Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận ra câu nói này quá mờ ám, tôi vội vàng bịt miệng lại ngay. Anh nhẹ nhàng kéo tay tôi ra, nắm chặt trong lòng bàn tay mình. Khi anh cất lời lần nữa, giọng nói đã trở nên trầm khàn, vẻ mặt lộ rõ sự không vui.
"Tại sao lại đổi tên trong danh bạ từ [Chồng] đi?"
Tôi mím môi.
"Bởi vì hôm đó..." Tôi ngập ngừng, "Hôm đó anh đã khuyên chị gái anh sa thải thư ký."
Lộ Khải Chi khựng lại, vẻ kinh ngạc thoáng qua trên gương mặt.
"Lúc đó em cũng có ở đó à?"
Dứt lời, anh dường như lập tức hiểu ra điều gì.
"Anh nói sẽ không để bản thân rơi vào tình thế khó xử, là bởi vì…" anh nhìn tôi với vẻ kiên định, "Nếu anh có thể chắc chắn rằng em cũng thích anh, anh sẽ không chút do dự mà bước về phía em."
Nói rồi, anh cầm chiếc hộp nhỏ trên bàn lên, từ từ mở nó ra. Bên trong không phải là món quà hẹn hò tôi chuẩn bị cho anh, mà là một sợi dây chuyền mới.
"Hề Vi, cho anh một cơ hội."
Tôi nhìn Lộ Khải Chi, người tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt bao năm nay, bỗng nhiên thở phào một hơi nhẹ nhõm trong lòng.
Tôi mỉm cười gật đầu với anh.
"Vâng."
18.
Sau khi Lộ Khải Chi tỏ tình, tôi không đồng ý công khai mối quan hệ ngay lập tức. Chuyện này quá đột ngột, tôi luôn cảm thấy không thật chút nào. Tôi cần một chút thời gian để thích ứng.
Vẻ mặt Lộ Khải Chi trông có vẻ buồn bã, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Yêu cầu duy nhất là bắt tôi phải đổi lại tên danh bạ thành [Chồng].
Hôm sau đến công ty, tôi có hơi căng thẳng. Các đồng nghiệp nghe tin vụ liên hôn của Lộ Khải Chi đã thất bại, ai nấy đều mang vẻ mặt khó hiểu. Mãi cho đến khi chị đồng nghiệp "biết tuốt" kia lại tung ra một tin tức mới ở phòng giải lao.
"Tin nóng hổi! Tin nóng hổi! Lộ tổng có người thương thầm! Hơn nữa người đó còn đang ở ngay trong công ty chúng ta!"
Tôi: "..."
Mọi người nghe nói có một mối tình văn phòng bí mật đang diễn ra ngay dưới mí mắt mình, cả đám lập tức bùng nổ. Mọi người bàn tán xôn xao, đoán xem ai sẽ là phu nhân tổng tài tương lai.
……
Tôi đâu dám hó hé câu nào.
Cầm ly nước suýt chút nữa lại hứng đầy, tôi lẳng lặng chuồn đi.
19.
Ngày hôm sau là tiệc ăn mừng giữa năm của công ty, chị gái của Lộ Khải Chi cũng đến. Đứng bên cạnh chị ấy chính là anh chàng thư ký nam. Hai người họ nói nói cười cười, hoàn toàn chẳng để tâm đến ánh mắt của những người xung quanh.
Chị ấy thậm chí còn vô cùng đắc ý khoe chiếc nhẫn kim cương trên tay với Lộ Khải Chi. Lộ Khải Chi liếc nhìn một cái, rõ ràng là đã bị kích động. Anh cau mày thật chặt, lướt qua bên cạnh tôi, bỏ lại một câu.
"Em qua đây một chút."
Tôi vừa bước vào phòng suite của khách sạn, Lộ Khải Chi đã lập tức vòng tay ra sau đóng sập cửa lại. Anh ép tôi vào sau cánh cửa, ánh mắt sâu thẳm.
"Anh không đáng để em công khai đến thế sao? Em không phải thích “chồng điện tử” sao? Thân hình của anh còn đẹp hơn."
Tôi ngẩn ra. Người đàn ông này cũng thù dai thật đấy. Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi mà vẫn còn ghim trong lòng.
Tôi còn đang thầm oán thán, tay đã bị anh bắt lấy, áp chặt lên lồng ngực vạm vỡ của anh. Tay còn lại ôm lấy eo tôi, chỉ khẽ dùng sức một chút đã kéo tôi áp sát vào lồng ngực anh. Dù cách một lớp áo vest, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cơ ngực săn chắc của anh, tôi căng thẳng đến mức không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực.
Tôi vốn là một đứa con gái mê trai, nhưng thuộc dạng "có gan thèm chứ không có gan làm"...
Anh khẽ cười, làm mặt tôi đỏ bừng.
Tuy là thế... nhưng mà, sờ sướng tay thật sự...
Trái tim hưng phấn đập thình thịch không ngừng.
Đã thế thì...
Tôi kiễng chân, túm lấy cổ áo anh rồi hôn tới.
Bàn tay vốn đang nắm lấy tay tôi khựng lại. Giây tiếp theo, anh cúi người xuống, nhanh chóng giành lại thế chủ động. Bàn tay ấm nóng lướt qua sau lưng tôi, nụ hôn của anh càng lúc càng sâu. Không thể chống đỡ được sự tấn công của anh, tôi chỉ đành bám chặt lấy cổ anh.
Ngay lúc hơi thở cả hai đang rối loạn, bên tai tôi bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.
"Lộ Khải Chi, thằng nhóc này khóa cửa làm gì thế? Em dâu của chị đâu rồi?" Giọng của chị gái Lộ Khải Chi vọng vào.
Tôi hoảng sợ đẩy Lộ Khải Chi ra, nhưng anh lại không dừng lại.
"Tập trung." Anh thì thầm bên tai tôi, giọng nói khản đặc.
……
Giây tiếp theo, đôi môi anh lại một lần nữa phủ xuống.
Hơi thở gấp gáp quấn quýt nơi chóp mũi hồi lâu, mãi cho đến khi Lộ Khải Chi luyến tiếc rời môi ra. Hơi thở dần ổn định trở lại. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi một cái, đuôi mắt cong cong ý cười, nắm lấy tay tôi.
Khi tôi cùng Lộ Khải Chi quay lại bàn tiệc chính, các đồng nghiệp xung quanh đều ồ lên kinh ngạc. Vì quá đột ngột, tiếng bàn tán càng lúc càng lớn.
Lộ Khải Chi lướt mắt nhìn những người có mặt, âm thanh ồn ào lập tức im bặt.
Như thể muốn trấn an sự căng thẳng của tôi, anh khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay tôi, sau đó cầm điện thoại lên một cách rất tự nhiên.
"Siri."
"Em đây!"
"Gọi điện cho [Bà xã]."
Lộ Khải Chi vậy mà lại đổi cả tên danh bạ!
Ngay khoảnh khắc chuông điện thoại của tôi vang lên, cả hội trường như vỡ òa.
"Trời ơi! Hề Vi vậy mà lại thật sự là phu nhân tổng tài!"
Lộ Khải Chi nhìn tôi, khóe miệng cứ nhếch lên không ngừng.
Sau khi tiệc ăn mừng kết thúc, Lộ Khải Chi đột nhiên nói một câu.
"Sau này mấy ông “chồng điện tử” vô bổ đó, một người em cũng không được phép xem."
"Thế em đi làm cả ngày mệt mỏi rồi, cũng phải thư giãn tinh thần một chút chứ?" Tôi bỗng nảy ý muốn trêu anh.
Lộ Khải Chi cau mày, có chút không vui.
"Anh cho em xem của anh."
"Trên điện thoại em có thể xem bất cứ lúc nào, chứ của anh thì đâu có được như vậy."
"Anh có thể." Ánh mắt anh như thiêu đốt.
Nói rồi, Lộ Khải Chi lại kéo tôi vào phòng suite.
Anh giật cà vạt, ném áo khoác sang một bên, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Tôi nhìn đến ngây cả người.
"Chỉ nhìn thôi đã đủ rồi à? Có muốn đưa tay lên thử không?" Anh cất giọng khàn khàn, ý tứ dụ dỗ vô cùng rõ rệt.
Tôi ngây ngẩn nhìn thân hình với cơ bắp rõ nét trước mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được, giơ tay lên, từ từ vươn về phía lồng ngực anh.
Tôi thăm dò chạm nhẹ một cái, cả người anh run lên, tôi giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt quen thuộc ấy lóe lên ánh nhìn đầy nguy hiểm.
"Tiếp tục đi."
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, đưa tay ra một lần nữa. Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay tôi hoàn toàn áp sát lồng ngực anh, khóe miệng Lộ Khải Chi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Đúng rồi, cứ như vậy."
Yết hầu Lộ Khải Chi trượt lên xuống, anh nhanh chóng cúi người hôn tôi. Môi lưỡi quấn quýt, anh hôn càng lúc càng mãnh liệt. Khi tình cảm dâng đến đỉnh điểm, anh siết lấy eo tôi, thì thầm bên tai.
"Bà xã."
"Ưm... ông xã."
Cơ thể anh khựng lại, giây tiếp theo, những nụ hôn dày đặc như mưa trút xuống.
Triền miên cuồng nhiệt.
(Hết truyện)