Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3


Tôi co rúm trong góc, hồi tưởng lại cốt truyện gốc.


Bởi vì cuốn tiểu thuyết này chú trọng miêu tả nam chính Quý Thời Dã truy thê như lửa cháy đồng hoang, năm năm sau nữ chính Nguyễn Bạch Điềm trở về nước với một đứa bé kèm theo đó là các loại tình tiết cẩu huyết. Tôi nghĩ mãi cũng không nhớ nổi tên anh trai của Quý Thời Dã là gì, ngoài vài phân cảnh đặc biệt ấn tượng, còn lại thì mù tịt.


Chỉ nhớ khi chết, nam chính Quý Thời Dã mới hai mươi bảy tuổi.


Anh trai tỉnh rồi, trông ông lão rất vui vẻ, chống gậy nói mấy câu với anh ta rồi lại nhìn về phía tôi.


"Sao cô lại đứng xa như vậy?" Ông lão hiền từ vẫy tay với tôi: "Lại đây nào."


Lúc hôn thì chẳng thấy ngại, giờ lại thấy căng thẳng quá chừng, Đi đứng cứ như chân trái tay trái cùng bước.


Làm sao bây giờ, tôi muốn trốn quá.


"Cô gái này thật có phúc khí, quả nhiên ông đây không nhìn nhầm người.”


Tôi cười gượng.


Bước lại gần, ông ta vỗ vỗ vai tôi, giới thiệu với anh trai: "Thời Tuế, đây chính là vợ tương lai của cháu."


Tôi: "?"


Chờ một chút... không phải chứ, đột ngột quá không!?


Người ta hôn mê lâu như vậy, ông cũng không hỏi ý kiến người ta.


Quý Thời Tuế mở đôi mắt đen nhánh nhìn về phía tôi, ánh mắt sâu thẳm.


Sắc mặt anh tái nhợt, thứ duy nhất mang chút màu sắc tươi tắn chính là đôi môi đỏ mọng.


Chắc là do tôi hôn nên mới đỏ như vậy.


Nhưng mà nói mới nhớ, anh ta hôn mê lâu như vậy mà hơi thở vẫn thơm tho, thật kỳ lạ.


Tôi lúng túng sờ gáy, dời tầm mắt đi chỗ khác.


Muốn trốn quá.


Không muốn dính dáng chút nào đến người bên cạnh nam nữ chính cả.


Tôi lại nghe thấy anh ta nói với âm thanh máy móc: "Hệ thống, lần đầu tiên gặp phải tình huống này, tao phải nói gì đây?"


Thật sự có hệ thống à…


Hệ thống: [Tôi cũng không biết, đây là lần đầu chúng ta nhận nhiệm vụ ở thế giới ngôn tình mà… Nói chứ, ký chủ, anh không thấy đỏ mặt à? Lúc hôn xong, rõ ràng đầu óc anh trống rỗng cả mà.]


Quý Thời Tuế: "……"


Quý Thời Tuế nói với hệ thống: "Cảm ơn, tôi cũng là lần đầu tiên biết đấy, thế giới ngôn tình không có người bình thường."


Hệ thống kéo lại chủ đề: [Hay là cứ theo thông lệ quốc tế nói 'Xin chào'?]


Thế là ngay sau đó, tôi nghe thấy Quý Thời Tuế khàn giọng, nói với tôi một câu "Xin chào".


Anh ta dừng một chút: "Tôi là Quý Thời Tuế."


Mà trong lòng anh ta nghĩ: "Cổ họng khô quá, tại sao phòng bệnh này nhiều người như vậy lại không có ai rót nước cho tôi."


Tôi cũng gật đầu với anh ta: "Tôi là Từ Niệm."


Cần tôi rót cho anh một ly nước không? Tôi do dự một chút.


"Tốt lắm tốt lắm…” Ông lão vui vẻ: "Vậy ông đi trước đây…" Ông ta nhìn về phía tôi, ý cười thâm sâu "Chăm sóc nó cho tốt nhé."


Tôi gật đầu.


Hợp đồng năm mươi triệu kia viết, nghĩa vụ của tôi thật ra là chăm sóc Quý Thời Tuế.


Nói là kết hôn, thật ra là bảo tôi làm bảo mẫu hộ công mà.


Ông lão và người mặc áo đen đi rất nhanh, vì tiền, tôi ra vẻ tiễn bọn họ ra đến cửa phòng bệnh.


Trong lúc này, tôi lại không nghe thấy giọng nói của Quý Thời Tuế và hệ thống nữa.


Tôi vịn vào cửa phòng bệnh, hồi tưởng lại lúc hình ảnh bản thân co rúm trong góc cũng không thể nghe thấy tiếng lòng của Quý Thời Tuế.


Chẳng lẽ... phạm vi mà tôi nghe được chỉ trong bán kinh 5m xung quanh Quý Thời Tuế?


Quý Thời Tuế vẫn đang ngồi trên giường, yên lặng nhìn tôi.


Tôi đi đến gần anh.


"Niệm Niệm." Anh cong môi cười, giọng nói nhẹ bẫng như lông vũ, đến mức khiến tôi hoài nghi liệu mình có phải bị ảo giác hay không. Anh ta nói: "Có thể rót cho tôi một ly nước không?"


Tôi không quan tâm anh ta gọi mình là gì, theo bản năng đi rót nước, một giây cũng không thể chậm trễ vì khoản năm mươi triệu vẫn chưa vào tay.


Có lẽ là hôn mê quá lâu, bộ quần áo bệnh nhân trên người anh ta có vẻ rộng thùng thình hơn rất nhiều, khớp xương cổ tay nhô ra. Anh ta nhận lấy ly thủy tinh, uống rất chậm.


Hệ thống: [Ký chủ, phục anh luôn đấy, khát vậy mà còn uống từ tốn thế.]


Tôi nhạy bén bắt được từ khóa: Khát.


Chưa đợi anh ta uống xong, tôi lại rót hai ly nước, chờ ở bên cạnh.


Chỉ là sau khi anh ta uống mấy ngụm, cũng không nhận ly còn lại trên tay tôi nữa mà nhìn tôi một cái đầy hàm ý, môi khẽ nhếch sâu hơn.


Môi anh ta dính nước, đỏ mọng đến mức muốn nhỏ máu.


Quý Thời Tuế đối thoại với hệ thống của anh ta trong lòng: "Hình như tao đã phát hiện ra chuyện thú vị."


"Xem ra…" Đôi mắt anh ta nhìn tôi đầy ý cười nhưng trong lòng lại nói với hệ thống rằng: "Hệ thống này của mày thật là rác rưởi."


"Còn không nhạy bén bằng tao, thật không biết cần mày để làm gì nữa."


Hệ thống bắt đầu gào lên tranh cãi vì sao mình kém cỏi, Quý Thời Tuế lại không đáp lại nó.


Anh một tay chống cằm, đôi mắt đầy ý cười nhìn chằm chằm tôi, cười mê hoặc, đặc biệt là đôi môi đỏ mọng mềm mại.


Tôi không nhịn được nuốt nước bọt.


Anh ta cười càng sâu.


Hệ thống: [Nhìn kia! Tôi đã nói rồi mà, cô ta đã bị anh mê hoặc rồi!]


Hệ thống: [Nhưng tạm thời không có nhiệm vụ tiếp xúc thân mật. Nhiệm vụ này của anh hoàn thành quá nhanh, bảng nhiệm vụ vẫn chưa được làm mới sau khi anh thoát khỏi trạng thái hôn mê…]


Quý Thời Tuế vẫn không để ý đến nó, anh hơi nghiêng đầu, cười hỏi tôi: "Muốn hôn không?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo