Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11


Tôi thở phào một hơi.


Nhưng rất nhanh, tôi lại nghĩ đến chuyện khác.


Hắn biết tôi nghe được tiếng lòng của hắn!?


Nguyễn Bạch Điềm mở to đôi mắt kinh hãi, co rúm lại sau lưng tôi: "Chồng chị mới chết có mấy tiếng đồng hồ, chị đã lao vào vòng tay người khác, chị đúng là đồ không cần mặt mũi mà!"


Hệ thống: [Chuyện gì vậy, ký chủ, sao anh không tiếp tục đi? Anh sẽ không vì ở chung với NPC này quá lâu mà sinh ra tình cảm chứ?]


Có lẽ thấy Tống Dương không có hành động gì, người đàn ông mập mạp bên cạnh lớn gan gọi một tiếng anh Dương".


"Hửm?" Giọng điệu của Tống Dương kéo dài, anh ta thản nhiên cởi trói cho tôi. Sau khi phát hiện dây thừng của tôi đã bị mài mòn một nửa, anh ta lại cười đầy ẩn ý.


"Không tồi đâu." Anh thầm khen tôi.


Chỉ là cổ tay và mắt cá chân bị dây thừng trói chặt có một vết đỏ rõ ràng, ngón tay hơi lạnh của anh vừa khẽ chạm vào, tôi đã theo bản năng rụt người lại.


Hệ thống thúc giục: [Ký chủ, anh mau tiếp tục cốt truyện đi, sao cứ mãi dây dưa thế này?]


"Biết rồi."


Giây tiếp theo, anh ta cầm gậy, hệ thống hoan hô: [Đúng, chính là như vậy! Vừa biến thái vừa có cảm giác nhân vật phản diện mê người!]


Tống Dương lạnh lùng hỏi người đàn ông mập mạp: "Máu trên trán cô ấy là ai làm?"


Hệ thống: [?]


Hệ thống: [Ký chủ, anh nói sai lời thoại rồi!]


Nguyễn Bạch Điềm lại thì thầm: "Người này làm gì vậy, không có chút năng lực nghiệp vụ nào."


Người đàn ông mập mạp lập tức lau mồ hôi, chạy nhanh lên gật đầu khom lưng với anh ta: "Anh Dương, bọn em, cái này... xảy ra chút ngoài ý muốn..."


"Ồ?" Anh cười, lặp lại mấy chữ này: "Ngoài ý muốn?"


Người đàn ông mập mạp sợ đến run rẩy, giọng nói không một chữ nào đúng điệu: "Bọn em bắt nhầm người, nếu anh không hài lòng, bọn em đưa cô ta về?"


Hệ thống cười lạnh: [Đưa về? Hắn nghĩ gì vậy, mặc dù đây là thế giới tiểu thuyết, nhưng thế giới tiểu thuyết cũng phải tuân theo trật tự cơ bản, đã làm chuyện phạm pháp rồi còn ngây thơ như vậy.]


[Đưa về rồi, cốt truyện này sẽ sụp đổ, tiếp theo diễn thế nào đây?]


[Quả nhiên, thế giới ngôn tình không có người nào có não cả.]


Tôi: "..."


Cảm giác như bị mắng.


Tống Dương đạp một cước vào đùi người đàn ông mập: "Đưa về đi, rồi báo cảnh sát luôn đi, để mọi người cùng chết chung."


"Vậy… vậy anh Dương, anh nói xem chúng ta nên..."


"Chuyện tôi dặn trước đó, sắp xếp xong chưa?"


"Đều sắp xếp xong rồi!"


Tống Dương cuối cùng cũng đi theo cốt truyện, hệ thống thở phào nhẹ nhõm.


Cảm giác bất an lúc trước của tôi, từ khi biết Tống Dương chính là người chồng quá cố chưa qua thất đầu của tôi, bỗng chốc tan biến.


Chỉ là cái vỏ này… không được tích cực cho lắm.


Tống Dương đuổi những người khác đi, rồi quay lại bên cạnh tôi. Anh ta liếc nhìn Nguyễn Bạch Điềm phía sau tôi, hơi nhíu mày.


Tôi nghe thấy anh ta thầm thì trong lòng: "Vướng víu."


Hệ thống: [Anh nói ai đấy, vốn dĩ cốt truyện này tăng tốc, rất dễ xảy ra lỗi, anh…]


Tống Dương ném điện thoại di động trước mặt Nguyễn Bạch Điềm: "Gọi điện cho bạn trai có tiền của cô, đừng để tôi phải đợi."


Nguyễn Bạch Điềm run rẩy đi lấy điện thoại, sau khi chạm phải ánh mắt của Tống Dương, cô ta lại co rúm, ấm ức nói: "Tay tôi bị trói rồi."


Tống Dương: "..."


Anh ta không kiên nhẫn nhặt điện thoại lên, thành thạo bấm số của Quý Thời Dã, sau đó ném điện thoại sang bên cạnh Nguyễn Bạch Điềm.


Được rồi, anh không giả vờ nữa phải không.


Tôi xoa xoa cổ tay, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.


Tôi đã được cởi trói, những người khác cũng không còn ở đây, tại sao tôi không chạy chứ?


Nhân vật chính và phản diện ở đây diễn kịch, bây giờ tôi chạy về, biết đâu còn có thể được chia một chút di sản?


Quý Thời Dã trong điện thoại vô cùng nóng nảy, buông lời đe dọa nếu dám động vào một sợi tóc của Nguyễn Bạch Điềm, hắn nhất định sẽ san phẳng cả chỗ này.


Lời thoại gượng gạo đến mức muốn tìm mà lỗ chui, thật khó cho hai người họ vẫn có thể diễn tiếp được.


Nguyễn Bạch Điềm nức nở gọi “A Dã, anh tốt với em quá.”


Tống Dương cười lạnh: “Cứ chờ đấy.”


Chỉ có tôi là đang cố gắng nhịn cười.


Tôi cười, tôi thở dài, tôi ngộ ra.


Thảo nào tôi xuyên sách không có hệ thống, hóa ra là do diễn xuất của tôi không đạt.


Điện thoại trên người bị tịch thu, nơi này là vùng hoang vu, bên ngoài còn đang mưa lớn.


Tôi im lặng một lát, khẽ hỏi Tống Dương: "Tôi có thể chạy không?"


Tống Dương nhìn tôi một cái, nói: "Có thể."


"Cô lén chạy, phía cửa Đông không có ai, trước cửa còn có ô, ra ngoài chạy về phía Đông năm trăm mét, có đường lớn, có thể gọi được xe."


"Chạy nhanh lên…" Anh ta dừng một chút: "Đừng quay đầu lại."


Hệ thống lại gào lên: [Không được! Không được! Dù là bắt nhầm người đi nữa, nhưng nếu để con tin chạy trốn, anh vẫn sẽ bị trừ điểm!]

 

"Anh quên điểm của anh là để đổi lấy vận khí làm phẫu thuật..."

 

Một tiếng sấm vang dội, tôi không nghe rõ hệ thống nói gì sau đó.

 

Tống Dương cố ý tránh sang một bên, dường như muốn tạo điều kiện cho tôi trốn thoát.

 

Nhưng, nếu sẽ ảnh hưởng đến điểm nhiệm vụ của Tống Dương, mà tôi ở lại cũng không có nguy hiểm đến tính mạng, vậy thì ở lại thêm một lát cũng không sao.

 

Quý Thời Dã đến rất nhanh, hào quang nhân vật chính tăng gấp đôi.

 

Hệ thống lại kêu lên: [Không được, hào quang nhân vật chính mạnh quá! Bây giờ anh là phản diện, mặc dù những chuyện xấu đó không phải do anh làm, nhưng anh là phản diện mà! Anh khoác lên người cái vỏ 'Tống Dương', thì không thể thoát khỏi thiết lập nhân vật. Nếu anh còn cố ý thả nước cho NPC, có thể dẫn đến nhiệm vụ thất bại!"

 

Nói thật, ở bên cạnh anh ta và hệ thống lâu như vậy, tôi cũng không biết mục đích của anh khi làm nhiệm vụ là gì.

 

Và… ý nghĩa tồn tại của hệ thống này là gì.

 

Quý Thời Dã quả không hổ là nhân vật chính, hắn trực tiếp xông vào từ cửa lớn, nhìn thấy Nguyễn Bạch Điềm bị trói chặt, lập tức mất lý trí.

 

Hắn  nổi giận: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

 

Tống Dương từ lúc nói sẽ thả tôi đi thì vẫn quay lưng lại với bọn họ, tay phải xoay xoay cái bật lửa không biết lòi từ đâu ra.

 

“Câu đó là hiểu lầm rồi…” Anh ta búng bật lửa, ngọn lửa phụt lên, “Nhóc con, không biết lúc cậu đến có để ý mấy cái thùng xăng trống ngoài cửa không?”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo