Sau Khi Không Còn Cưỡng Ép Anh Trai Nuôi Băng Lãnh, Anh Ấy Phát Điên Rồi - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Đột nhiên, Tô Hằng với đôi mắt đỏ ngầu xông ra: “Con không đồng ý!”

 

Cố Quần Anh cau mày đặt tờ lịch xuống.

 

“Em gái con liên hôn, có chỗ cho con không đồng ý sao?”

 

Anh gằn từng chữ một: “Tinh Tinh vốn không thích Tống Lan Âm, mẹ không thể chôn vùi hạnh phúc cả đời em ấy được!”

 

Sắc mặt người nhà họ Tống trở nên khó coi.

 

Họ không tin những lời đồn thổi về vụ bắt cóc thời gian trước, nhưng khi người làm anh lại bài xích chuyện liên hôn của em gái như vậy, thật khó để người ta không nghĩ nhiều.

 

Tay Tống Lan Âm cũng siết chặt lại.

 

Cậu ấy là người biết rõ nhất... Cố Tinh không thích cậu ấy.

 

Cố Quần Anh quát lớn: “Con có ý gì đây? Tô Hằng!”

 

“Ai nói là em không thích?”

 

Tôi từ trên lầu đi xuống.

 

Khi đi lướt qua Tô Hằng, tôi cười khẽ một tiếng.

 

“Em và Lan Âm thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai, tình cảm mười mấy năm trời. Không thích cậu ấy thì thích ai?”

 

Người đàn ông chộp lấy cổ tay tôi.

 

“Tinh Tinh!”

 

“Rõ ràng em không thích cậu ta, tại sao phải miễn cưỡng? Chỉ vì ——”

 

Phản diện hi sinh lớn thật đấy!

 

Sắc mặt người nhà họ Tống đã khó coi thế kia, chắc tưởng hai người này đang chơi trò “ngụy incest” thật rồi!

 

Ánh mắt tôi trở nên lạnh lẽo.

 

Hất mạnh tay anh ra.

 

“Anh, anh chỉ là anh trai của em thôi, chứ có phải con giun trong bụng em đâu, đừng có nói những lời khiến người ta hiểu lầm như vậy!”

 

Người đàn ông nhìn bàn tay bị hất ra, thần tình đau đớn.

 

Tôi đi đến bên cạnh Tống Lan Âm ngồi xuống, nắm lấy tay cậu ấy, mỉm cười rạng rỡ: “Tuy là liên hôn gia tộc, nhưng cũng là chúng ta lưỡng tình tương duyệt, có phải không?”

 

Tống Lan Âm “ừm” một tiếng, vành tai đỏ đến mức như muốn nhỏ ra máu, không dám nhìn tôi.

 

Bầu không khí vốn giương cung bạt kiếm lập tức trở nên thả lỏng.

 

“Phải rồi, chuyện lưỡng tình tương duyệt mà!”

 

“Tôi thấy mùng 8 tháng sau rất tốt, hay là đính hôn vào ngày này đi?”

 

Tôi mỉm cười gật đầu: “Được ạ, Lan Âm cậu thấy thế nào?”

 

Tống Lan Âm đỏ mặt gật đầu.

 

Dì Tống vỗ tay cười lớn: “Chưa đính hôn mà đã khoe tình cảm rồi, bọn trẻ bây giờ thật là!”

 

Mọi người cười nói vui vẻ.

 

Tô Hằng nhìn cảnh tượng chướng mắt này, bàn tay buông thõng bên hông chợt siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt cũng không cảm thấy đau.

 

Tất cả mọi người đều hòa hợp hạnh phúc.

 

Chỉ có anh, là kẻ lạc loài.

 

 

Sau khi đính hôn, tôi nhận được 15% cổ phần, dọn từ nhà chính Cố gia ra căn hộ cao cấp của riêng mình.

 

Tống Lan Âm cũng dọn đến ở cùng tôi.

 

Tôi nói: “Cảm ơn cậu đã hợp tác với tôi.”

 

Nghe thấy lời này, ánh mắt cậu ấy tối đi trong một giây: “Không sao, tôi tự nguyện mà.”

 

Bình luận:

 

Không lẽ nào? Nữ phụ thay đổi, phản diện bên kia cũng thay đổi rồi! Anh ta thế mà lại chất vấn bé cưng tại sao chưa được phép đã công bố tin tức sai sự thật gây bất lợi cho nữ phụ...

 

Bé cưng vì tốt cho anh ta mà còn bị anh ta chất vấn, thật thấy không đáng cho bé cưng chút nào!

 

Dù sao cũng ảnh hưởng đến việc anh ta tranh giành quyền thừa kế mà, lợi ích trên hết cũng là bình thường thôi.

 

Càng xem bình luận, trong lòng tôi lại càng hiểu rõ ——

 

Tô Hằng trọng sinh.

 

Thứ anh muốn không chỉ là mạng của tôi, mà còn là cả tập đoàn Cố thị.

 

Trước đây tôi chỉ toàn tâm toàn ý nghĩ đến tình tình ái ái, bây giờ nghĩ lại chỉ thấy sợ hãi.

 

Sau khi vào tập đoàn Cố thị.

 

Cố Quần Anh không cho rằng một đứa vừa mới tốt nghiệp như tôi có năng lực quản lý công ty.

 

Bà điều tôi xuống công ty con để rèn luyện.

 

Suốt một năm ròng rã, tôi nghiêm túc đối diện với mọi quyết định, đi tiếp khách uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, lợi nhuận của các dự án trong tay đều cao hơn nhiều so với giá trị dự kiến.

 

Cuối cùng bà cũng thay đổi cách nhìn về tôi.

 

Điều tôi trở lại Cố thị tiếp quản bộ phận kế hoạch.

 

Nhưng Tô Hằng lại lợi dụng thân phận phó tổng giám đốc phân bộ để nhắm vào tôi, ngay cả khi đi tiếp khách, anh ta cũng tranh lên trước để ra oai.

 

“Vương tổng, ly rượu này để tôi.”

 

Tôi tức đến mức gần như bóp nát ly rượu.

 

Kết thúc buổi tiệc.

 

Tôi xoay người đi ra bãi đỗ xe, bị người đàn ông nắm chặt cổ tay: “Ai đến đón em?”

 

“Không cần anh quản!”

 

Anh ta lôi tôi vào trong xe, nói với tài xế:

 

“Lão Ngô, đến Hoài Thủy Kim Uyển.”

 

Tối nay anh ta uống rất nhiều rượu, ánh mắt rơi trên người tôi nóng rực: “Tinh Tinh, bây giờ em sợ anh đến vậy sao?”

 

Trong lòng tôi kìm nén một cục tức, cười như không cười nhìn anh ta.

 

“Sợ chứ.”

 

“Sợ anh trai sẽ gi e c che.c em.”

 

Anh ta hít sâu một hơi, cực lực kiềm chế điều gì đó.

 

“Anh cũng muốn lắm chứ...”

 

Tài xế lão Ngô đã làm việc ở Cố gia nhiều năm, nghe thấy lời này liền không dám lái xe nữa.

 

“Thiếu gia!”

 

Tôi mỉm cười nói: “Đang đùa thôi mà! Anh em chúng tôi có quan hệ tốt như vậy, sao anh trai lại làm hại tôi được.”

 

Nhưng tấm vách ngăn vừa được kéo lên.

 

Tô Hằng đã khóa chặt tôi lại, mất khống chế hôn tới tấp.

 

Anh tham lam cướp đoạt, cắn rách môi dưới của tôi, đau đến mức khiến tôi run rẩy.

 

“Tinh Tinh, em muốn anh phải làm thế nào đây, một năm nay em làm anh đau khổ biết bao...”

 

“Nhất định phải ép anh phát điên em mới chịu thôi sao?”

 

Không phải chứ! Phản diện trọng sinh về chỉ có thế này thôi sao?

 

Làm cái gì thế, không phải định báo thù à a a a a!

 

“Phập ——”

 

Đột nhiên.

 

Gương mặt người đàn ông vặn vẹo vì đau đớn.

 

Anh buông tôi ra, không thể tin nổi nhìn vào cánh tay mình: “Tại sao?”

 

Tôi rút con dao găm ra.

 

Máu tươi chảy đầy một bàn tay.

 

“Bát cháo kia của anh làm tôi lo sợ nơm nớp suốt một năm trời, nửa đêm nằm mơ cũng thấy cảnh mình bị anh bóp che.c.”

 

“Sao tôi có thể không chuẩn bị chút gì chứ?”

 

Nữ phụ cũng ác quá, ai mà ngờ được một năm trước cô ta còn yêu phản diện đến che.c đi sống lại không?

 

Đúng là hận hải tình thiên (hận sâu như biển tình cao như trời)!

 

Người đàn ông ôm cánh tay, đau đớn tái nhợt tựa vào ghế xe, nơi đáy mắt chảy đầy tuyệt vọng.

 

“Không phải anh...”

 

“Tại sao em không tin?”

 

Tôi không nghe lời biện minh của anh ta.

 

Chỉ đột ngột hỏi anh ta:

 

“Tô Hằng, kiếp trước, anh hận tôi thấu xương đúng không?”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo