Sau Khi Làm Bạn Với Chú Cún Của Trùm Trường - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7

Tôi chạy đến trước mặt anh, chào một tiếng ngọt xớt: "Đàn anh, khéo quá nha."

Chu Sính nheo mắt, thản nhiên: "Ừ, đúng là khéo thật."

Cola gâu gâu với tôi: "Chị ơi, chị cứ lượn lờ dưới nhà mấy ngày nay, bố em nhìn thấy hết rồi..."

Cái con chó thối này! Tôi cố giữ nụ cười, ngồi xuống xoa đầu nó:

"Cola ngoan, có muốn sang nhà chị ăn đồ ngon không?"

Cola: "Giờ em có nên giả vờ như rất muốn đi không nhỉ..."

Tôi nói nhỏ: "Còn phải hỏi à..."

Thế là Cola lao ngay vào lòng tôi, liếm mặt tôi nhiệt tình.

Chu Sính đứng bên cạnh ngạc nhiên: "Hai người thân nhau thế?"

Tôi vội đứng dậy xua tay: "Dạ không, chỉ là em thấy em và chú chó Border Collie màu merle này rất có duyên, em có thể đưa nó về nhà chơi một lát được không?"

Cola: "Về khoản làm chó, em vẫn phải nể chị."

Chu Sính cúi xuống xoa đầu Cola, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong đẹp mắt: "Có vẻ Cola thực sự rất thích cô, hiếm khi tôi thấy nó thế này với người lạ. Nhưng hôm nay tôi có hẹn rồi, để dịp khác nhé."

Dịch sang tiếng người là: Khéo léo từ chối. 

Nhưng không sao, phụ nữ như chim ưng không bao giờ đầu hàng!

8

Nhờ lợi thế ở cùng khu, tôi thường xuyên tranh thủ lúc Chu Sính dắt chó để tiếp cận. 

Chu Sính lười né, mà cũng né không thoát, đành phải trực diện đón nhận sự tấn công của tôi. May mà có Cola giúp đỡ nên tôi đỡ tốn công sức hẳn.

Cola nói, dạo này Chu Sính bị chảy máu chân răng. Tôi mua ngay bàn chải điện mẫu mới nhất tặng anh.

Cola nói, Chu Sính thích xem bóng đá. Tôi liền thức đêm bổ túc kiến thức bóng đá để nói chuyện phiếm, dù có lần nhầm Messi đá cho Real Madrid làm anh cười suốt buổi.

Cola nói, gần đây bác sĩ khuyên Chu Sính mua một loại pate hộp cho nó.

Tôi: "Là em muốn ăn thì có!"

Cola: "Người phụ nữ gian xảo..."

Dần dần, tôi và Chu Sính cũng trở nên thân thiết hơn. Bây giờ gặp nhau, anh đã biết mỉm cười và nói với tôi vài câu. 

Tôi nhận ra anh không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài, mà thực chất rất dịu dàng và tinh tế. Quan trọng hơn, anh cũng yêu động vật như tôi.

Thời gian cứ thế trôi đi. Hôm nay là cuối tuần, tôi đang cuộn tròn trên giường tính rủ Chu Sính đi xem phim thì điện thoại báo tin nhắn:

[Cola mất tích rồi! Cô giúp tôi tìm quanh khu chung cư được không?]

9

Mất tích rồi? Cola thông minh thế sao mà lạc được?

Tôi bật dậy như cá chép hoá rồng, hỏi ngay xem có chuyện gì. Sau khi nghe Chu Sính giải thích, tôi mới hiểu ngọn ngành.

Sáng nay lúc dắt Cola đi dạo, Chu Sính nhận được điện thoại gấp của đàn em gọi đi giải quyết mâu thuẫn. Vì gấp quá nên anh để Cola tự chơi dưới sảnh một lát. Đến khi quay lại thì không thấy nó đâu nữa. 

Lúc này anh lại bị đám anh em gọi đi tiếp nên đành cầu cứu tôi.

"Cái thằng ranh này, toàn làm hỏng việc của tôi." Chu Sính càm ràm.

Tôi xoay người xuống giường vừa xỏ giày vừa suy nghĩ. 

Báo cảnh sát? Border Collie là giống chó quý, cảnh sát chắc chắn sẽ can thiệp. Nhưng trước đó, tốt nhất là nên có manh mối.

Đúng rồi, Tiểu Hoa! Tôi sẽ tìm Tiểu Hoa hỏi xem!

Tiểu Hoa là con mèo tam thể hoang tôi hay cho ăn, tính tình rất tốt. Tôi chạy ngay xuống lầu, gọi tên nó bên bồn hoa.

10

Lát sau, Tiểu Hoa chui ra từ bụi cây. Nghe tôi mô tả xong, nó lẩm bẩm:

"Cola... là anh chó Border Collie đẹp trai hay gặp trong khu mình đúng không?“

“Đúng đúng! Chính là chú chó bị lạc sáng nay đấy.”

“Ây da, lúc đó em đang ngủ... Để em giúp chị hỏi mấy bé meo khác xem sao!”

Tiểu Hoa vốn là mỹ nữ giới mèo hoang, quen biết cực rộng. Tôi theo sau nó, hỏi thăm hơn hai mươi vị hoàng thượng, cuối cùng một con mèo mướp cam ở khu bên cạnh đã cung cấp manh mối:

"Sáng nay em thấy một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai bế một con chó to oạch vào biệt thự bên kia, chắc là Cola mà mọi người nói đấy."

Tôi cảm ơn rối rít, tặng ngay hai thanh súp thưởng. 

Bé mèo cam mắt sáng rực lên, vừa ăn vừa lầm bầm lần sau có việc cứ tìm nó.

Theo tin tình báo, tôi đến phòng bảo vệ xem camera giám sát. Quả nhiên tra ra được vào lúc mười giờ sáng, một người phụ nữ có vóc dáng khả nghi đã ôm Cola đi vào một căn biệt thự thông tầng trong khu dân cư.

Sau khi xác định được nghi phạm, việc cần làm là đến tận cửa đối chất, cứu Cola về.

Tôi gọi điện báo cảnh sát, yêu cầu cảnh sát cử người đi cùng tôi.

11

Tôi bấm chuông biệt thự. Khoảng nửa phút sau, một người phụ nữ hé cửa, cảnh giác hỏi: "Các người là ai?"

Cảnh sát chìa thẻ: "Chào chị, chị bị nghi ngờ trộm chó cưng của cô gái này, chúng tôi cần kiểm tra nhà."

"Trộm gì chứ, tôi không có..."

Chưa nói dứt lời thì bên trong đã vang lên tiếng chó sủa. 

Đó là tiếng Cola kêu cứu! 

Anh cảnh sát bất lực liếc nhìn người phụ nữ một cái, mặc kệ sự ngăn cản của bà ta, đi thẳng vào đẩy cửa ra.

Vừa bước vào sân, tôi đã thấy Cola bị nhốt trong một chiếc lồng sắt.

Thấy tôi, nó sáng mắt lên: "Chị ơi! Chị đến rồi!"

Tôi ngồi xuống vuốt ve Cola. Dù ban đầu tiếp cận vì Chu Sính, nhưng giờ thấy nó thế này, tôi rất đau lòng.

"Nói đi, sao bà lại trộm chó của tôi?" Tôi gắt lên. 

Vì tức giận, giọng nói của tôi vô cùng lạnh lẽo và nghiêm khắc. Thêm vào đó có cảnh sát ở bên cạnh, người phụ nữ rõ ràng đã bị dọa sợ.

Người phụ nữ run rẩy: "Thì... chỉ là con chó thôi mà, cô lấy lại thì tôi trả là được chứ gì..."

Anh cảnh sát bèn lên tiếng: "Chỉ là con chó? Thứ nhất, con chó là do người ta bỏ tiền ra mua, trong quá trình nuôi dưỡng cũng đã tiêu tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc. Thứ hai, thú cưng khác với những đồ vật khác, đối với chủ nhân mà nói, nó mang giá trị tình cảm.”

12

Người phụ nữ hoảng sợ: "Thế... tôi phải đền bao nhiêu tiền?"

“Nếu chủ nhân có thể chứng minh được giá trị của chú chó, trường hợp nghiêm trọng, chị thậm chí có thể phải ngồi tù.”

"Hả? Đi tù?"

 

Bà ta liền nắm lấy tay tôi van xin: "Cô gái ơi tôi sai rồi, tôi không cố ý đâu... Tại con gái tôi bị trầm cảm, hôm đó nó thấy con chó này ở ven đường thì thích quá. Bác sĩ bảo nuôi thú cưng sẽ giúp ích cho bệnh tình của nó nên tôi mới làm liều..."

Tôi cạn lời: "Trộm chó ngay khu bên cạnh mà bà không sợ bị bắt à?"

"Tôi nghĩ cứ xích trong nhà thì ai mà thấy được..."

Tôi hít một hơi thật sâu: "Border Collie là chó vận động, sao bà có thể nhốt nó trong lồng thế này?”

“Con gái bà trầm cảm, bà định làm chó của người khác cũng trầm cảm theo à?“

 

“Chó không phải là súc sinh, nó là bạn, là người thân. Bà cứ giữ cái tư duy sai lệch này thì bệnh của con bà không bao giờ khỏi đâu."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo