Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Chạy nhanh lắm đấy.
Nhưng muốn chạy cũng không được.
Anh ta đã hai mươi bảy tuổi rồi, tháng sau sẽ tiến vào giai đoạn cuối của cốt truyện rồi, tức có nghĩa giờ đây Quý Thời Tuế đã là người trong lòng nữ chính Nguyễn Bạch Điềm, hoàn toàn không thể cứu vãn được nữa.
Tôi chỉ là một vai phụ bình thường có thể bị nam nữ chính đè bẹp bất cứ lúc nào.
Tôi không muốn bị cuốn vào thế giới của nhân vật chính, tôi chỉ muốn cùng gia đình sống hết đời này một cách bình thường thôi.
Tôi chạy xuống mười mấy tầng thang máy, trở lại phòng bệnh của bố.
Vừa ngồi xuống, tim tôi đập loạn xạ như điên. Còn chưa kịp thở, thằng em trai bên cạnh đã bày ra vẻ mặt kinh hỉ, nói: "Chị! Vừa rồi y tá nói có người trả tiền chữa bệnh cho bố chúng ta..."
Tim tôi vẫn đập rất nhanh: "Thật sao…"
Chắc là người của ông nội nam chính rồi.
Bệnh của bố không phải là không chữa được, chỉ là nhà chúng tôi không có tiền.
Đứa em trai ngốc nghếch dường như đã sớm quên mình còn một đống nợ, nó vẫn mãi đắm chìm trong niềm vui bố có tiền chữa bệnh.
Bố vẫn còn đang ngủ, em trai nhỏ giọng hỏi tôi: "Chị, vừa rồi chị đi đâu vậy? Sao lâu như vậy mới về?"
Trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt của Quý Thời Tuế. Tôi hít sâu một hơi.
"Không có việc gì đâu."
Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn tài khoản ngân hàng đã nhận được tiền.
Tám mươi triệu.
Tôi nắm chặt điện thoại, có chút thất thần.
Vẫn còn năm mươi triệu tiền hợp đồng được thanh toán mỗi kì nữa.
Tôi lại nhớ đến khuôn mặt của Quý Thời Tuế.
Tôi không thể nhớ rõ chi tiết của cốt truyện, nên không thể tránh hoàn toàn. Nhưng bị cuốn vào đó là điều không thể tránh khỏi.
Tôi nhìn dòng tiền vừa chuyển vào, rồi lại nhìn khuôn mặt vô tư ngây thơ của em trai và bố tôi đang cau mày cả trong giấc ngủ vì bệnh tật giày vò.
Tôi đã xuyên tới thế giới này từ lúc mới sinh ra. Hai mươi mấy năm tình cảm, không thể chỉ nói một câu "Tôi không muốn bị cuốn vào cốt truyện chính" là có thể thoát ra được.
"Chị, chị sao vậy?" Có lẽ là phát hiện tâm tình của tôi không tốt, em trai cũng thu lại nụ cười, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Nó nắm lấy vạt áo, buồn bã nói: "Xin lỗi chị, là em không tốt, em biết em ngốc, em đã tìm được việc làm rồi, số tiền em bị lừa..."
"Mặc dù cảnh sát nói xác suất tìm lại không lớn, nhưng em đã tính rồi, nếu mỗi ngày đi làm, em kiếm được một trăm đồng, thì em chỉ cần kiếm..."
Kiếm đến chết cũng không kiếm được.
Tôi thở dài một hơi.
Nó dường như cũng hiểu điểm này, nhưng vẫn rất kiên cường: "Em có thể mà, chị không cần quan tâm đâu."
Trong giây phút này, tôi cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Tôi đứng dậy, vỗ vai em trai, cười với nó: "Không cần lo lắng đâu, em cứ đi học, số tiền đó chị có cách giải quyết."
An ủi em trai xong, tôi chuẩn bị đi tìm Quý Thời Tuế, chỉ là không biết muộn như vậy, anh ta đã ngủ chưa.
Mặc dù anh ta có một hệ thống, nhưng thân thể này thật sự rất yếu, nếu lại thức đêm, có lẽ sẽ không chống đỡ nổi một tháng.
Tôi xoay người muốn rời đi, em trai lại gọi tôi lại: "Chị, muộn như vậy rồi, chị muốn đi đâu..."
Nó đột nhiên biến sắc: "Không lẽ tối vậy mà chị còn muốn đi làm thêm?"
Quả thật có thể xem là làm thêm.
Tôi gật gật đầu, nghĩ một chút, sợ nó tưởng tượng lung tung, cuối cùng bổ sung một câu: "Chị đi tìm anh rể của em."
Nhưng hiển nhiên, câu nói này còn gây sốc hơn.
Nó như bị sét đánh, đứng hình tại chỗ: "Anh... anh rể? Không lẽ là... là mấy ông già hưu trí sáu bảy chục tuổi lĩnh bảo hiểm xã hội ấy hả?"
Tôi: "……"
Suýt chút nữa là vậy đấy.
Khi chạy đến phòng bệnh của Quý Thời Tuế, anh ta vẫn chưa ngủ, bác sĩ và y tá vừa làm kiểm tra xong, lúc rời khỏi phòng bệnh có đi ngang qua tôi.
Chỉ là thấy tôi lại xuất hiện, vẻ mặt của anh ta có chút kinh ngạc.
"Sao cô lại..."
Tôi vịn vào khung cửa phòng bệnh, hít sâu mấy hơi. Do thang máy chờ quá lâu không thấy, thế nên tôi đành liều mạng chạy mười mấy tầng, chân tôi sắp đình công đòi “tuyệt giao” rồi.
Tôi từng bước từng bước chậm rãi đi về phía anh ta.
Ánh mắt quét về một bên.
Cốc nước trên bàn đã uống hết. Trông thật sự là khát lắm.
Bảy mét. Sáu mét. Tôi khựng lại một bước, rồi lại đi tiếp. Năm mét.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, tôi nghe thấy âm thanh máy móc của hệ thống.
Hệ thống: [Hôhô, đã trở lại rồi, tôi còn tưởng rằng cô chê anh già quá, bị dọa chạy rồi chứ.]
Hệ thống: [Đúng là cái gì nhỉ... Loài người các anh thường nói 'ba cái khẩn cấp' ấy!]
Trong lòng Quý Thời Tuế thầm mắng một câu "Cút", nhưng gương mặt lại dịu dàng khi nhìn tôi.
Khi đi đến bên giường bệnh của Quý Thời Tuế, chân tôi đột nhiên mềm nhũn, anh ta nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tôi, cánh tay gầy gò cũng vì dùng sức mà nổi đầy gân xanh.
Tôi đặt tay mình lên tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh.
Khi chạy trên cầu thang, tôi đã nghĩ kỹ nên làm như thế nào rồi.
Thứ nhất, thuận theo ý anh, phối hợp làm nhiệm vụ. Thứ hai, tranh thủ kéo anh về phía mình, trong vòng một tháng phải hoàn toàn đứng về phía tôi. Cuối cùng, mong rằng sau khi anh chết, có thể để lại cho tôi ít di sản.
Tôi cũng từng nghĩ đến chuyện nói thật cho anh ta biết tôi có thể nghe được tiếng hệ thống, nhưng giữa chúng tôi mới quen vài tiếng, không biết anh ta có đáng tin không. Với cả cái hệ thống đó... cũng chưa rõ có giống mấy hệ thống rác rưởi trong tiểu thuyết không.
Cho nên tôi quyết định tạm thời không nói cho anh ta biết.
Huống chi, anh ta chỉ còn một tháng để sống.
Dù có giúp tôi, thì con người vẫn là sinh vật sống vì bản thân. Đối với một người chẳng có mối liên hệ gì, chưa chắc anh ta sẽ giúp tôi đến cùng.
Đến lúc anh hoàn thành nhiệm vụ thì rút lui, tôi vẫn phải tự lo cho bản thân.
Nhưng chỉ cần có tiền, tôi có thể đưa gia đình rời khỏi nơi này thật xa, chờ đến khi nam nữ chính kết thúc cốt truyện trong hạnh phúc.
Thế là tôi nở nụ cười tươi rói: "Chồng ơi, may mà có anh!"
"Nếu không thì em phải té rồi!"
Quý Thời Tuế ngẩn ra một lúc, giây tiếp theo, tôi liền nghe thấy tiếng hệ thống gõ trống reo hò: [Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'trao đổi biệt danh'!]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Vầng hào quang phản diện (giới hạn 1 phút) *1.]
[Vẫn còn đang phiền não vì làm phản diện sao? Vẫn còn đang phiền não vì khu bình luận toàn là phe chính diện sao? Vẫn còn đang phiền não vì mình không có hào quang nhân vật chính nên không đánh lại nhân vật chính sao? Sở hữu vầng hào quang phản diện, giúp bạn thuận lợi bước lên đỉnh cao nhân sinh!]
Quý Thời Tuế: "..."
Quý Thời Tuế thầm nói trong lòng: "Cảm ơn, nhưng mày lại nhầm lẫn thân phận của tao rồi."
Hệ thống: [Ồ, xin lỗi~]
Hệ thống: [Nhưng anh vừa rồi không phải muốn đổi tài khoản à, tôi cứ tưởng…]
Quý Thời Tuế đúng lúc ngắt lời nó: "Ồn ào quá, mày im lặng một chút đi."
Tôi không hiểu lắm, nhưng vẫn không nhịn được bật cười, chỉ thấy Quý Thời Tuế nhìn tôi đầy dịu dàng, còn đưa tay lau mồ hôi trên trán cho tôi.
"Niệm Niệm, em đã nghĩ kỹ chưa?"
Đôi mắt hắn như mực, đen nhánh, sâu không thấy đáy.
Tôi gật đầu, lấy ra sổ hộ khẩu của mình từ trong túi.
"Mặc dù em là do ông nội anh ép gả cho anh, nhưng nếu anh nguyện ý, ngày mai chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn."
Dù sao thì, chỉ có đăng ký kết hôn, tôi mới có tư cách được chia di sản.