"Người đâu, đưa phu nhân đến củi phòng cấm túc, không có lệnh của ta, không ai được phép thả người ra."
Trở về phòng, ta tự tay viết xong hôn thư, sáng sớm hôm sau liền giao cho Tần Uyển Dung.
"Biểu ca thật sự bằng lòng cưới muội sao?"
Khóe miệng nàng ta rạng rỡ nụ cười, đáy mắt không giấu nổi niềm vui sướng, vậy mà vẫn còn phải giả vờ hiểu chuyện, tỏ vẻ kiêu kỳ:
"Thế nhưng, tẩu tẩu chắc là sẽ không đồng ý đâu nhỉ?"
Ta quá đồng ý là đằng khác.
Có điều, cái cửa này có vào được hay không thì phải xem bản lĩnh của nàng ta rồi.
Để tránh đêm dài lắm mộng, ta định ngày cưới vào ba ngày sau.
Đêm thứ hai, ta đi thăm Cố Diên Chu.
Quầng thâm dưới mắt hắn đen sì, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng là hai ngày nay không ngủ nghê gì.
Thấy ta, mắt hắn sáng lên:
"A Nghiên, ta biết ngay là nàng không nỡ bỏ mặc ta mà."
Hắn đứng dậy, vội vã nắm lấy tay ta.
"Ta căn bản không có đẩy nàng ta, là nàng ta nói muốn ta đi dạo cùng, sau đó đột nhiên nói..."
Hắn khựng lại, không nỡ nói tiếp.
Nghĩ lại thì cũng chỉ là những lời khích tướng như ta phá hoại hôn nhân của nàng ta và Cố Diên Chu, rồi sẽ không được che c tốt lành gì đó thôi.
Như vậy, "ta" mới ra tay, nàng ta mới mượn cơ hội hắt nước bẩn lên người "ta", khiến Cố Diên Chu chán ghét ta.
Những chiêu trò này ta đã quá quen thuộc rồi.
Nhưng Cố Diên Chu làm sao nỡ ra tay với nàng ta cơ chứ.
Đoán chừng cái ao nước đó cũng là do Tần Uyển Dung tự mình nhảy xuống thôi.
Cú nhảy này đã khiến Cố Diên Chu nhìn rõ bộ mặt thật của nàng ta.
"Ta biết rồi, là ta sai, những năm qua đều là ta oan uổng nàng."
"A Nghiên, ngày mai ta sẽ tiễn Tần Uyển Dung đi, ta hứa nàng ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, có được không?"
"Không được!"
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
"Cố Diên Chu, ngươi còn nhớ lời thề ngươi từng lập trước mặt đại huynh ta không?"
"Nếu lòng ngươi có nửa phần giả dối đối với ta, liền sẽ bị trời đánh thánh đâm."
"Không, ta không có."
Cố Diên Chu theo bản năng biện minh cho chính mình.
"Ầm đùng~"
Tiếng sấm đinh tai nhức óc nổ vang chân trời.
Hắn nắm chặt lấy tay ta hơn, dường như muốn chứng minh cho ta thấy, liền kéo ta đi ra cửa.
"Lòng ta đối với nàng chưa bao giờ thay đổi."
"Vậy sao?"
Ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Mây đen kịt che khuất cả bầu trời đầy sao.
Cả sân viện trở nên âm u, dường như sắp có một trận mưa tầm tã trút xuống.
Ta lặng lẽ bước đi vài bước, rồi lại quay đầu nhìn hắn.
"Cố Diên Chu, lòng ngươi đối với ta có lẽ chưa thay đổi, nhưng trong lòng ngươi chứa quá nhiều người, muốn cũng quá nhiều thứ rồi."
7
"Thực ra không phải ngươi không rõ tâm ý của Tần Uyển Dung đối với mình, cũng hiểu rõ sự hãm hại trăm phương ngàn kế của nàng ta dành cho ta."
"Chỉ là ngươi chọn cách che mờ đôi mắt mình, chỉ nhìn những gì ngươi muốn thấy."
Ta nói, bước chân lặng lẽ lùi về phía sau.
"Ngươi muốn ta phải sinh động thú vị không được khô khan, lại muốn sự dịu dàng săn sóc như Tần Uyển Dung."
"Cho nên, ngươi ép buộc ta phải rộng lượng, bao dung tất cả những gì nàng ta đã làm với ta."
"Nhưng giờ đây, ngươi đã thực sự cảm nhận được ác ý của Tần Uyển Dung, ngươi hoảng rồi, sợ rồi, sợ rằng có một ngày nàng ta sẽ thực sự hại chết ngươi, hại chết cơ nghiệp trăm năm của Hầu phủ."
"Nói cho cùng, ngươi cũng chẳng yêu ta đến thế, ngươi chỉ yêu bản thân mình hơn mà thôi."
"Không, không phải như vậy."
Cố Diên Chu không muốn ta nói tiếp nữa, vội vàng lên tiếng ngắt lời.
Hắn nhấc chân tiến về phía ta.
"Đừng qua đây." Ta hét lên.
Một chân của Cố Diên Chu còn chưa hạ xuống, cứ thế sững sờ khựng lại giữa không trung, khó hiểu nhìn ta.
Trong ánh nhìn lướt qua, một tia chớp xé toạc không trung, giáng xuống, soi rọi khuôn mặt tái nhợt của Cố Diên Chu.
Ta nhìn hắn, trong lòng đầy nỗi buồn bã.
"Cố Diên Chu, nguyện kiếp này, kiếp sau, đời đời kiếp kiếp của hai ta, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại."
"Ầm đùng~"
Tiếng sấm chấn động thiên không vang dội tận mây xanh.
Cố Diên Chu nhận ra điều gì đó, định lao về phía ta.
Nhưng giây tiếp theo, luồng điện lại cuộn trào, vừa vặn đánh thẳng vào phía trên củi phòng.
Cố Diên Chu ngã gục ngay xuống đất.
Ta cũng thấy đầu đau như búa bổ, trong tầm mắt mờ ảo là bóng dáng Liên Kiều đang lao về phía mình.
"Mau, mau cứu người!"
"Tiểu thư, người tỉnh lại đi tiểu thư! Người không được bỏ mặc Liên Kiều như vậy mà!"
Ta từ từ mở mắt, thấy Liên Kiều đang quay lưng về phía mình, dùng khăn tay lau mặt cho Cố Diên Chu.
Cổ họng khô khốc đau nhức vô cùng, ta vừa há miệng đã ho sặc sụa.
"Khụ khụ! Đồ Liên Kiều ngốc."
"Tiểu thư nhà ngươi ở đây này! Ngươi chạy sang chỗ người khác khóc mướn làm gì?"
8
Liên Kiều sững sờ, mạnh mẽ quay đầu lại.
"Tiểu... tiểu thư?"
"Ừ!"
Ta đáp một tiếng, gượng sức chống tay ngồi dậy.
Tia sét này đánh đau thật đấy!
Năm đó ta và Cố Diên Chu cũng vì bị sét đánh trúng mà tình cờ hoán đổi linh hồn.
Chỉ là khi đó sét đánh vào cơ thể ta.
Ngay khoảnh khắc bị đánh trúng, ta đã ngất đi, không kịp cảm nhận nỗi đau.
Lần này, vốn dĩ cũng định để sét đánh vào chính mình.
Là Liên Kiều sợ ta thực sự sẽ ch e c, nên mới lén đặt dây sắt lên mái nhà củi phòng.
Cũng may, đã đổi lại thành công rồi.
Cũng may, ta còn sống.
Liên Kiều chỉ do dự một giây lát , liền không chút do dự ném thẳng chiếc khăn tay vào mặt Cố Diên Chu.
Sau đó dang rộng hai tay, chạy về phía ta.
"Tiểu thư, người làm em sợ muốn ch e c mất, oa oa oa..."
Lời nói của nàng gần như bị tiếng nức nở che lấp, nước mắt tuôn ra như vỡ đê, khóc còn to hơn lúc nãy.
Ta biết, đây là nỗi sợ hãi sau khi tìm lại được thứ đã mất.
Nàng thực sự sợ ta sẽ không tỉnh lại, cũng lo lắng ta sẽ vì vậy mà để lại di chứng gì đó.
Khi ta chưa tỉnh, nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng những cảm xúc này để gánh vác đại cục.
Giờ đây thấy ta lành lặn ngồi đây, những nỗi sợ hãi đó mới ùa về, hóa thành từng giọt nước mắt thấm vào da thịt ta.
Ta nhẹ nhàng xoa lưng nàng, lên tiếng an ủi:
"Ái chà! Hình như đầu óc ta bị sét đánh hỏng rồi."
"Ngươi năm nay đến tuổi xuất phủ, hay là năm sau ấy nhỉ?"
"Thôi thôi, cứ để năm sau nữa đi! Để gã Chu phó tướng của ngươi đợi thêm hai năm nữa vậy."
"Tiểu thư!"
Liên Kiều cuống quýt đứng phắt dậy, đỏ mặt quay đầu đi không nhìn ta nữa.
"Ư ư!"
Cố Diên Chu đại khái là bị ngạt mà tỉnh, hắn giơ tay định giật miếng khăn trên mặt ra.
Liên Kiều quay lại nhìn ta một cái, lập tức hiểu ý ta.
Vung tay một đấm.
Ừm!
Cố Diên Chu lại ngủ tiếp rồi.
Rất yên bình.
Liên Kiều ân cần khoác thêm áo choàng cho ta.
"Tiểu thư, người thân thể còn chưa khỏe."
"Hơn nữa... ngày mai là đại hôn rồi, chúng ta thật sự không xem xong náo nhiệt rồi mới đi sao?"
Ta gật đầu, không chút do dự, xoay người lên ngựa.
"Cái trò náo nhiệt rách nát này cứ để lại cho bọn họ tự hưởng đi! Ta đã lâu không gặp đại huynh rồi, không biết vò rượu ngon mà huynh ấy trân giấu còn đó không?"