Sau Khi Không Còn Cưỡng Ép Anh Trai Nuôi Băng Lãnh, Anh Ấy Phát Điên Rồi - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Con ngươi người đàn ông co rụt lại mạnh mẽ.

 

“Sao em biết được?!”

 

“Em cũng trọng sinh rồi...”

 

Bình luận đột nhiên bùng nổ tăng vọt:

 

Vãi thật! Bảo sao nữ phụ không cưỡng ép phản diện nữa, hóa ra cô ta cũng trọng sinh?

 

Cốt truyện trở nên kích thích quá rồi!

 

Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

 

Trong đôi mắt mở to của anh có vẻ không thể tin tưởng nổi, còn có cả sự hưng phấn mà tôi chưa từng thấy qua, đang mấp mé bờ vực mất khống chế... giống như một con sói già bị nhốt trong lồng đang đói khát đến cực điểm.

 

Tim tôi thắt lại một nhịp.

 

Nhanh chóng bước xuống xe, lảo đảo hai bước.

 

Tống Lan Âm vừa mới chạy tới nhìn thấy máu trên tay tôi, sắc mặt đại biến.

 

“Đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Cậu không sao chứ?”

 

Tôi thẫn thờ lắc đầu: “Không sao, về nhà thôi.”

 

Trong xe.

 

Tô Hằng nhìn chằm chằm bóng lưng tôi một cách vặn vẹo, nhìn tôi bị người đàn ông khác ôm vào lòng, bàn tay đang đè lên vết thương gần như bóp sâu vào da thịt.

 

“Hối hận vì lúc đầu đã chọn anh, cho nên kiếp này muốn đá anh đi...”

 

“Anh là cái gì chứ?”

 

“Giống như một con chó vẫy đuôi cầu xin, thật rẻ mạt!”

 

Anh thở dốc một hơi, bật cười một cách bệnh hoạn.

 

“Tinh Tinh, em thật đ ộ c ác.”

 

Về đến nhà.

 

Tôi rửa tay hết lần này đến lần khác, nhưng mùi máu tanh vẫn nồng nặc đến mức khiến tôi gần như muốn nôn mửa.

 

Tựa vào bức tường lạnh lẽo trong phòng tắm, lồng ngực tôi không ngừng đau đớn và run rẩy.

 

Bình luận trước mắt nhảy liên hồi đến mức nhìn không rõ:

 

Phản diện biến thái quá rồi, lúc trước tôi đã mắng nữ phụ quá lời rồi!

 

Rõ ràng kiếp này chưa bị cải tạo, sao di chứng cải tạo vẫn còn phát tác chứ? Giống như con chó của Pavlov vậy, đâm anh ta mà anh ta cứ như được ban thưởng vậy, biến thái thật!

 

Cốt truyện này sụp đổ hoàn toàn rồi, không xem nữa!

 

May mà anh ta không nhắm vào bé cưng nữ chính của chúng ta...

 

Chưa kịp nhìn rõ những lời này, tiếng chuông điện thoại đã đánh lạc hướng sự chú ý của tôi.

 

Cố Quần Anh ra lệnh cho tôi lập tức trở về nhà chính.

 

 

Khác với cái tát trong tưởng tượng, bà thấy tôi bước vào cửa lại không hề nhúc nhích.

 

“Con có gì muốn nói không?”

 

“Không có.”

 

“Cố Tinh, con làm anh trai con bị thương mà không có lấy một chút lòng hối lỗi nào sao!”

 

“Không có.”

 

Ánh mắt bà nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

 

“Sao mẹ lại nuôi ra một thứ như con chứ!”

 

“Rốt cuộc là thù sâu hận nặng tới cỡ nào mới khiến con làm đến mức này?”

 

Tôi rơi vào im lặng.

 

Phải rồi, rốt cuộc là thù hận sâu nặng tới mức nào...

 

Mọi thứ của Cố Tinh kiếp trước, lại để tôi của kiếp này phải gánh chịu.

 

Ngay cả người tôi yêu, cũng phải che.c trong đêm đó, bị một linh hồn khác thay thế. Từ đó ánh mắt nhìn tôi đã thay đổi, biến thành một con quái vật bất cứ lúc nào cũng có thể đe dọa sinh mạng tôi.

 

“Tuần sau, mẹ sẽ điều con trở lại công ty con.”

 

Một câu nói của Cố Quần Anh đã tuyên án tử cho tôi.

 

Tôi bật cười đầy mỉa mai.

 

“Được thôi, mẹ.”

 

Đi từ sảnh chính qua dãy hành lang sân vườn, lại đụng phải Tô Hằng đã đứng ở đó không biết từ bao giờ. Anh mặc một bộ đồ đen hòa mình vào màn đêm, si hỉ nhìn tôi.

 

Cơn giận như đang bùng cháy trong lồng ngực.

 

“Nếu biết anh giỏi mách lẻo như vậy, tôi nên đâm che.c anh luôn mới phải!”

 

Anh đưa cánh tay trái không bị thương ra.

 

“Em đâm đi.”

 

Tôi đã nhìn thấy hình thù của âm mưu, lùi lại một bước như thể chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu, mặt lộ vẻ chán ghét.

 

“Cút đi!”

 

“Bẩn che.c đi được!”

 

Tôi tránh anh như tránh tà, biến mất trong đêm đen.

 

Tô Hằng rũ mắt nhìn bàn tay cứng đờ của mình, lẩm bẩm tự nhủ:

 

“Bẩn sao...”

 

“Không sao, bé cưng không thích thì thôi vậy.”

 

Tin tức tôi sắp bị chuyển đi lan truyền khắp nơi.

 

Trong công ty đều đồn rằng Cố Quần Anh muốn nâng đỡ Tô Hằng làm người thừa kế, ánh mắt mọi người nhìn tôi trở nên đầy cảm thán.

 

“Rõ ràng quản lý Cố mới là con gái ruột của chủ tịch Cố...”

 

“Tại sao bà ấy lại giúp người ngoài chứ...”

 

Tại sao?

 

Tôi cũng không hiểu!

 

Ngày rời đi, Tô Hằng nói trong thang máy:

 

“Mẹ chỉ muốn đưa em đi rèn luyện hai năm rồi mới quay lại, không phải như lời đồn đâu.”

 

Tôi nhìn cánh tay phải của anh qua gương thang máy, lộ vẻ mỉa mai.

 

“Tô phó tổng cứ lo tốt cho bản thân mình đi.”

 

“Nếu một ngày nào đó anh lại bị thương nặng hơn, bị nhốt lại, sợ là anh sẽ không nói ra được những lời mỉa mai như vậy nữa đâu!”

 

Ánh mắt Tô Hằng tối sầm xuống.

 

“Sẽ không có ngày đó đâu.”

 

Phản diện đang nhịn nhục khổ sở lắm phải không? Cơ thể dưới bộ vest đang run rẩy dữ dội rồi, bị mắng mà sướng che.c đi được.

 

Hay là cứ giống kiếp trước đi, ngày nào cũng “làm”, vậy còn sướng hơn.

 

Hai người không đánh thì làm đi, cứ một đứa biến thái một đứa thuần hận thế này làm tôi bực mình quá!

 

Lầu trên cộng một, tôi không muốn nữ phụ che.c nữa, nữ phụ cô mau vùng lên hành hạ phản diện đi!

 

Ánh mắt tôi chợt khựng lại.

 

Bình luận điên rồi, thế mà lại cho rằng Tô Hằng bị tôi mắng đến phát sướng.

 

 

Sau khi bị điều về công ty con, tôi dồn hết tâm trí vào công việc.

 

Ngay cả đêm giao thừa cũng không về nhà chính.

 

Điện thoại ở nhà gọi hết lần này đến lần khác, tôi đều không bắt máy.

 

Dần dần, công ty con đã hình thành một đội ngũ đắc lực lấy tôi làm trung tâm, danh tiếng của công ty trong ngành cũng ngày càng cao.

 

Trong buổi tiệc tối.

 

Những người trước đây gọi tôi là “Cố đại tiểu thư” đều đã đổi miệng gọi là “Tiểu Cố tổng”.

 

Tôi khoác tay bạn đồng hành, lần lượt đáp lễ.

 

Có người hỏi: “Hôm nay sao không thấy Tống thiếu gia, Tiểu Cố tổng và cậu ấy sắp đến ngày cưới rồi phải không?”

 

Tôi vừa định mở miệng, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên cạnh.

 

“Không vội.”

 

“Mới hơn hai mươi tuổi, ý của mẹ tôi là không vội kết hôn.”

 

Tôn tổng suy nghĩ gật đầu: “Tô tổng nói đúng.”

 

Nụ cười của tôi lạnh hẳn đi.

 

Mượn cớ không uống được rượu để ra ngoài hóng gió.

 

Tô Hằng đi theo sau, mặc một bộ vest xám, trông còn ung dung tự tại hơn trước đây.

 

“Cả một năm trời em không liên lạc với gia đình, anh và mẹ đều rất nhớ em.”

 

Tôi liếc xéo anh.

 

“Chúc mừng anh leo lên vị trí tổng giám đốc, đừng nói mấy lời buồn nôn đó nữa.”

 

Đáy mắt anh nhói đau một thoáng, rồi lại chuyển sang mỉm cười.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo