Sau khi kết hôn với anh trai nam chính - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7


Mấy ngày nay, số lần khen tôi trong lòng Quý Thời Tuế tăng vọt. Mỗi lần như vậy, tôi đều sẽ rất ngại ngùng đỏ mặt, sau đó ở trước mặt anh ta mà e lệ.


Nhưng ở bên ngoài, anh ta vẫn rất dịu dàng chu đáo, thường xuyên hỏi tôi làm sao vậy, sao lại đỏ mặt như vậy.


Tôi hoài nghi liệu anh ta có phải đã phát hiện ra điều gì không, nhưng tôi không có bằng chứng, chắc chỉ là trực giác thôi.


Nhưng trực giác của tôi luôn không đúng.


Số lần Quý Thời Tuế muốn ra ngoài phơi nắng càng ngày càng nhiều.


Thân thể Quý Thời Tuế không tốt, không thể đi hứng gió được.


Nhưng anh ta cứ muốn ra ngoài phơi nắng.


Nói thẳng ra là… năm mươi triệu của tôi muốn ra ngoài phơi nắng.


Ai có thể từ chối chứ?


Dù sao thì tôi không thể từ chối.


Tôi đã nghĩ mấy ngày, cũng tra Baidu mấy lần, cuối cùng cũng tìm được một phương pháp khiến anh ta không bị gió thổi nhưng vẫn có thể phơi nắng.


Ta lấy chăn ra bao anh thật kín, tiện thể dùng màng nhựa bọc một vòng, chỉ lộ ra một đôi mắt.


Rồi tôi tìm một chiếc xe lăn, anh ta hôn mê đã lâu, chân tạm thời không có chút sức lực gì. Để anh ta tự đi quả thật là có chút làm khó.


Chỉ là trong phòng bệnh chỉ có hai người chúng tôi cộng thêm một hệ thống vô dụng, để anh ta ngồi lên xe lăn, tôi đã tốn chín trâu hai hổ.


"Có lẽ…" sau lần thất bại thứ tám, Quý Thời Tuế bất lực dùng tay chống người, nửa người còn lại đều dựa vào người tôi, "Chúng ta nên tìm mấy y tá giúp đỡ?"


Nhưng trong lòng anh ta lại nói: "Tôi kén chọn… không muốn tiếp xúc với NPC bình thường."


Hệ thống: [Thôi đi, Từ Niệm cũng là NPC mà.]


[Cô ấy vừa đến đã hôn anh, cũng không thấy anh phản ứng mạnh mẽ như vậy mà.]


Quý Thời Tuế chỉ "Hừ" một tiếng, không đáp lại nó.


Tôi không bế được anh, anh không dùng được sức. Tôi mệt, anh ta cũng mệt.


Anh ta dựa vào vai tôi thở mấy hơi, tôi chỉ cảm thấy tai như bị tê dại.


Nhưng anh ta không muốn tìm y tá giúp đỡ, tôi cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.


"Không sao…" Anh cười ôn hòa: "Đi tìm người giúp đi."


Trong lòng lại là: "Đừng đi! Đừng đi mà!"


Hệ thống: [...]


Tôi: "..."


Anh diễn cho ai xem vậy.


"Không sao…" Tôi nghiến răng nói: "Em làm được mà."


Năm mươi triệu, em làm được mà!


Dốc sức ôm lấy người anh ta, muốn nâng lên xe lăn, kết quả vẫn tôi đã đánh giá cao bản thân rồ. Cuối cùng, tôi và anh ta cùng nhau ngã xuống giường.


Bốn mắt chạm nhau, còn chưa kịp để nhịp tim của tôi tăng lên, hệ thống đã nhắc nhở: [Thời gian dính nhau tích lũy đã vượt quá một tiếng đồng hồ! Phần thưởng sẽ được phát hành sau, xin hãy nhớ kiểm tra~]


Tôi: "..."


Được rồi, bầu không khí mập mờ biến mất, tim cũng không nhảy nữa.


Tôi lạnh lùng tiếp tục khiêng anh ta.


Sau khi thử thành công lần thứ mười, tôi chống nạnh, thở hổn hển, nghĩ: Quả nhiên, tu luyện thức thứ nhất, trước tiên phải chặt đứt tình căn.


Vứt bỏ những tạp niệm đó, sự dụ dỗ của Quý Thời Tuế hoàn toàn không có tác dụng với tôi nữa!


Sau đó, chính vì không có tác dụng mà làm việc nhanh hơn rất nhiều.


Trên đường đẩy anh ta ra ngoài, tôi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: Anh ta có bệnh kén chọn, vậy bình thường đi vệ sinh như thế nào?


Vừa nghĩ kỹ, mạch suy nghĩ của tôi liền không khống chế được mà giống như chiếc Ferrari đang lao nhanh trên đường cao tốc.


Đừng nghĩ nữa, tôi nhịn, phỏng chừng là hệ thống giải quyết bằng một phím tắt nhỉ.


Hệ thống: [Vì sao cứ phải ra ngoài phơi nắng vậy? Tạm thời vẫn chưa đến điểm cốt truyện mà.]


Quý Thời Tuế "Ừm" một tiếng rồi đáp lại: "Tao không nhịn được nữa, muốn ra ngoài phơi nắng không được à?"


Hệ thống: [Không phải mỗi ngày anh đều phơi trăng à? Trăng và mặt trời có gì khác nhau? Ánh trăng không phải là ánh sáng mặt trời phản xạ sao?"


Quý Thời Tuế: "..."


Có ý gì đây, tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ ý nói mỗi đêm anh ta đều ngắm trăng sao?


Đến vườn hoa phía sau bệnh viện, nói chứ… không hổ là bệnh viện mà anh trai của nam chính ở mà!


Môi trường quả thực không tồi, ở các góc đều có mấy bệnh nhân đang ra ngoài ngắm cảnh.


"Đã lâu không phơi nắng rồi…" Quý Thời Tuế nói, giọng điệu còn mang theo chút sầu não: "Không biết kiếp này có còn cơ hội không..."


"Đương nhiên là có…" Tôi an ủi anh ta: "Anh cứ chữa bệnh cho tốt, chờ bệnh khỏi rồi, tất nhiên sẽ được thôi."


Mặc dù trong lòng tôi hiểu rõ, không có ngày Quý Thời Tuế khỏi bệnh.


Bên cạnh có mấy bệnh nhân đi qua: "Xem tin tức chưa? Có một tên biến thái đã giết sáu người rồi đấy."


"Trời ạ, thật đáng sợ, vẫn chưa bắt được hắn sao?"


"Vẫn chưa, nghe nói là đầu sỏ của một tổ chức nào đó..."


"Haizz, hy vọng mau chóng sa lưới đi, loại người này thật quá đáng sợ!"


Tên biến thái giết người?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo