Sau Khi Không Còn Cưỡng Ép Anh Trai Nuôi Băng Lãnh, Anh Ấy Phát Điên Rồi - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Lần đầu tiên nhìn thấy bình luận, tôi đang cưỡng ép yêu anh trai nuôi lạnh lùng của mình.

 

Nữ phụ độc ác lại đang làm loạn kìa! Sắp xuống suối vàng tới nơi rồi!

 

Cô ta còn chưa biết anh trai nuôi phản diện đã trọng sinh đúng không?

 

Kiếp trước cô ta bắt nhốt phản diện bên cạnh mình, mài mòn hết kiêu ngạo của anh ấy, khiến anh ấy hận cô ta tới tận xương tủy. Cho nên việc đầu tiên anh ấy làm sau khi trọng sinh chính là bóp che.c cô ta!

 

Trọng sinh? Bóp che.c?

 

Mặt tôi lập tức tái nhợt đi, sợ hãi lùi về sau một bước.

 

Tô Hằng đột nhiên mở bừng mắt ra, ánh mắt tối tăm nóng bỏng.

 

“Không phải muốn cưỡng ép anh sao?”

 

“Sao không tiếp tục nữa?”

 

Tôi siết chặt bàn tay đang run rẩy, mắt liếc qua vùng bụng anh, mày nhíu lại, mặt lộ ra vẻ khinh bỉ: “Kém xa so với những gì em nghĩ, thật mất hứng, không chơi nữa!”

 

1.

 

Sắc mặt người đàn ông đột ngột trở nên âm trầm.

 

Áp suất xung quanh thấp đến mức khiến người ta run rẩy.

 

“Cố Tinh! Em... Nói... Cái... Gì?”

 

“Em nói cái gì trong lòng anh không tự biết hay sao? Hàng kém chất lượng!”

 

Tôi giả vờ chán ghét thu hồi ánh mắt, tông cửa xông ra khỏi tầng hầm.

 

Bình luận tấp nập ùa tới:

 

Ngược đời thật! Nữ phụ ác độc thế mà lại chê bai phản diện? Đó chẳng phải là “vũ khí hung hãn” 21cm lận sao! Còn đáng sợ hơn cả nam chính nữa!

 

Kiếp trước đêm nào mắt cô ta cũng trợn ngược, đâu phải là vì ghét bỏ đâu...

 

Kiếp này nữ phụ không cưỡng ép phản diện nữa, vậy làm sao nhận cơm hộp theo đúng cốt truyện gốc được đây?

 

Yên tâm đi, dù cô ta có làm loạn hay không cũng đều phải xuống địa ngục thôi.

 

Kiếp trước cô ta giam lỏng phản diện, dùng đủ mọi thủ đoạn cực đoan để hành hạ, ép người ta đến mức hắc hóa —— Tô Hằng trọng sinh chính là để báo chù rửa hận!

 

Tim tôi đập thình thịch.

 

Đầu óc đã tỉnh táo lại hoàn toàn.

 

Trước đây tôi năm lần bảy lượt trêu chọc Tô Hằng, lần nào anh cũng tức giận đẩy tôi ra.

 

“Tinh Tinh, anh là anh trai của em.”

 

“Đừng quậy nữa.”

 

Vậy mà hôm nay khi tỉnh dậy từ sau cơn hôn mê, nhìn thấy bản thân bị tôi cưỡng ép, anh lại bình tĩnh một cách lạ thường, cứ như đã trải qua vô số lần vậy!

 

Bình luận nói không sai, Tô Hằng đã trọng sinh.

 

Tôi vô thức rùng mình một cái.

 

Bình luận vẫn đang tiếp tục cuộn lên:

 

Tốt quá, nữ phụ vừa ra ngoài là bé cưng nữ chính đã đi vào cứu phản diện ngay!

 

Chẳng trách Ôn Oánh của chúng ta được xưng là nữ chính ấm áp. Là người làm truyền thông, cô ấy luôn có thể phơi bày tất cả bất công và mang lại ánh sáng cho mọi người.

 

Nữ phụ thảm rồi, bê bối của cô ta đã ồn ào khắp chốn rồi!

 

2.

 

Vừa bước chân vào cửa, tôi đã cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo như băng ở nhà chính Cố gia.

 

Mẹ tôi Cố Quần Anh chất vấn: “Sau bữa tiệc tối qua, con đã đi đâu?”

 

Thấy tôi không trả lời, bà lại hỏi: “Anh con đâu?”

 

“... Trong tầng hầm.”

 

Cái tát của bà giáng xuống.

 

“Mẹ đã cảnh báo con rồi, Tô Hằng là anh trai con!

 

“Kén chọn bao nhiêu đối tượng liên hôn vẫn không ưng, cứ nhất định phải ra tay với người nhà mình!”

 

“Tối qua giới truyền thông vẫn luôn chú ý con sát sao, vậy mà con còn dám kéo người anh trai đang ngất xỉu của mình lên xe, con sợ người ta không biết Cố gia có một đứa biến thái sao! Gây ra chuyện xấu hổ như vậy, con nói xem Cố gia còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa?”

 

Tôi nắm chặt nắm đấm, đôi mắt rũ xuống đỏ ửng lên.

 

“Nếu mẹ đã cảm thấy mất mặt.”

 

“Vậy thì ngày mai con sẽ ra nước ngoài, đi học thạc sĩ MBA như mẹ nói.”

 

Người phụ nữ nghe mà ngẩn ra, bởi vì trước đây tôi có che c cũng không chịu ra nước ngoài.

 

Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Tô Hằng: “Không được!”

 

Người đàn ông thở hổn hển, cứ như thể anh vừa vội vã chạy tới. Anh liếc nhìn tôi một cái thật nhanh, lo lắng giải thích:

 

“Con đã đính chính hiểu lầm này với giới truyền thông rồi, dư luận sẽ sớm lắng xuống thôi, sẽ không để danh tiếng của Cố gia bị tổn hại đâu.”

 

“Tinh Tinh còn nhỏ, ra nước ngoài không có người chăm sóc, không tiện.”

 

Bình luận xôn xao:

 

Cái gì mà Cố Tinh chỉ vì cứu anh ta nên mới kéo anh ta lúc đó đã say rượu lên xe? Phản diện hoàn toàn nói điêu trước truyền thông kìa!

 

Lầu trên không hiểu à? Nếu phản diện không tỏ ra tử tế, đợi khi nữ phụ ra nước ngoài rồi anh ta còn báo chù kiểu gì được nữa?

 

Hơn nữa, kiếp trước khi phản diện được cứu ra khỏi tầng hầm đã yêu nữ chính rồi, nếu không chứng minh mình vẫn còn sạch sẽ, thì anh ta làm gì còn cơ hội để theo đuổi nữ chính nữa?

 

Tôi nhìn thấy chữ “yêu” kia, trái tim chua xót dữ dội, lần lượt bác bỏ lời anh:

 

“Em không còn nhỏ nữa, không cần người chăm sóc.”

 

Chẳng phải ngay từ lâu mẹ đã muốn con đi ư, bây giờ con đồng ý.”

 

Cố Quần Anh đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi, ánh mắt sắc lẹm.

 

Cuối cùng bà chốt hạ:

 

“Nếu anh con đã nói không có gì, vậy sau này con cứ ngoan ngoãn ở lại Cố gia đi.”

 

Tôi ngẩng phắt đầu lên, không thể tin tưởng nổi.

 

“Mẹ! Tại sao?”

 

Con ra nước ngoài lúc này sẽ chỉ khiến dư luận càng thêm khẳng định scandal của con, làm Cố gia mất hết mặt mũi! Cút vào từ đường tự thức tỉnh cho mẹ!”

 

Bình luận hả hê: Vẫn luôn ngứa mắt nữ phụ ác độc này, sướng thật!

 

Tôi quỳ trước bài vị tổ tiên, móng tay cắm sâu vào da thịt.

 

Từ lúc tôi bắt đầu có ký ức, mẹ đã luôn thiên vị.

 

Rõ ràng Tô Hằng chỉ là đứa bé được nhặt về, tôi mới là con ruột của bà, thế nhưng chỉ cần tôi phạm một lỗi nhỏ xíu thôi là sẽ bị phạt quỳ, bị tát, thậm chí là bị nhốt vào phòng tối. Còn Tô Hằng lại chẳng phải chịu bất cứ  lỗi lầm gì.

 

“Cả ngày chưa ăn gì rồi, húp chút cháo đi.”

 

Ngay lúc tôi quỳ đến mức tầm nhìn mờ đi, Tô Hằng bưng bát xuất hiện trước mặt tôi, dùng thìa đưa cháo đến bên môi tôi.

 

Trong lúc nhất thời, tôi không cách nào phân biệt nổi cảnh này là mơ hay thực.

 

“Anh...”

 

Trước đây khi tôi bị sốt không ai quan tâm, chỉ có anh, từng thìa từng thìa đút nước đút thuốc cho tôi.

 

Ngay lúc tôi định mở miệng nuốt thìa cháo đó, tôi nhìn thấy bình luận trước mắt:

 

Nữ phụ còn chưa biết đâu nhỉ? Trong cháo có đ ộ c đấy.

 

Phản diện nhịn cả buổi chiều, cuối cùng cơ hội cũng đến rồi!

 

Rắc nguyên một gói thuốc chuột vào cháo, đ ộ c chec nữ phụ, rồi đổ tội cho gã đầu bếp vốn luôn oán hận cô ta vì thường hay bị cô ta bắt bẻ —— Sướng quá!

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo