Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt Hoắc Mẫn khó phân biệt:
“Tinh Tinh, em đã hứa với anh buổi trưa sẽ về rồi mà.”
Người khôn không chịu thiệt trước mắt.
Tôi nắm lấy lòng bàn tay anh, nhỏ giọng giải thích:
“Không phải em không muốn về, là người nổi tiếng đó đến muộn quá, làm lỡ dở mất rồi.”
Anh lại chỉ vuốt ve eo tôi, đáy mắt sâu hun hút như mực, dịu dàng mà tàn nhẫn nói:
“Tinh Tinh, em nói xem, anh nên phạt em thế nào đây.
“Eo em mỏng như thế, không muốn bỏ thêm chút gì vào sao?”
5
Biệt thự trên núi tuyết nằm ở cực bắc, bị ngàn ngọn núi tuyết bao bọc chặt chẽ.
Lò sưởi trong đại sảnh đốt ngọn lửa ấm áp, trên mặt đất trải thảm lông cừu mềm mại, đèn chùm pha lê phản xạ ánh sáng từ tuyết, lấp lánh rực rỡ.
Từ cửa sổ sát đất nhìn ra, những ngọn núi tuyết trùng điệp ở phía xa sừng sững uy nghi, giống như khung cảnh trong giấc mơ cổ tích.
Trong hồ nước nóng ở tầng hầm, tôi nằm sấp trên thành hồ, nhẹ nhàng thở ra.
Hơi nóng bốc lên khiến má tôi nóng bừng, sau lưng dán chặt vào lồng ngực cơ bắp lưu loát rắn chắc của Hoắc Mẫn, không có bất kỳ khả năng giãy giụa nào, ngay cả cầu xin tha thứ cũng không được phép.
Một giờ sáng, tôi mới nằm lên giường.
Ánh trăng dịu dàng và yên tĩnh chiếu xuống.
Ngoài cửa sổ sát đất, tuyết trắng xóa, trên cành cây thông treo đầy sương.
Tôi nằm trong chiếc gối mềm mại, mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, mơ màng buồn ngủ.
Hoắc Mẫn ôm chặt lấy tôi, vòng tay ấm áp và vững chắc, dường như có thể chống lại mọi phong ba bão táp trên thế gian.
Giống như mỗi ngày trong những năm chúng tôi ở bên nhau, ấm áp hạnh phúc.
Hơi thở của Hoắc Mẫn phả vào tai tôi, đột nhiên nói:
“Mạnh Dao Tinh, khi nào thì em ly hôn với cái thằng chồng cũ chết tiệt của em?”
Tôi: “...”
Tôi giật mình, bị dọa tỉnh cả ngủ.
Hoắc Mẫn sao còn nhớ mãi không quên cái thiết lập “đã kết hôn với trai đểu” của tôi thế này?!
Trong đầu anh ấy, sau khi bố mẹ tôi qua đời năm tôi mười lăm tuổi, nhà nam chính đã nhận nuôi tôi.
Tôi trải qua đủ loại tình tiết ngược luyến cẩu huyết, cuối cùng gian nan HE với nam chính.
Nhưng trên thực tế, năm mười lăm tuổi tôi không hề bị nhà nam chính nhận nuôi, mà là bị chú nhỏ mang đi.
Sau đó vào năm thứ hai thì tôi gặp được Hoắc Mẫn.
Người cùng tôi lớn lên từ nhỏ là Hoắc Mẫn.
Người cùng tôi yêu đương kết hôn là Hoắc Mẫn.
Người duy nhất tôi sẽ yêu… cũng là Hoắc Mẫn.
Tôi mím môi, chọc vào lồng ngực rắn chắc của anh ấy:
“Ly hôn với thằng chồng cũ chết tiệt, thế thì không phải em sẽ không có chồng à?”
Sắc mặt Hoắc Mẫn trong nháy mắt đen như đáy nồi:
“Em thích chồng cũ đến vậy à?”
Tôi cong mắt cười: “Ừm.”
Rất thích, vô cùng thích.
Giọng anh ấy mang theo vị chua nồng đậm:
“Thằng trai đểu kia có gì tốt chứ.”
“Hắn có giàu bằng anh không? Có đẹp trai bằng anh không? Có tám múi bụng không? Có lâu bằng anh không?”
Anh ấy bóp cằm tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Anh không muốn làm kẻ thứ ba. Là em ly hôn với chồng cũ trước, hay muốn để anh khiến hắn vĩnh viễn biến mất?”
Tôi chớp mắt, chủ động hôn anh một cái.
Sắc mặt Hoắc Mẫn hơi dịu đi nhưng giọng nói vẫn duy trì sự bình tĩnh:
“Lấy lòng anh cũng vô ích thôi.”
Tôi lại nâng má Hoắc Mẫn lên, hôn bẹp bẹp bẹp mấy cái.
Cuối cùng chạm vào môi anh, trao đi một nụ hôn dài.
Hôn xong, hô hấp của hai người đều có chút dồn dập, tôi mềm giọng nói:
“Hối lộ như vậy cũng không được sao?”
Tôi tựa vào trán anh, cười cong mắt:
“Từ khi sinh ra đến khi chết, từ quá khứ đến hiện tại, từ chân thật đến hư ảo.”
“Em chỉ yêu một mình anh thôi.”
“Như vậy, còn chưa đủ sao?”
Nếp nhăn giữa lông mày Hoắc Mẫn giãn ra, biểu cảm bắt đầu trở nên thư thái, vẻ u ám trên mặt cũng dần tan biến.
“... Được thôi.”
Anh rất nhanh đã bị thuyết phục, cố gắng kìm nén khóe miệng nhếch lên, nhưng vẫn không kìm nổi mà cong lên một chút:
“Không ly hôn thì không ly hôn, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.”
Tôi cố nén cười, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, nín cười đến run cả người.