Sau khi ông chồng phản diện mất trí nhớ - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


“GA” là một tạp chí thời trang hàng đầu quốc tế.


Nhà sản xuất đi giày cao gót mười phân, tay cầm một ly Starbucks, bước chân vội vã, cười nói với tôi:


“Dao Tinh, em đến thật đúng lúc quá, chị yên tâm nhất là khi em chụp ảnh đấy.”


Cô ấy liếc nhìn cổ tay tôi:


“Cổ tay em sao lại đỏ thế này?”


Động tác của tôi khựng lại, lặng lẽ kéo tay áo xuống, mặt hơi nóng lên, nhỏ giọng nói:


“Bị dị ứng.”


Đâu chỉ cổ tay, mắt cá chân, eo, bắp chân của tôi đều là dấu tay của Hoắc Mẫn.


Hai chân cũng mềm nhũn.


Tối hôm qua, trong biệt thự trên núi tuyết, tôi túm lấy cà vạt của anh ấy, nhẹ giọng cầu xin:


“Ngày mai em phải đi chụp ảnh, hợp đồng đã ký trước nửa năm rồi, không thể bùng được.”


Đôi mắt đen láy của người đàn ông sâu thẳm, ngón tay thon dài chai sạn vuốt ve eo tôi khiến tôi không khỏi run rẩy:


“Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng bao nhiêu, anh đền.”


“Vấn đề không phải ở tiền bồi thường.”


Tôi nâng mặt anh lên, nghiêm túc nói: “Em đã hứa với người ta rồi, không thể thất tín được.”


Sau đó, chiếc cà vạt bị anh dùng để trói trên mắt cá chân của tôi.


Tôi giãy giụa muốn bò về phía trước, nhưng bị anh kéo bắp chân lôi trở lại.


Tôi chỉ có thể quỳ trên thảm, nghẹn ngào siết chặt những sợi lông mềm.


Hoắc Mẫn ôm tôi từ phía sau, giọng nói trầm thấp đầy từ tính rót vào tai tôi:


“Tinh Tinh, nhớ về sớm.”


“Nếu không thì anh sẽ đến bắt em về đấy.”


2


Studio rộng rãi sáng sủa, nhân viên hậu cần đã bày biện đạo cụ xong xuôi, nhân viên công tác đã vào vị trí.


Hôm nay tôi chụp ảnh quảng cáo đồng hồ cao cấp.


Tôi điều chỉnh khẩu độ ống kính, ra hiệu OK với người chỉnh đèn, hỏi:


“Người nổi tiếng đâu?”


“Không liên lạc được với anh ta. Đợi một lát vậy, haizz.”


Cái gọi là đợi một lát này là đợi những bốn tiếng đồng hồ.


Hai giờ chiều, Lương Nguyên mới lững thững đến.


Hắn tháo kính râm xuống, đánh giá một vòng, hếch cằm, ngạo mạn nói:


“Tôi vừa mới ngủ dậy, bắt đầu đi.”


Cả buổi trưa chưa ăn gì, tôi đói đến hoa mắt chóng mặt, nhưng vẫn cố nén lửa giận, chĩa ống kính về phía hắn.


Lương Nguyên đột nhiên nhíu mày, chỉ vào tôi, rất không khách khí mà nói:


“Sao nhiếp ảnh lại là nữ vậy?”


Nhà sản xuất ngẩn người, vội vàng chữa cháy:


“Dao Tinh là nhiếp ảnh gia thời trang mới nổi, mời được cô ấy không dễ đâu.”


Lương Nguyên trợn tròn mắt:


“Đàn bà thì biết cái gì về chụp choẹt chứ, đổi người khác cho tôi.”


Vốn dĩ bốn tiếng đồng hồ chờ đợi đã khiến người ta bực mình, lại còn nghe thấy mấy lời khốn nạn này, lửa giận trong tôi xông vô lên thẳng đỉnh đầu.


Tôi hít sâu một hơi, cười như không cười, nói:


“Ngài Lương, chụp ảnh dùng tay, đâu phải dùng cái thứ bên dưới kia chứ?


“Anh muốn nhiếp ảnh gia nam đến vậy, chẳng lẽ vì mấy anh đó dùng cái dưới kia chụp làm anh thấy hưng phấn hơn à?”


Xung quanh nhịn không được cười.


Mặt Lương Nguyên đỏ bừng:


“Cô nói bậy bạ gì đấy! Tôi là trai thẳng trăm phần trăm đấy!”


Miệng hắn há ra há vào, tức đến gân xanh nổi lên, nhưng không nói lại được tôi, đột nhiên hắn giơ tay lên.


Giây tiếp theo, một bàn tay xương khớp rõ ràng nắm lấy cổ tay Lương Nguyên, hất hắn ra.


Lực người đó dùng lớn đến mức, Lương Nguyên cao mét tám trực tiếp bị hất bay ra ngoài, rít lên đau đớn.


Trên người người đó truyền đến mùi hương tuyết tùng quen thuộc, giống như ngọn núi tuyết vô tận, nhấp nhô liên miên, lạnh lùng tịch mịch.


Tôi nghẹt thở, chậm rãi quay đầu lại.


Hoắc Mẫn rũ mắt xuống, lặng lẽ nhìn tôi.


Ánh đèn chiếu xuống đáy mắt anh, giống như một mặt hồ lấp lánh ánh nước, bên trong chỉ phản chiếu một mình tôi.


Giọng anh trầm thấp:


“Tinh Tinh, em không sao chứ?”


Tôi lắc đầu: “Sao anh lại đến đây?”


“Em không về ăn cơm nên anh chỉ có thể đến tìm em thôi.”


Hoắc Mẫn ngước con mắt đen lên, lạnh lùng quét qua đám người trong phòng, giọng nói bình tĩnh nhưng lại có tính áp bức vô đối:


“Richard Series chọn người đại diện kiểu này à?”


Richard là tên của dòng đồng hồ cơ này, mỗi chiếc có giá trên tám chữ số, thuộc hàng xa xỉ cao cấp.


Một người đàn ông trung niên mặc vest bước ra, mồ hôi nhễ nhại, liên tục cúi đầu:


“Xin lỗi Hoắc tổng, để ngài chê cười rồi, chúng tôi lập tức hủy hợp đồng với Lương Nguyên!”


Studio im phăng phắc, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này.


Lúc này tôi mới nhớ ra.


Chiếc đồng hồ mà Lương Nguyên làm người đại diện là nhãn hiệu thuộc tập đoàn Hoắc Thị.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo