Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4


Nếu được hôn trai đẹp thì tôi nghĩ mình có thể hôn được thêm mười phút nữa.


Nhưng… nếu phải hôn với anh trai của nam chính… thì tôi nghĩ trong mười phút chắc mình phải chạy tám ngàn mét.


Là cái kiểu vừa chạy vừa lôi cả nhà theo ấy.


Trong cốt truyện gốc, bệnh tình của anh trai nam chính càng thêm trầm trọng, không thể tách rời với nữ chính Nguyễn Bạch Điềm. Ông nội của nam chính bị tức chết cũng là vì lí do tương tự.


Thậm chí những người khác giới bên cạnh anh trai nam chính đều bị nữ chính Nguyễn Bạch Điềm trà xanh làm hại.


Chỉ cần cô ta cảm thấy tủi thân, nam chính Quý Thời Dã sẽ xông ra tung một cú đấm dằn mặt.


Tôi cảm thấy mình toang rồi.


Không phải tôi khoa trương đâu nhé, Quý Thời Tuế còn sống, thoạt nhìn gần đây cũng sẽ không chết, vậy thì cho ta thấy được cốt truyện vẫn còn ở giai đoạn đầu. Giai đoạn sau bắt đầu từ khi anh trai của nam chính chết, cả nam nữ chính đều tha hóa.


Tôi liếc mắt nhìn Quý Thời Tuế, thoạt nhìn vẫn còn rất trẻ, ước chừng hai mươi lăm là cùng, cách lúc chết là hai mươi bảy tuổi còn khá lâu.


Nghe nói anh ta hình như là chết vào ngày sinh nhật của mình.


Giai đoạn đầu,  nam nữ chính gây chuyện rất dữ, suýt chút nữa chôn cả sản nghiệp của gia đình với tình yêu.


Trong cốt truyện gốc, giai đoạn đầu nam chính Quý Thời Dã vốn là một công tử ăn chơi trác táng, lưu luyến chốn phong trần, quen biết nữ chính Nguyễn Bạch Điềm, hắn vẫn là một tên tra nam chuyên đi bắt nạt cô.


Bắt nạt thì bắt nạt, hắn còn rất có "nguyên tắc". Trước mặt mọi người, hắn tuyên bố chỉ có mình hắn mới có thể bắt nạt cô.


Mà Quý Thời Tuế thì chỉ sau một lần "anh hùng cứu mỹ nhân" là đã khiến nữ chính Nguyễn Bạch Điềm siêu lòng


Làm sao bây giờ, tôi nghĩ… tôi làm nhục anh trai của nam chính, cướp đi người trong lòng của nữ chính, giờ cầm tiền chạy còn kịp không?


Hệ thống đang cười nhạo Quý Thời Tuế: [Cười chết tôi rồi, anh quyến rũ cô ta như vậy, kết quả lại khiến cô ta ngẩn người.]


Quý Thời Tuế: "……"


Tôi tiếp tục suy tư.


Nói là "anh hùng cứu mỹ nhân", thật ra cũng chỉ là lúc Quý Thời Dã bắt nạt Nguyễn Bạch Điềm, anh ta lên tiếng ngăn cản một chút mà thôi.


Khoan đã, vậy có khi nào hiện giờ chính là đoạn đó trong cốt truyện?


Tôi vỗ đùi, đột nhiên cảm thấy cuộc đời mình có hy vọng rồi.


Hệ thống: [Cũng không biết cô ta đang nghĩ gì lại có thể nhập thần như vậy... À này ký chủ, anh cứ giữ mãi tư thế này mà không thấy mỏi tay sao?’]


Quý Thời Tuế: "……"


Anh ta buông tay, rụt lại vào trong chăn.


"Thật sự không nhận lầm sao?" Quý Thời Tuế nói với hệ thống: "Đối tượng nhiệm vụ này thoạt nhìn có chút ngốc nghếch."


Hệ thống: [Anh nghi ngờ ai cũng không nên nghi ngờ tôi chứ... Ký chủ, nhiệm vụ đã được làm mới rồi.]


Tôi hoàn hồn, cầm ly nước bên cạnh lên uống một ngụm.


Nếu cốt truyện vẫn chưa đến lúc đó, tôi hoàn toàn khiến Quý Thời Tuế không thể trở thành bạch nguyệt quang của nữ chính. Thế thì tôi có thể rút lui an toàn, cầm tiền sống yên ổn cả đời còn gì?


"Niệm Niệm." Quý Thời Tuế gọi tôi, chỉ là lần này xa lạ hơn rất nhiều. Tôi cũng không nghĩ nhiều. Anh ta cười khó hiểu, ánh mắt mờ ám, chỉ vào ly nước trên tay tôi: "Đó là ly của tôi."


Mặt tôi "vèo" một cái đỏ lên, luống cuống tay chân đặt ly nước xuống, cẩn thận nghĩ lại, uống nước của người ta cũng không tốt, thế là tôi làm động tác móc họng, "Vậy tôi trả nước cho anh nhé?"


Quý Thời Tuế còn chưa nói gì, hệ thống đã kêu lên: [Không cần thiết!]


Anh ta chỉ cười, nhìn tôi không nói gì, trên thực tế anh ta đang xác nhận nhiệm vụ: “Ý của nhiệm vụ này là gì?”


[Ái chà…] Hệ thống lập tức nói: [Nhầm rồi nhầm rồi, đây là nhiệm vụ của một thân phận khác, để tôi xem... Được rồi, hiện tại đây mới là bảng nhiệm vụ của 'Quý Thời Tuế'.]


Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, khi hệ thống nói đến "một thân phận khác", Quý Thời Tuế hơi nheo mắt, nhìn tôi cười sâu.


Bị anh ta nhìn chằm chằm, tôi có một loại cảm giác bất an như bị người ta nhìn thấu nội tâm.


"Niệm Niệm." Anh ta rũ mắt xuống, một loại vẻ đẹp mong manh dễ vỡ: "Mặc dù không biết cô đã thỏa thuận gì với ông nội mà phải ở bên cạnh tôi, nhưng như cô thấy đấy, tình trạng cơ thể tôi không khả quan lắm, nếu cô muốn rời đi, tôi cũng sẽ không ngăn cản cô."


Đi cái gì chứ, mỗi tháng năm mươi triệu tệ đấy, chỉ cần cốt truyện vẫn còn ở giai đoạn đầu, dù anh có là anh trai nam chính, là người trong lòng của nữ chính, thì vẫn có thể cứu được!


"Chuyện bên ông nội tôi sẽ nói."


Hệ thống không nhịn được mà than thở: [Sao anh lại bắt đầu đi theo tuyến này rồi? Anh thay đổi rồi, trước kia anh đâu phải như vậy. Nếu là trước kia, anh cứ động thủ... Không phải, anh nhất định sẽ nói thẳng 'Đã là vợ của tôi theo lời ông nội rồi, vậy chúng ta đổi cách xưng hô đi', sau đó đối tượng nhiệm vụ thẹn thùng, rồi anh kéo cô ấy lại gần một chút, nhiệm vụ này liền hoàn thành.]


Nó ở bên kia lải nhải: [Anh thay đổi rồi, thật sự, anh thay đổi rồi.]


Kết hợp với ngữ cảnh hiện tại, tôi đại khái có thể đoán được nhiệm vụ của anh ta.


Cũng chỉ là muốn tôi đổi cách xưng hô thân mật hơn một chút thôi mà.


Tôi lập tức nắm tay anh ta, nhìn anh ta với vẻ mặt chân thành: "Anh yên tâm, em sẽ không đi đâu."


Chỉ là tôi phải giả vờ như không biết gì. Dù sao đối với tôi mà nói, chuyện quan trọng nhất là…


"Vậy cho hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"


Quý Thời Tuế cười nói: "Thêm một tháng nữa là tròn hai mươi bảy."


Tôi lập tức rút tay bỏ chạy.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo