Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Thật ra lần đầu tiên tôi gặp Hoắc Mẫn, anh ấy không phải là người thừa kế tập đoàn Hoắc Thị gì cả, ngược lại còn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Năm đó, tôi mười sáu tuổi.
Tôi xách một túi bánh mì, nhìn thiếu niên vừa đánh một chọi năm với đám lưu manh cướp giật, tim tôi cứ đập thình thịch.
Anh ấy rất gầy, chỉ có đôi mắt là sáng ngời sắc bén, lạnh lùng liếc nhìn tôi:
“Tìm tôi làm gì.”
Tôi nhỏ giọng nói:
“Chào…chào cậu, tôi cho cậu đồ ăn, cậu có thể giúp tôi đánh đuổi chú nhỏ đi được không?”
Tôi cúi đầu, nhìn vào mũi chân mình:
“Sau khi bố mẹ qua đời, chú nhỏ trở nên rất kỳ lạ, tối hôm qua còn muốn vén váy tôi.”
“Tối nay ông ấy sẽ lại đến phòng tôi. Tôi... tôi rất sợ, cầu xin cậu đấy, giúp tôi được không?”
Ánh mắt Hoắc Mẫn trầm xuống, không nói gì, sải bước dài đi theo sau tôi.
Tối hôm đó, bàn tay của chú nhỏ toan lẻn vào phòng tôi bị dao đâm xuyên, tiếng gào rú như giết heo vang vọng cả căn phòng.
Hoắc Mẫn túm lấy cổ áo ông ta, ném ra ngoài.
Tôi kéo Hoắc Mẫn đang muốn rời đi:
“Cậu không ở lại thêm một lát sao?”
Anh lạnh lùng nói:
“Ở lại làm gì?”
Tôi nhìn bộ quần áo cũ kỹ của anh và vết chai trên đầu ngón tay, nghĩ thầm, anh ở lại tôi có thể giúp anh mua quần áo mới, cho anh ăn no.
Nhưng lòng tự trọng của Hoắc Mẫn sẽ không vô duyên vô cớ chấp nhận ý tốt của tôi.
Vì vậy tôi nói:
“Tối nay nhiều muỗi quá, cậu có thể giúp tôi đuổi muỗi được không?”
Nửa đêm tôi tỉnh dậy, thấy cậu thiếu niên ấy ngồi lặng lẽ bên giường, nhẹ nhàng phe phẩy quạt cho tôi.
Bóng dáng anh như tan vào trong bóng tối, mang đến cảm giác an toàn lạ thường.
Đó là giấc ngủ ngon nhất của tôi kể từ khi bố mẹ qua đời.
Từ ngày đó trở đi, tôi và anh ấy không bao giờ rời xa nhau nữa.
Hoắc Mẫn cùng tôi đi học.
Anh ấy là người thông minh nhất mà tôi từng gặp, lần nào cũng đứng nhất khối, cuối cùng lại thi đỗ Thanh Hoa.
Năm hai mươi tuổi, anh ấy được nhà họ Hoắc nhận lại, trở thành đứa con nhỏ nhất của nhà họ Hoắc.
Hai mươi hai tuổi, chúng tôi đăng ký kết hôn.
Nhưng vì Hoắc gia đầy rẫy sói đói tứ phía, sợ người của Hoắc gia làm tổn thương tôi, nên anh không công bố tin tức kết hôn ra ngoài.
Lại qua bốn năm, Hoắc Mẫn dần dần nắm quyền kiểm soát tập đoàn Hoắc Thị, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp.
Cho đến một tháng trước, Hoắc Mẫn gặp một vụ tai nạn xe.
Tôi sợ chết khiếp, chạy đến bệnh viện ngay trong đêm, nhưng lại thấy Hoắc Mẫn nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy:
“Cô là nữ chính à?”
“Theo dòng thời gian hiện tại, cô hẳn là đã kết hôn với tra nam nam chính kia rồi.”
Ánh mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên mặt tôi:
“Xinh đẹp như vậy, sao mắt nhìn người lại kém thế?”
Tôi ngơ ngác, nhà trị liệu kéo tôi sang một bên:
“Là thế này, cô Mạnh, vì vụ tai nạn gây nên chấn động não, dường như ngài Hoắc đã quên mất những ký ức liên quan đến cô trước đây.”
“Anh ấy nói thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, anh ấy là phản diện trong truyện, còn cô là nữ chính.”
Tôi kinh ngạc:
“Vậy trong đầu anh ấy là tôi đã gả cho người khác rồi ư? Cái người gọi là nam chính kia ấy?”
Nhà trị liệu gật đầu:
“Đúng vậy, chuyên gia phán đoán anh ấy mắc chứng mất trí nhớ hiếm gặp.”
“Để tránh làm tổn thương não bộ thêm lần nữa, chúng tôi khuyên cô tạm thời hãy chiều theo suy nghĩ của anh ấy, đừng nói sự thật rằng tình huống hiện tại khác với trong truyện.”
Tôi bất lực xoay một vòng tại chỗ:
“Vậy đến khi nào mới có thể nói cho anh ấy biết sự thật?”