Sau Khi Không Còn Cưỡng Ép Anh Trai Nuôi Băng Lãnh, Anh Ấy Phát Điên Rồi - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Trái tim tôi như bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào, toàn thân phát lạnh.

 

Tôi mạnh tay hất văng tay anh ra.

 

Anh không phải anh trai tôi, anh trai tôi sẽ không bao giờ làm hại tôi!

 

“Em không uống! Cút đi!”

 

Tô Hằng ngã nhào xuống đất, trông nhếch nhác vô cùng.

 

Bát cháo nóng bỏng đổ lên da thịt, lập tức tạo ra những nốt mụn nước bỏng rộp, cơn đau nhói đâm sâu vào tận đáy lòng.

 

Bàn tay đang run rẩy của anh vô thức siết chặt lại.

 

Đôi mắt đen kịt hiện lên vẻ đau đớn xen lẫn âm trầm.

 

“Hôm qua còn nói yêu anh, hôm nay đã bảo anh cút... Chỉ vì cơ thể của anh không thể khiến em hài lòng sao!”

 

“Cố Tinh, trong mắt em, anh chỉ là một món đồ chơi để giải tỏa thôi hả?”

 

“Em thật đúng là —— giỏi lắm!”

 

Sau khi anh giận dữ rời đi, tôi thu dọn chỗ cháo đổ trên mặt đất.

 

Ngày hôm sau, tôi mang chúng đi xét nghiệm.

 

Tống Lan Âm bước ra khỏi phòng thí nghiệm, sắc mặt nặng nề.

 

“Trong cháo có chứa Tetramethylenedisulfotetramine, xác định là thuốc chuột.”

 

“Là ai muốn hại cậu?”

 

Tôi trừng mắt nhìn bản báo cáo xét nghiệm.

 

Gần như muốn nhìn ra một lỗ thủng trên đó.

 

Vẻ mặt nhẫn nhịn đến cực hạn, mấp mé bên bờ vực bùng nổ của Tô Hằng tối qua, hóa ra là vì hạ đ ộ c không thành nên mới thẹn quá hóa giận.

 

Quả nhiên...

 

Anh trọng sinh để gi e c tôi mà!

 

Vãi thật! Sao đột nhiên nữ phụ lại nghi ngờ trong cháo có thứ gì đó? Sai quá sai rồi!

 

Sợ là cô ta có vận may hộ thân đấy! Không lẽ kiếp này phản diện vẫn phải bị cô ta hành hạ sao? Rõ ràng anh đã có một tương lai tươi sáng rực rỡ rồi, tại sao vẫn còn bị con khốn này cản trở chứ? Thiên đạo bất công!

 

Lầu trên bớt nhập tâm vào anh Hằng của cô đi được không, người ta không có lải nhải như thế đâu, lần này không gi e c được thì còn lần sau.

 

Lần này không gi e c được thì còn lần sau...

 

Trong lúc nhất thời, mặt tôi trở nên vặn vẹo.

 

Sắc mặt Tống Lan Âm thay đổi hẳn: “Chẳng lẽ là do người cậu tin tưởng làm?”

 

Đúng lúc này.

 

Điện thoại rung lên.

 

Tôi nắm chặt điện thoại không nghe máy, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt lo lắng của người đàn ông đang chạy lên lầu.

 

Tô Hằng đỏ mắt xông tới, ôm chặt tôi vào lòng.

 

Giọng anh đầy lo lắng: “May mà không sao, may quá... Trong cháo tối qua có thuốc chuột! Thật may là em không ăn!”

 

Tôi nhìn vẻ mặt đầy may mắn như vừa thoát khỏi cửa tử của anh.

 

Chán ghét đẩy anh ra.

 

“Vậy thì sao.”

 

“Anh không định nói với em rằng thuốc đó là do đầu bếp không cẩn thận rắc vào đấy chứ?”

 

Tô Hằng ngây người nhìn tôi.

 

Cứ như không hiểu sao tôi lại biết chuyện đó.

 

Diễn sâu thật đấy.

 

Trái tim tôi truyền đến cơn đau âm ỉ, gần như không thở nổi, bàn tay tái nhợt vò nát bản báo cáo trong tay.

 

Ném thẳng vào người anh.

 

“Tô Hằng, anh hận em đến thế sao?”

 

Tô Hằng không thể tin nổi, giọng nói run rẩy: “Em cho rằng thuốc chuột là do anh bỏ vào?”

 

Giây tiếp theo.

 

Tống Lan Âm đấm một cú vào sống mũi anh.

 

“Tinh Tinh vẫn luôn thích anh, sao anh có thể xuống tay đ ộ c ác như vậy! Đồ súc sinh!”

 

Tôi ngăn Tống Lan Âm lại.

 

Hít sâu một hơi rồi nói:

 

“Đừng đánh nữa.”

 

“Loại hàng từ trên xuống dưới đều kém chất lượng như vậy, tôi sớm đã không còn thích nữa rồi.”

 

Người đàn ông đứng bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu.

 

 

Đầu bếp bị kiện ra tòa, bị phán tù mấy năm.

 

Cố Quần Anh quan tâm xoa đầu tôi, thái độ thân thiết mà từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng được cảm nhận.

 

“Đừng sợ, mẹ đã đổi đầu bếp mới rồi.”

 

Trong lòng dâng lên từng luồng hơi ấm, hốc mắt tôi hơi ươn ướt.

 

“Vâng.”

 

Bà nói tiếp: “Đừng hiểu lầm anh con, nó chỉ bưng cháo qua cho con thôi.”

 

Nụ cười trên mặt tôi nhạt hẳn đi, tôi né tránh tay bà.

 

“Con biết rồi, mẹ.”

 

“Lúc trước mẹ đã nói sau khi con đính hôn sẽ cho con 15% cổ phần công ty, lời đó còn tính không?”

 

Tay bà khựng lại giữa không trung.

 

Một tia đau đớn xẹt qua vì sự xa cách của tôi, nhưng lại biến mất ngay lập tức.

 

“Tính.”

 

Xong rồi, kiếp này thế mà nữ phụ độc ác lại bắt đầu tranh giành gia sản sớm như vậy!

 

Kiếp trước chính vì cô ta trở thành người nắm quyền của tập đoàn Cố thị, phản diện mới kháng cự thất bại rồi bị giam cầm...

 

A a a không lẽ lại lặp lại vết xe đổ sao?

 

Tôi lướt qua vô số bình luận chửi bới, khẽ nhếch môi.

 

“Mẹ, mấy đối tượng liên hôn đó, mẹ sắp xếp cho con gặp mặt đi.”

 

Tôi xoay người đi lên lầu.

 

Lại đụng phải người đàn ông đang đứng ở lan can cầu thang xoắn ốc, sắc mặt anh còn khó coi hơn cả ngày bị lột quần hôm đó.

 

Tôi đi lướt qua anh, mỉa mai châm chọc:

 

“Sao thế, nghe thấy tôi sắp liên hôn nên anh phát điên rồi à?”

 

Ánh mắt Tô Hằng có chút né tránh, giọng điệu lạnh lùng cứng nhắc:

 

“Em nghĩ nhiều rồi.”

 

“Anh cầu còn không được em, như vậy anh cũng sẽ không bị em bám lấy nữa!”

 

Tôi cố nhịn xuống cảm giác chua xót nơi cánh mũi.

 

Nhìn anh từ trên xuống dưới, cuối cùng bật ra một tiếng cười.

 

“Đừng có tự luyến.”

 

“Lúc trước tôi không biết anh xấu xí khó coi như vậy nên mới ngu ngốc thích anh.”

 

“Cái loại hàng thứ phẩm nhìn là thấy chán như anh, tôi khinh.”

 

Người đàn ông nghe tiếng cửa đóng sầm lại, ánh mắt từ lồng ngực hạ thấp xuống từng chút một. Vẻ mặt bình thản hóa thành tuyệt vọng sụp đổ, sau đó bị sự u ám bao trùm.

 

Những ngày tiếp theo.

 

Tôi gặp vài đối tượng có thể phát triển.

 

Bọn họ nếu không phải diện mạo khó coi thì cũng là hạng người không sạch sẽ, khiến người ta chán ghét.

 

“Nếu cậu không muốn chọn bọn họ, có thể xem xét tôi.”

 

“Tôi có thể làm đối tượng liên hôn của cậu.”

 

Tống Lan Âm đẩy ly cà phê đến trước mặt tôi.

 

Tôi lắc đầu: “Tôi không thích cậu, như vậy không công bằng với cậu.”

 

Chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ.

 

Cậu ấy là một người si mê kỹ thuật, quanh năm suốt tháng vùi mình trong phòng thí nghiệm của gia tộc, quan hệ nhân tế đơn giản, tính cách hàm súc, là một người rất tốt.

 

Cậu ấy không nên trở thành công cụ để tôi đạt được mục đích.

 

“Công bằng mà!”

 

Đôi mắt cún con hơi rũ xuống của cậu ấy sáng lấp lánh.

 

“Tôi biết cậu chỉ xem tôi là bạn bè, nhưng tôi có tư tâm... Tôi thích cậu, đây cũng có thể tính là thừa nước đục thả câu.”

 

Tôi bị cậu ấy làm cho bật cười.

 

“Thừa nước đục thả câu cái gì chứ, không lẽ cậu còn định tự tiến cử gối chăn sao?”

 

“Xoảng!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo