Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nguyễn Bạch Điềm bị cảnh cáo cũng không phục, còn muốn la hét thêm nữa. Mặc dù cô ta là nữ chính, có hào quang nhân vật chính, làm gì cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng của mình, nhưng tôi thì không phải vậy, tôi chỉ là một nữ phụ bình thường mà thôi.


Thế là khi cô ta lại muốn lên tiếng, tôi đã ngăn lại, nhắc nhở bằng giọng nhẹ nhàng: "Đừng kêu nữa, chi bằng cứ giữ sức đi."


Cô ta quay phắt lại lườm tôi một cái, gương mặt từng là kiểu thanh thuần dễ mến, giờ lem luốc như vừa chui dưới hầm than lên.


"Cô thì hiểu cái gì chứ…" Cô ta rít lên rất khẽ, không để ý thì cũng chẳng nghe rõ:, "Cốt truyện còn chưa tới đoạn này, chắc chắn là cái tên khốn này đẩy nhanh rồi!"


"Cái thằng chó hai tay, còn trói đau như vậy, má nó!"


Tôi: "..."


Thôi không nói nữa.


Người này hiển nhiên không chuyên nghiệp như Quý Thời Tuế.


Xem ra năng lực nghiệp vụ cần được tăng cường đó.


Nguyễn Bạch Điềm tự mắng vài câu, lại lê hoa đái vũ dùng ánh mắt đáng thương nhìn tôi: "Chị à, sao chị cũng ở đây vậy?"


Tôi cũng giả vờ không nghe thấy những gì cô ta vừa nói, nhẹ giọng đáp lại: "Xui xẻo mà đến thôi."


"Chị ơi." Nước mắt cô ta rơi lộp bộp, kéo theo lớp bụi bẩn loang lổ trên mặt: "Chị không biết đâu, chỉ trong một ngày chị biến mất, xảy ra nhiều chuyện lắm…"


Tôi rất bình tĩnh: "Nói nghe xem nào."


"A Dã nói muốn kết hôn với em để chứng minh, ông nội bị tức ngã, bây giờ vẫn còn hôn mê, mà anh Quý thì..."


Cô ta bĩu môi, nước mắt càng dữ dội: "Anh Quý..."


"Này này…" Người đàn ông gầy gò không kiên nhẫn dùng cây gậy gõ vào thanh sắt bên cạnh: "Nói gì vậy?"


Nguyễn Bạch Điềm bị quát, ấm ức mím môi, kiên cường rơi lệ.


Tôi im lặng, ngầm hiểu ý trong lời chưa nói hết của Nguyễn Bạch Điềm.


Mặc dù hiểu được "Quý Thời Tuế" sẽ chết, còn người trong vỏ bọc sẽ không, nhưng trong lòng tôi vẫn dâng lên vài phần chua xót và khó chịu.


Chỉ là tình huống trước mắt này không thích hợp để tôi vì tình yêu mà rơi lệ.


Nguyễn Bạch Điềm có hào quang nhân vật chính, có lẽ còn có hệ thống, cô ta không chết được, còn tôi thì chưa chắc.


Sau khi phản diện ra sân, nhân vật chính thu hoạch được chân tình của đối phương, mà vai phụ chỉ có thể làm đá lót đường.


"Anh Dương, vẫn đang xem tin tức à..."


Người đàn ông tên "anh Dương" đó, lúc này mới lười biếng duỗi người, đứng dậy.


Eo anh ta rất thon, đôi chân thon dài thẳng tắp được bao bọc bởi quần da. Giây tiếp theo, anh ta đã giẫm lên một đôi ủng có đinh, không chút báo trước, hung hăng đá vào người đàn ông gầy gò.


Anh ta đưa tay lấy kẹo mút trong miệng ra, vẻ mặt lạnh nhạt: "Ồn ào cái gì?"


Tôi nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Nhưng không hợp thời chút nào, trong đầu tôi lại nghĩ đến một người.


Quý Thời Tuế.


Đôi khi anh ta cũng dùng giọng điệu này để khiến hệ thống im lặng.


"Anh Dương, là em sai, em sai rồi..." Người đàn ông gầy gò cung kính nhận sai, che vết thương lùi sang một bên.


Mà người tên "anh Dương" lại nhét kẹo mút vào miệng, nhai nát, âm thanh giòn tan.


Răng khỏe đấy.


Ánh mắt của anh ta lười biếng lướt qua tôi và Nguyễn Bạch Điềm. Không biết có phải là ảo giác của tôi không, khoảnh khắc anh ta nhìn thấy tôi, biểu cảm đột nhiên ngây người trong giây lát.


Nguyễn Bạch Điềm lại chống nạnh: "Anh… anh là Tống Dương phải không? Tôi biết anh. Anh mau thả tôi ra!"


"Đến lúc đó tôi sẽ không..."


"Đã nói rồi…" Anh ta lạnh lùng ngắt lời Nguyễn Bạch Điềm, trong miệng nhai kẹo vụn, cười ngọt ngào, ngữ khí lại ác liệt đến mức khiến người ta lạnh cả tim: "Đừng ồn ào."


Tống Dương cầm cây gậy sắt bên cạnh, kéo một đầu lê trên mặt đất, phát ra tiếng chói tai theo từng bước anh ta tiến lại gần.


Nguyễn Bạch Điềm nức nở cầu xin: "Bao nhiêu tiền, tôi đều có thể cho anh..."


"Tôi chỉ từ chối lời tỏ tình của anh một lần, anh không cần như vậy chứ, Tống Dương..."


"Tống Dương, tôi..."


Thấy Tống Dương cười giơ gậy sắt lên, dường như giây tiếp theo sẽ vung gậy xuống. Tôi thì đang cố gắng cọ dây trói lúc họ nói chuyện, nhưng không biết có kịp thoát không.


Tống Dương không quan tâm nhún vai, trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn quỷ dị: "Có gì quan trọng đâu."


"Cô có chấp nhận hay không, có gì quan trọng đâu..." Anh ta cười điên cuồng, khoé miệng cong lên một độ cong khiến người ta rợn da gà: "Tôi đã tìm được chuyện thú vị hơn rồi."


Tranh thủ từng giây từng phút, tim tôi đập như trống.


"Xin anh đấy..."


Giây tiếp theo, tôi nghe thấy một âm thanh máy móc quen thuộc: [Ký chủ! Anh đúng là ngầu lòi thật đấy! Tôi mê anh chết mất!]


Tôi sững sờ.


Cái hệ thống ngu si này, độ nhận dạng quá cao luôn.


Trong lúc gậy sắt vung xuống, tôi thốt ra: "Chồng ơi?"


Cây gậy sượt qua má tôi, mang theo một luồng gió lạnh buốt.


"Ai da."


Tống Dương dừng tay, cười dịu dàng, đúng kiểu biểu cảm quen thuộc ấy. Anh đưa tay gạt mái tóc bê bết máu lòa xòa trước trán tôi.


Hệ thống: [Là sao đó, sao lại vậy?]


Anh cười khẽ, ngồi xổm trước mặt tôi, không nói gì. Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh: "Chào buổi tối, Niệm Niệm."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo