứa cuối cùng này huynh cũng không thực hiện được sao?” 
 
“Thôi vậy, dù gì Dung nhi cũng chẳng còn nhà để về, cùng lắm thì muội đi theo cha mẹ cho xong, miễn cho ở thế gian này vô duyên vô cứ phải chịu tiếng oán hận của người đời."
 
Nói đoạn, nàng ta quẹt nước mắt, quay đầu chạy ra phía cửa. Cố Diên Chu xót xa, không chút do dự đuổi theo.
 
Thế nhưng trong mắt Tần Uyển Dung lại chỉ thấy vị biểu ca thân yêu của nàng ta đang đứng chôn chân tại chỗ lạnh lùng nhìn theo, còn vị biểu tẩu mà nàng ta căm ghét tột cùng thì lại đuổi tới. 
 
Tần Uyển Dung càng giận hơn: "Ai cần ngươi quản!"
 
Nàng ta đột ngột đẩy mạnh một cái khiến Cố Diên Chu ngã nhào xuống đất. 
 
Dường như cảm thấy mình làm vậy là không đúng, nàng ta chột dạ lấy khăn tay che mặt, sụt sùi ngồi bệt xuống đất, một bộ nhu nhược đau lòng đến cực điểm.
 
"Tẩu tẩu, rốt cuộc tại sao tẩu cứ nhắm vào muội như vậy?” 
 
“Hiện giờ muội chỉ muốn cầu một chốn dung thân mà thôi, yêu cầu đơn giản như vậy mà tẩu tẩu cũng không thể đồng ý, giờ còn ra vẻ giả nhân giả nghĩa ngăn cản ta làm gì?”
 
“Là sợ ta ch e c ở Hầu phủ các người, làm hỏng danh tiếng phu nhân Hầu phủ của tỷ sao?"
 
Nàng ta đau khổ phủ phục dưới đất, khóc không thành tiếng. 
 
Nếu là trước đây, Cố Diên Chu nghe thấy lời này chắc chắn cũng sẽ cho rằng ta vì danh tiếng mà giả vờ ngăn cản, sau đó cũng sẽ vì thế mà giáo huấn ta, bảo ta phải rộng lượng một chút.
 
Giờ đây chuyện rơi xuống trên người mình, hắn lại có vẻ luống cuống không biết phải làm sao. 
 
Bàn tay định đưa ra đỡ Tần Uyển Dung cứ thế khựng lại giữa chừng không dám hạ xuống. 
 
Hắn sợ mình càng an ủi, Tần Uyển Dung sẽ khóc càng thảm hơn. Nhưng rõ ràng, hắn cũng chẳng làm gì sai cả.
 
Cuối cùng hắn đành phải thu tay lại, quay đầu nhìn ta. Ta giấu đi nụ cười, nhẹ giọng lên tiếng:
 
"A Nghiên, nàng không thể đại độ một chút sao? Kích động nàng ấy làm gì chứ?"
 
Sắc mặt Cố Diên Chu lập tức trở nên tái nhợt. 
 
Không biết có phải hắn đã nhớ ra đây chính là lời hắn từng nói với ta hay không. 
 
Hắn há hốc miệng, gò má nhuốm màu gan lợn, nhưng cuối cùng lại chẳng nói nên lời.
 
Ta quay đầu không nhìn hắn nữa, chỉ sai hạ nhân dọn dẹp phòng bên.
 
"Đúng rồi, tiện thể mang y phục và chăn đệm của phu nhân qua đó luôn đi! Đêm nay để nàng ấy chăm sóc biểu tiểu thư cho thật tốt."
 
Hai chữ "thật tốt", ta nhấn giọng cực nặng.
 
Tần Uyển Dung nghe ra được ẩn ý, còn tưởng rằng vị biểu ca yêu dấu của nàng ta lại một lần nữa vì nàng ta mà trừng phạt ta, đuổi ta ra khỏi phòng. 
 
Nàng ta nhướng mày, rướn người lên, ghé sát vào tai Cố Diên Chu thì thầm điều gì đó.
 
Ta không nghe rõ, nhưng nhìn thần sắc của Cố Diên Chu, ta biết chắc đó chẳng phải là lời gì hay ho. 
 
Cố Diên Chu há hốc mồm, nghiêng đầu nhìn nàng ta, dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. 
 
Ngay cả bàn tay đang đỡ Tần Uyển Dung cũng cứng đờ giữa không trung.
 
Ta hừ nhẹ. Mới thế đã không thể chịu nổi rồi sao? Nhưng kịch hay tối nay chỉ mới vừa bắt đầu thôi!
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo