Trở về phòng, cơn buồn ngủ đã tan biến từ lâu.
Ta gọi Liên Kiều đến, bảo nàng chuẩn bị bút mực giúp ta.
Sau khi nhìn kỹ những chữ trên giấy, Liên Kiều nhịn không được mà khuyên ta:
"Phu nhân, sao lại đến mức này ạ?"
Sao lại đến mức này ư?
Ta thầm lẩm bẩm trong lòng.
Phải rồi! Giữa chúng ta, sao lại đi đến bước đường này?
Ta nhớ lại ngày đầu tiên gặp Cố Diên Chu.
Đó là lễ hội hoa đăng mỗi năm một lần.
Trước cửa lầu Ngọc Mãn treo một chiếc đèn lồng, chờ đợi người hữu duyên đến giải mật mã trên đó.
Người đoán trúng sẽ được thưởng thức miễn phí loại rượu ngon mới ra của lầu Hoa Mãn.
Thế nhưng đám văn nhân mặc khách hết đợt này đến đợt khác đi qua, vẫn chưa có ai đoán ra được.
Khi đó, ta và đại huynh lần đầu tiên đến kinh thành, nhịn không được mà chen vào xem náo nhiệt.
"Tiểu muội, muội có biết đáp án là gì không?"
Ta nhìn hồi lâu, giơ tay rút thanh trường kiếm bên hông đại huynh ra, đâm thẳng vào đó.
"Ê! Cái cô nương này, sao lại thô lỗ như vậy?"
Có người mắng ta một câu, nhưng ta chẳng buồn để tâm.
Khẽ hất một cái, đèn lồng rách toạc.
Vô số dải lụa màu bị gió thổi tung, bay lơ lửng khắp trời.
Chưởng quầy vỗ tay chúc mừng ta.
Hóa ra đáp án của chiếc đèn lồng này là: Phá!
Phá bỏ quy tắc cũ, đón chào cái mới.
Ta ngẩng đầu nhìn những dải màu đầy trời, trong lòng vô cùng vui sướng.
Trong khoảnh khắc xoay người lại, ta bắt gặp một đôi mắt thâm trầm và rực cháy.
Chỉ một ánh nhìn đó, Cố Diên Chu đã xác định là ta.
Mỗi ngày hắn đều gửi cho ta những món đồ chơi mới lạ trong kinh thành.
Chúng ta cùng nhau cưỡi ngựa trên thảo nguyên, cùng nguyện ước dưới bầu trời sao.
Ngay lúc ta và hắn vừa tâm đầu ý hợp, Tần Uyển Dung xuất hiện.
Lúc đó ta mới biết, hắn có một vị hôn thê thanh mai trúc mã.
4
Ngày ấy, đại huynh tức giận đến mức xông thẳng vào Hầu phủ.
Trường kiếm kề vào cổ hắn, cảnh cáo hắn sau này còn dám xuất hiện trước mặt ta thì nhất định sẽ khiến hắn đầu lìa khỏi cổ.
Thế nhưng Cố Diên Chu chẳng hề sợ hãi, giơ tay thề với trời:
"Ta và biểu muội Dung nhi chỉ có tình anh em, chuyện đính ước hoàn toàn là do cha mẹ làm lúc nhỏ, không tính."
"Ta chân thành yêu thích A Nghiên, nếu lòng ta có nửa phần giả dối, nguyện bị trời đánh thánh đâm."
Lòng ta tuy có rung động nhưng không dám đánh cược.
Chỉ đành đau đớn cắt đứt đoạn tình cảm này.
Thế nhưng Cố Diên Chu không bỏ cuộc, hắn quỳ trong từ đường suốt ba ngày ba đêm.
Mặc cho cha mẹ hắn mắng nhiếc, thậm chí dùng đến gia pháp, cũng không làm lay chuyển ý định muốn cưới ta của hắn.
Ngày họ hủy hôn, trời mưa tầm tã.
Cố Diên Chu đội mưa đứng ngoài cửa phòng ta suốt một đêm.
Vốn dĩ vết thương cũ chưa lành, lại dầm mưa, rất nhanh hắn đã lên cơn sốt cao rồi hôn mê bất tỉnh.
Ta chăm sóc hắn cả một ngày trời, hắn mới từ từ tỉnh lại.
Việc đầu tiên khi mở mắt ra là cầu xin ta gả cho hắn.
Lúc đó, hắn nói tính tình ta như thỏ hoang, đáng yêu thuần khiết, khác biệt với tất cả nữ nhân trên đời này.
Nhưng từ lúc nào, "tính như thỏ hoang" lại biến thành "hung hãn dã man", "đáng yêu thuần khiết" cũng trở thành "không hiểu chuyện"?
Ta nghĩ, có lẽ là từ lúc Tần gia bị tịch thu tài sản chăng!
Cố Diên Chu giấu ta, cứu Tần Uyển Dung từ tay bọn buôn người khi nàng ta sắp bị bán vào lầu xanh.
Hắn đưa người vào phủ, muốn nạp nàng ta làm thiếp.
Hắn nói: "Dù sao ta và biểu muội Dung nhi cũng không có tư tình, nuôi trong phủ vừa không ảnh hưởng đến tình cảm của hai ta, vừa cho nàng ấy một nơi che mưa che nắng."
Ta hảo tâm khuyên ngăn:
"Chi bằng cứ để nàng ấy ở trong phủ với thân phận biểu tiểu thư, sau này tìm một gia đình nề nếp gả đi làm chính thê, chẳng phải tốt hơn sao?"
Ta thật lòng muốn tốt cho nàng ta, bởi vì gả cho một người không yêu mình chưa chắc đã là chuyện tốt.
Thế nhưng Cố Diên Chu lại cãi nhau với ta một trận lôi đình, bảo ta là kẻ đố kỵ.
"Nàng nhìn xem phủ nào mà chẳng thê thiếp đầy đàn? Thậm chí người cưới bình thê cũng có khối ra, làm gì có ai đố kỵ như nàng?"
Ta không hiểu.
Người năm đó thề thốt trước mặt đại huynh rằng cả đời này chỉ có một đôi duy nhất, rõ ràng cũng là hắn mà!
Đêm đó, tiếng sấm ầm ầm, Cố Diên Chu đã đến phòng của Tần Uyển Dung.
Tiếng cười đùa nô giỡn của hai người họ mãi đến rạng sáng mới dừng lại.
Ta khuyên hắn đừng làm như vậy nữa, dù sao người mất mặt không chỉ có mình ta.
Hắn lại tỏ ra mất kiên nhẫn:
"Ta và biểu muội Dung nhi chỉ trò chuyện giống như lúc nhỏ thôi, có làm chuyện gì quá giới hạn đâu, suy nghĩ của nàng cũng quá nhơ bẩn rồi."
5
"Hầu gia, Hầu gia, không xong rồi!"
Tiếng gõ cửa dồn dập kéo suy nghĩ của ta trở lại.
Đặt xuống nét bút cuối cùng, ta dặn Liên Kiều cất kỹ.
Mở cửa ra, ta thấy Thanh Trúc, nha hoàn thường ngày hầu hạ Tần Uyển Dung.
Quần áo trên người nàng ta còn đang nhỏ nước, thần sắc hoảng loạn.
"Có chuyện gì vậy?" Ta hỏi.
"Hầu gia, phu nhân... phu nhân và biểu tiểu thư xảy ra xung đột, người..." Thanh Trúc ngập ngừng.
"Người làm sao?"
"Phu nhân... người đã đẩy biểu tiểu thư xuống nước rồi."
...
Khi ta đến nơi, Cố Diên Chu đang ngồi thẫn thờ bên bờ ao, ánh mắt trống rỗng nhìn mặt nước.
"Biểu ca~"
Thấy ta, Tần Uyển Dung lên tiếng trước, giọng nói mang theo tiếng khóc kìm nén.
Nàng ta mặc bộ trung y mỏng manh, vì thấm nước mà dán chặt vào người, để lộ đường cong cơ thể.
Những giọt nước từ tóc nhỏ xuống cổ áo, lạnh đến mức nàng ta không ngừng run rẩy.
"Huynh cũng đừng trách tẩu tẩu, là do muội không ngủ được, nhớ đến việc huynh thích uống canh hạt sen ngân nhĩ muội nấu, nên mới định đi hái một ít để huynh vừa tỉnh dậy là có thể uống ngay."
"Ai ngờ tẩu tẩu hiểu lầm, còn tưởng... tưởng muội lén lút hẹn hò với huynh, nên mới ra tay đẩy muội."
Nói đoạn, nàng ta đưa tay định nắm lấy cánh tay ta.
Ta liếc mắt nhìn Liên Kiều.
Nàng lập tức bước lên phía trước, chặn tay Tần Uyển Dung lại.
"Biểu tiểu thư, xin hãy tự trọng."
"Biểu ca~"
Tần Uyển Dung tức giận giậm chân, nũng nịu gọi ta.
Ta đương nhiên biết nàng ta muốn ta đứng ra làm chủ cho mình.
Sẵn tiện cảm nhận được tâm ý của nàng ta mà nạp nàng ta vào cửa.
Vậy thì ta sẽ toại nguyện cho nàng ta.
Ta bình thản nhìn Cố Diên Chu, nhưng lời nói lại dành cho Tần Uyển Dung:
"Phu nhân dù sao cũng xuất thân từ nơi biên thùy nhỏ bé, lòng dạ quá đỗi hẹp hòi."
"Dung nhi biểu muội, sau này khi muội vào phủ rồi, phải dạy dỗ quy củ cho phu nhân cho thật tốt mới được."
Lời này chính là lời mà Cố Diên Chu từng dùng để dỗ dành Tần Uyển Dung vào một đêm khuya nào đó.
Hắn tưởng ta không nghe thấy.
Thực ra chẳng qua là do ta đã sớm tê liệt rồi.
Giờ đây lại có thể bình thản lặp lại những lời đó để sỉ nhục hắn.
Cố Diên Chu như bị rút mất linh hồn, ngồi phịch xuống đất, miệng lẩm bẩm:
"Không, không phải như vậy, ta chỉ là..."
Chỉ là dỗ dành nàng ta thôi.
Nhưng những lời dỗ dành như vậy nói nhiều rồi, e là chính hắn cũng tin là thật.
Ta quay đầu không nhìn hắn nữa: