Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh trai hắn đã bệnh liệt giường rồi, muốn nói hết một câu cũng phải dừng một lát, ngay cả ngồi xe lăn ra phơi nắng cũng không được, trúng gió thì sẽ bị cảm lạnh.


Lâu sau, Quý Thời Tuế cổ họng khô khốc hỏi hệ thống: "Hắn đang làm gì vậy? Chỉ số IQ của nam chính ngôn tình đều như vậy à?"


Hệ thống: [...Ký chủ, quen đi là được rồi. Dù sao thì trong tiểu thuyết ngôn tình, không phải nữ chính có não yêu đương thì cũng là nam chính có não yêu đương. Mà không may là… thế giới này của chúng ta, nam nữ chính đều có não yêu đương.]


Chỉ thấy Quý Thời Tuế nhắm mắt lại, mặc dù anh ta không nói gì, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự đau xót trong đó.


Dù có đau xót, nhưng anh ta vẫn phải cue cốt truyện chính.


Quý Thời Tuế: "Nghe nói em có bạn gái rồi, khi nào dẫn về nhà xem thử đi."


Tôi vừa tiếp tục đứng sang một bên đánh trống lảng, vừa suy nghĩ cốt truyện chính này rốt cuộc là cái gì.


Quý Thời Dã lập tức đỏ mặt: "Đương… đương nhiên phải dẫn về cho anh và ông nội gặp rồi!"


Hắn lắp bắp, tôi liền nhớ tới một đoạn cốt truyện.


Nam chính lần đầu tiên dẫn nữ chính về nhà gặp người lớn, thật ra thì hai người họ còn chưa ở bên nhau. Chỉ là nam chính đơn phương thích nữ chính, mà nữ chính đơn phương thích Quý Thời Tuế, vì nam chính là cấp trên của nữ chính, nữ chính mới thỏa hiệp cùng nam chính về nhà gặp người lớn.


Chỉ là nữ chính không ngờ, người trong lòng của mình lại là anh trai của kẻ luôn bắt nạt mình.


Bị đả kích như vậy, sau khi ăn cơm tối xong, nữ chính buồn bực đi dạo, kết quả rơi xuống hồ nhân tạo trong vườn hoa Quý gia. Đúng lúc Quý Thời Tuế ở bên cạnh, anh bất chấp cơ thể ốm yếu của mình, nhảy xuống nước cứu nữ chính, thế là bệnh tình càng thêm nghiêm trọng.


Đây là lần đầu tiên bệnh tình của anh trở nặng. Còn có một lần nữa... Tôi gõ gõ ly thủy tinh, nhất thời không nhớ ra đoạn cốt truyện khiến bệnh tình của Quý Thời Tuế trở nặng lần thứ hai.


"Được thôi…" Quý Thời Tuế đưa tay sờ sờ đầu Quý Thời Dã, vẻ mặt vừa an ủi lại mang theo chút thương cảm: "Để anh... xem thử là cô gái nào tốt đến vậy."


Nếu không phải tôi có thể nghe thấy tiếng lòng, có lẽ tôi thật sự cho rằng Quý Thời Tuế sắp chết rồi.


Nhưng Quý Thời Dã đúng là đầu gỗ. Hắn không kiên nhẫn gạt tay Quý Thời Tuế ra, sau đó mặt đỏ bừng, nhìn qua là biết hắn không phát hiện ra sự khác thường của Quý Thời Tuế: "Em lớn rồi, đừng sờ đầu em!"


Quý Thời Tuế vẫn cười và nhìn người em trai này bằng ánh mắt ôn hòa.


Nhìn qua thì giống như một người anh trai dịu dàng, thực tế trong lòng anh ta lại nghĩ: "Người này sao còn chưa đi nữa."


Hệ thống an ủi: [Cứ nhịn đi ký chủ, cốt truyện chính cue xong, chờ hắn đi rồi, có thể làm nhiệm vụ nhánh rồi.]


Nhiệm vụ nhánh?


Tôi dựng thẳng tai lên, là cốt truyện cá nhân của Quý Thời Tuế sao?


"Ừm." Quý Thời Tuế đáp lại hệ thống một tiếng, ánh mắt lại đặt trên người tôi, đưa tay vén lại quần áo vừa bị tôi kéo ra.


Ánh mắt tôi lướt qua đôi môi đỏ mọng của anh ta mấy ngày nay, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cảm thấy nhiệt độ xung quanh bỗng tăng lên.


"Chồng." Tôi rất tự giác rót nước cho anh ta: "Khát rồi hả?"


Quý Thời Dã ở lại không lâu, vừa cầm điện thoại lên, hình như là nhận được tin nhắn gì đó, cả vành tai đều đã đỏ ửng.


Hệ thống vô tình vạch trần: [Cũng không biết nam chính đang thẹn thùng cái gì nữa, nữ chính chỉ gửi một bản báo cáo công việc cho hắn thôi mà.]


Quý Thời Dã cất điện thoại: "Vậy nha anh, em đi trước đây, công ty còn có việc, anh cứ dưỡng bệnh cho tốt... " Hắn nhìn tôi, ánh mắt lại trở nên chán ghét: "Còn cả cô nữa, chăm sóc anh tôi cho tốt vào. Nếu anh tôi có chỗ nào không được thoải mái, tôi sẽ tìm cô đầu tiên."


Đây là đãi ngộ của nữ phụ à?


Tôit gật đầu, dù sao thì chuyện này liên quan đến việc tôi có thể được chia được bao nhiêu di sản.


Chỉ là Quý Thời Tuế rõ ràng không hài lòng với thái độ của người em trai này, anh nhíu mày, gọi nam chính đang muốn rời đi: "Quý Thời Dã, đây là chị dâu của em."


"Em không nên dùng thái độ này mà đối xử với cô ấy."


Quý Thời Dã nhìn tôi với vẻ mặt không mấy tốt đẹp: "Nhìn là biết do bị ông nội ép làm, chỉ có anh mới chấp nhận thôi."


Thấy bản thân trở thành trung tâm của bão táp, tôi lập tức nói: "Không sao đâu, không sao đâu. Chồng ơi, chăm sóc anh vốn là trách nhiệm của em mà."


Quý Thời Dã lại hừ lạnh một tiếng, liếc xéo tôi một cái rồi mới bước ra khỏi phòng bệnh.


Lúc đóng cửa, hắn còn để lại một câu: "Xì, chị dâu gì chứ, tôi không nhận."


Chỉ là hắn chạy quá nhanh, để lại hệ thống một mình nhảy nhót ở đó.


Hệ thống: [Nam chính ngốc nghếch cái gì chứ! Cả đầu toàn là chuyện yêu đương, tôi chưa từng thấy loại nam chính như thế này!]


Hệ thống còn tiếp tục: [Cái loại nam chính như hắn, nếu như đặt ở thế giới khác, chắc chắn sẽ là người chết đầu tiên. Đúng là chỉ có thể làm càn ở trong thế giới ngôn tình thôi, hừ!]


[Đối tượng nhiệm vụ của chúng ta đáng yêu xinh đẹp như vậy, lại còn dịu dàng chu đáo nữa. Đổi lại là người bình thường, ai nguyện ý chăm sóc chu đáo cho người bệnh nặng như thế…]


Cảm ơn nha, tôi thầm nghĩ, nếu có thể thì khen thêm chút nữa cũng được.


Quý Thời Tuế chỉnh lại quần áo của mình, chậm rãi đáp lại hệ thống: "Mày ồn ào quá, im lặng chút đi."


Sau đó,anh lại nhìn tôi: "Xin lỗi, em trai anh..."


Tôi lập tức xua tay: "Không sao đâu, em hiểu, ai mà chẳng có một đứa em trai ngốc."


Anh ta lại gật đầu, cười nói: "Vậy chúng ta..."


Hệ thống lúc này lên tiếng: [Ký chủ, nhiệm vụ nhánh đã được làm mới, xin hãy trao đổi một nụ hôn tràn đầy tình yêu với đối tượng nhiệm vụ.]


Mặc dù có chút đột ngột nhưng cũng không phải là không được.


Tôi bèn đưa tay ôm lấy mặt anh.


Theo bản năng, tôi cảm thấy nên thuận theo anh ta để hoàn thành nhiệm vụ.


Trước khi tôi hôn lên, Quý Thời Tuế đã nhanh chóng bổ sung những lời mà trước đó anh vẫn chưa nói xong: "...Ra ngoài phơi nắng đi."


Nhận ra mình đã hiểu lầm, tôi lập tức bật ra, co rúm người lại ở góc phòng bệnh, mặt đỏ bừng, hận không thể chui xuống lỗ. Nhưng anh ta lại tươi cười, chống cằm nhìn tôi.


"Niệm Niệm, em sốt ruột quá rồi."


Tôi rụt cổ, không dám nói chuyện.


Anh ta lại dường như đã nổi hứng thú, cười khẽ.


Tôi nghe thấy anh thầm nói trong lòng: "Thật đáng yêu."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo