Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lật xem những bức ảnh tiếp theo với tâm trạng phức tạp, nhưng khi thấy tấm cuối cùng thì sững sờ.
Tôi trong ảnh đang cởi cúc áo cho anh ấy. Dù đang cúi đầu, cũng có thể thấy rõ mặt tôi đang ửng đỏ. Cái vẻ mặt đó, rất khó để người khác không nhận ra là tôi có ý với Lộ Khải Chi.
Còn ánh mắt Lộ Khải Chi nhìn tôi lúc đó lại dịu dàng và chuyên chú đến bất ngờ, khiến tôi nảy sinh một ảo giác không nên có.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh hồi lâu.
Gửi tấm ảnh này cho Lộ Khải Chi, sẽ chỉ khiến anh ấy hiểu lầm là tôi có ý đồ. Tôi nhấn phím [Delete] trên bàn phím, nhấp [Đồng ý], sau đó gửi ảnh cho Lộ Khải Chi.
Vừa gửi đi được nửa phút, Lộ Khải Chi đã gọi điện tới.
"Lộ tổng." Tôi nhanh chóng bắt máy.
"Đang ở công ty à?" Lộ Khải Chi lên tiếng, nhưng trong giọng điệu lại phảng phất sự không vui.
Chẳng lẽ buổi hẹn hò không thuận lợi?
"Vâng, đang ở ạ." Tôi đáp.
"Trên bàn làm việc có một cái hộp, mang qua đây giúp tôi." Giọng anh ấy trầm thấp.
Đó không phải là sợi dây chuyền anh ấy bảo tôi chọn cho đối tượng liên hôn sao?
Tôi vội vàng đi lấy hộp quà, xuống lầu rồi chạy qua đó. Xem ra là quên quà, làm đối phương không vui rồi.
Khi đến cửa phòng bao, tôi nắm chặt cái hộp, hít sâu mấy hơi. Trong một giây đó, tôi thừa nhận mình đã từng mong chờ đây có thể chỉ là một buổi hẹn hò giả.
Tiếc là không phải.
Vừa bước vào phòng bao, tôi đã thấy người phụ nữ ngồi đối diện Lộ Khải Chi. Thanh lịch dịu dàng, tóc uốn môi đỏ, mày mắt đượm ý cười.
Trai tài gái sắc, đúng là rất xứng đôi.
Tôi cụp mắt xuống.
"Lộ tổng, đồ ngài cần đây ạ." Tôi đặt cái hộp lên bàn.
"Ừm." Anh ấy thản nhiên đáp một tiếng.
Tôi lịch sự gật đầu với đối tượng liên hôn của Lộ Khải Chi, rồi chuẩn bị rời đi.
"Đừng vội đi thế."
Cô ta gọi tôi lại, rồi ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước ngực, nghiêm túc đánh giá tôi. Cuối cùng cô ta cười, lên tiếng.
"Ngày mai cô không cần đến làm nữa, tôi không muốn trợ lý của chồng tôi là phụ nữ."
Tôi sững sờ, theo vô thức nhìn sang Lộ Khải Chi. Lộ Khải Chi nghe vậy, cau mày liếc nhìn đối tượng liên hôn, nhưng không tiếp lời.
Lòng tôi thắt lại.
Lộ Khải Chi không phản đối, điều đó có nghĩa là, đây là chuyện họ đã bàn bạc xong xuôi từ trước. Lộ Khải Chi quả thật chẳng có chút tình cảm nào với tôi. Nhưng chỉ một câu nói của cô ta đã định đoạt việc đi hay ở của tôi, khiến tôi không kìm được mà muốn phản bác, có điều lời vừa ra đến đầu môi, tôi lại thấy thật gượng gạo.
Nói rằng tôi hoàn toàn không có tư tâm gì với Lộ Khải Chi ư?
Dù nói thế nào đi nữa cũng giống như tự lừa mình dối người.
Tôi thầm cấu vào lòng bàn tay, cố trấn tĩnh nhìn về phía vị phu nhân tổng tài tương lai.
"Vâng, lát nữa tôi sẽ nộp đơn từ chức ngay." Tôi cố ép giọng mình phải thật kiên định và thản nhiên.
Tôi vừa dứt lời, ánh mắt Lộ Khải Chi bỗng tối sầm lại, sắc mặt lạnh đi ngay tức khắc. Đối tượng liên hôn nghe xong liền bật cười thành tiếng, cô ta nhìn Lộ Khải Chi:
"Xem ra thư ký của anh chẳng có chút tình cảm nào với anh cả, Lộ tổng ơi, người ta không thích anh kìa."
Tôi ngẩn ra.
Lời này của cô ta là có ý gì?
Đối tượng liên hôn cười tủm tỉm, tiếp tục trêu chọc.
"Hay là Lộ tổng cứ suy nghĩ về tôi đi? Cứ như tôi nói lúc trước ấy, sau khi cưới tôi chơi của tôi, anh chơi của anh."
"Không có hứng thú." Sắc mặt Lộ Khải Chi càng lạnh hơn, rõ ràng là không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Đối tượng liên hôn nghe xong liền tấm tắc.
"Người ta thì không vội, anh lại là người không giữ được bình tĩnh. Hay thế này đi, nể tình anh đẹp trai, chị đây mách anh một chiêu, người ta không thích, anh có thể “cưỡng ép yêu” mà."
Tôi: "?"
Lộ Khải Chi… thật sự thích tôi?
Đối tượng liên hôn liếc nhìn bộ dạng ngơ ngác của tôi, rồi bật cười.
"Thôi thôi, không trêu hai người nữa." Cô ta vừa nói vừa đứng dậy, nhìn tôi và Lộ Khải Chi với vẻ như đang xem kịch: "Hai người nói chuyện cho rõ ràng đi, nếu cô ấy không cần anh, tôi cũng không ngại có thêm một người đâu."
……
Đối tượng liên hôn vừa mới bước chân ra khỏi cửa, Lộ Khải Chi đã sa sầm mặt, đột ngột đứng bật dậy.
Tựa như đã kìm nén quá lâu.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã cau mày ôm lấy eo tôi, đẩy mạnh tôi ép sát vào mép bàn.
"Em thật sự không thèm để tâm chuyện tôi sắp liên hôn?" Giọng anh đầy bực bội, cánh tay trên eo tôi lại siết chặt thêm vài phần.
"Là do bình thường tôi nhẫn nhịn giỏi quá phải không?"
17.
"Tôi..."
Tôi đang định mở lời thì thấy điện thoại của Lộ Khải Chi để trên bàn bỗng sáng lên. Khoảnh khắc nhìn thấy hình nền màn hình khóa, tôi kinh ngạc đến trợn tròn cả mắt. Đây chẳng phải là tấm ảnh tôi cởi cúc áo cho anh trên bãi biển sao?
Tôi xóa rồi cơ mà?
Hơn nữa, anh vậy mà lại dùng nó làm hình nền điện thoại?
Tôi ngỡ ngàng nhìn Lộ Khải Chi.
Anh liếc nhìn điện thoại, đôi mày đang cau lại chợt giãn ra, ánh mắt nóng rực dán chặt vào tôi.
"Đúng như em nghĩ đấy."
"Anh... thật sự thích em?" Tôi hồi hộp nhìn Lộ Khải Chi.
"Từ rất sớm, chỉ là không chắc chắn về tình cảm của em." Anh ngừng một chút, ánh mắt càng thêm bỏng cháy, "Cho đến bữa tiệc tối hôm đó, khi nghe thấy em bảo Siri gọi anh là “chồng”."
Tôi giật bắn mình.
"Lúc đó anh đã nghe thấy em gọi anh là chồng rồi?"