Sau Khi Làm Bạn Với Chú Cún Của Trùm Trường - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Người phụ nữ vừa khóc vừa cúi đầu xin lỗi. 

“Xin lỗi, tôi thực sự nhận ra lỗi lầm của mình rồi, xin cô hãy thông cảm cho tấm lòng của một người làm mẹ như tôi...”

Cảnh sát nhìn tôi hỏi ý kiến. 

Tôi nhìn Cola.

"Thôi bỏ đi chị ơi, bà ta nói thật đấy. Tại em ham ăn nên mới bị lừa thuốc mê, mình về nhà đi!"

Ôi, em đúng là một chàng trai ấm áp và lương thiện mà.

13

"Cola bảo nó tha thứ cho bà, nên tôi cũng không truy cứu nữa, nhưng không có lần sau đâu đấy!"

"Vâng vâng, tôi hứa."

Tôi dắt Cola đi, nó  vui vẻ sủa gâu gâu hai tiếng. 

Trước khi đi, người phụ nữ kia còn nói: "Cô gái, con chó này thông minh quá, cứ như nghe hiểu cô nói vậy."

"Đương nhiên rồi, chó cũng có linh tính mà, nuôi lâu rồi cũng sẽ có tình cảm với chủ."

Người phụ nữ trầm ngâm gật đầu:

“Thì ra là vậy, thế thì tôi nhất định sẽ mua cho con gái một con chó tốt nhất, để bầu bạn và chữa bệnh cho con bé.”

Sau khi cảm ơn cảnh sát, tôi lập tức gọi điện cho Chu Sính, báo cho anh biết đã tìm thấy Cola.

Giọng anh nghe có vẻ rất sốt ruột. 

Tôi kể tóm tắt vụ việc rồi bảo anh đợi ở cổng khu chung cư.

Cola vừa đi vừa lắc lư cái đầu: "Mất tích lâu thế, bố chắc lo phát khiếp luôn, bố yêu em nhất mà!”

“Tiếc là bố không thấy lúc chị mắng bà ta, ngầu bá cháy luôn! Từ nay về sau, em chính thức nhận chị làm mẹ!"

Tôi: "Được rồi, cứu em một mạng mà cho chị thăng cấp bậc luôn hả."

Cola: “…”

Điện thoại bên kia, Chu Sính hỏi: "Hai người đang nói chuyện gì đấy?"

14

Vừa thấy Chu Sính, Cola gâu một tiếng rồi lao vào lòng anh. Chu Sính ôm chặt lấy nó, mắt như có lệ. 

Anh mà cũng có lúc cuống quýt thế này sao? 

Bình thường là một người lạnh nhạt như vậy, tôi còn tưởng anh không có dây thần kinh tình cảm cơ đấy.

Mãi sau anh mới nhìn tôi: "Cảm ơn cô, Cố Thanh."

Lần đầu thấy anh chân thành thế này, tôi hơi lúng túng. 

“Cô tìm thấy Cola ở đâu vậy?”

Sau khi nghe tôi kể lại đầu đuôi, anh im lặng hồi lâu rồi nói:

"Lần này tôi nợ cô. Sau này có việc gì cần giúp cứ bảo tôi. Chỉ cần không vi phạm pháp luật, việc gì tôi cũng làm."

Tôi chớp mắt, thử lòng: "Thật không đàn anh? Việc hơi quá đáng một chút cũng được chứ?"

Chu Sính nhướn mày: "Ví dụ?"

"Ví dụ như... làm bạn trai em?"

15

Chu Sính không đồng ý ngay. Tâm tư đàn ông đúng là khó đoán.

Nhưng sau đó, câu lạc bộ khiêu vũ của tôi bận tập luyện cho cuộc thi thành phố, tôi cũng không có thời gian đi phục kích anh nữa. Dạo này trong trường ai gặp cũng gọi tôi là "Chị Thanh".

Tôi giữ một nam sinh lại hỏi, cậu ta gãi đầu bảo: "Anh Sính dặn rồi, sau này gặp chị Thanh phải chào hỏi tử tế."

Hả? Hình như có gì đó sai sai? Tôi muốn làm bạn gái chứ có muốn làm đại tỷ xã hội đen đâu?

Thôi kệ, cứ làm chị Thanh trước rồi làm chị dâu sau, việc gì cũng phải từ từ.

Tin đồn bắt đầu lan rộng. Người thì bảo Cố Thanh của Câu lạc bộ Khiêu vũ Latin đang hẹn hò với Chu Sính.

Kẻ lại thề đã thấy hai đứa dắt chó đi dạo. 

Nhưng đa số vẫn bán tín bán nghi, vì Chu Sính đến hoa khôi còn từ chối mà. Thấy thế, tôi quyết định đổ thêm chút dầu vào lửa.

16

Trưa nay đi ăn, tôi cố tình tách nhỏ bạn thân ra.

Sau khi bước vào nhà ăn, mắt tôi đảo một vòng, ánh mắt rất nhanh đã khóa chặt vào một người.

Trưởng ban tuyên truyền, người được mệnh danh là "Loa phường" của khoa Tống Chi Chi.

Tôi bưng khay cơm đến ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, cô ấy vừa nhìn thấy tôi, đã sốt sắng hỏi: "Cố Thanh, tin cậu với Chu Sính là thật hả?"

Tôi hơi cúi đầu, tỏ vẻ thẹn thùng: "Không có mà, cậu đừng nghe họ nói bậy..."

Nói tốt lắm! Nói nhiều thêm tí nữa nào!

Tống Chi Chi sốt ruột: "Ơ cái cậu này, có thì bảo có, không thì bảo không chứ!"

Tôi vùi mặt vào bát cơm, nói nhỏ như muỗi kêu: "Cậu đừng kể với ai nha..."

Kể đi! Kể mạnh vào! Phổ cập ra toàn vũ trụ cho tôi!

Tống Chi Chi gật đầu lia lịa: "Yên tâm, miệng tôi kín lắm."

Hoàn hảo! Kế hoạch thành công. 

Bạn tin tôi là Võ Tắc Thiên, hay tin Tống Chi Chi kín miệng?

17

Tống Chi Chi không làm tôi thất vọng. Chuyện của tôi và Chu Sính truyền đi khắp trường. 

Tôi định dùng chiêu này ép Chu Sính ra mặt đính chính hoặc xác nhận, để đỡ mất thời gian. 

Nhưng anh cứ im hơi lặng tiếng, coi như không biết gì. Tôi tức nổ đom đóm mắt.

Ba ngày sau, cuộc thi diễn ra. 

Tôi và vài thành viên khác trong câu lạc bộ đại diện cho trường đi thi đấu.

Sau vài vòng tranh tài, đã giành được giải nhì cấp thành phố.

Đây là thành tích tốt nhất kể từ khi Câu lạc bộ Khiêu vũ Latin của trường được thành lập.

Các thành viên câu lạc bộ đi cùng vô cùng kích động, đều rục rịch tổ chức tiệc mừng để khao tôi.

Tôi tranh thủ nhắn tin cho Chu Sính:

[Đàn anh ơi, em đạt giải Nhì khu vực  rồi!!!]

Anh trả lời rất nhanh, nhưng súc tích: [Chúc mừng].

Hừ. 

Tôi bĩu môi, trong lòng thấy hơi hụt hẫng. 

Về nhà, tôi đăng clip nhảy lên vòng bạn bè. Trong clip, tôi như một nàng tinh linh nhảy múa, bạn nhảy nam phối hợp cực kỳ ăn ý, ánh mắt nhìn tôi rất tình tứ.

Chưa đầy hai phút sau, Chu Sính nhắn tin: [Bình thường em nhảy thế này à?]

18

Tôi đang sẵn cục tức, liền bật lại: 

[Đúng thế, đàn anh có vấn đề gì à?]

[Đang theo đuổi anh mà có thể thân thiết với người đàn ông khác thế này sao?]

Ơ kìa đại ca, anh sống ở thời Thanh mới xuyên không về à? Tóc đuôi sam của anh sắp dài ra rồi kìa!

[Đây là động tác khiêu vũ Latinh bình thường mà.] Tôi bất lực.

Hồi lâu sau, Chu Sính nhắn lại một chữ: [Ừ]

Tôi sợ anh không vui nên giải thích thêm: [Bọn em tập ở câu lạc bộ vẫn thế...]

[Anh biết rồi, em không cần nói nữa.]

Dám trưng bộ mặt đó với tôi? Tôi vừa tức vừa buồn cười. 

Khoan đã, anh đang ghen đúng không?

19

Dạo này tôi cứ thấy Chu Sính như đang né tránh mình. Gọi là chiến tranh lạnh thì cũng không hẳn, vì chúng tôi đã là gì của nhau đâu. 

Ba ngày sau cuộc thi, tôi đi đổ rác thì gặp anh. Lạ thật, hồi trước rình rập mãi không thấy, giờ đi đổ rác cũng gặp.

Trong lúc không khí đang ngượng ngùng, Cola sủa lên:

"Mẹ đừng nhìn ông bố nhà con bình thường ra vẻ lạnh lùng, thật ra nội tâm lão vã lắm!"

"Lần trước thấy mẹ khiêu vũ với với nam sinh khác, bố về nhà tức nổ đom đóm mắt, quất liền một lúc tám bát cơm trắng!"

Tôi phụt cười thành tiếng. 

Chu Sính ngơ ngác không hiểu gì. 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo