Sau khi ông chồng phản diện mất trí nhớ - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6


Ba ngày sau, bộ ảnh thời trang đồng hồ Richard Series mà tôi chụp cho Hoắc Mẫn được tung ra.


Vừa phát hành, bộ ảnh lập tức gây bão trên hot search.


[Má ơi, người mẫu này là ai vậy?! Vừa đẹp trai vừa hoang dã vừa sang trọng, nhìn là biết rất giỏi giang rồi.]


[Chân mềm nhũn +1. Tôi đã cố ý tra danh sách cast mà vẫn không thấy tên người mẫu, thần bí quá đi.]


[Chẳng phải nói người đại diện ban đầu là Lương Nguyên à, sao đột nhiên lại bị đổi rồi? Mấy ngày trước còn thấy fan Lương Nguyên trên mạng công kích nhiếp ảnh gia, hình như cô ta tên là Mạnh Dao Tinh thì phải? Họ nói cô ta bắt nạt anh trai họ ở studio.]


[Cười chết, Lương Nguyên chơi trội ai cũng biết mà, cái này mà còn dám vu oan ngược lại hả?]


[Tin tức mới nhất trong giới giải trí, Lương Nguyên bị phong sát mềm rồi! Hợp đồng bị hủy, mọi hoạt động đều dừng lại, nghe nói là đắc tội với người không nên đắc tội.]


[Cái gì?! Ai có năng lực lớn vậy, có thể phong sát cả đỉnh lưu đang hot luôn?!]


Điện thoại của tôi kêu đinh đinh đang đang một trận, số lượng người hâm mộ tăng thêm mấy chục vạn, lại nhận được hơn mười lời mời làm việc.


Tôi chọn ra mấy cái có hứng thú rồi trả lời, đặt điện thoại xuống, đi đến thư phòng lấy tuyển tập ảnh.


Trong thư phòng truyền đến hai giọng nam.


Một giọng rất xa lạ, mang theo chút cà lơ phất phơ:


“Hoắc Mẫn, anh có biết xấu hổ không, tự mình làm người mẫu bán đồng hồ.”


“Sao, tập đoàn tài chính Hoắc Thị sắp phá sản đến mức phải để anh đi bán sắc rồi à?”


Một giọng khác là giọng của Hoắc Mẫn, anh ấy khẽ cười khẩy:


“Còn dám nói tôi à, Ninh Yến? Lần trước ai uống say mèm rồi nói với tôi rằng lần này về là để báo thù Ôn Giác Hạ?”


“Muốn báo thù, nên anh đầu tư cho cô ta, viết người thụ hưởng cổ phần thành cô ta à?”


“Tôi thấy anh đưa hết tài sản nhà họ Ninh cho cô ta luôn cho rồi.”


Ninh Yến nghẹn họng, thẹn quá hóa giận:


“Những thứ này đều là một phần trong kế hoạch báo thù của tôi, tôi có nhịp điệu của riêng!”


“Xì!” Hoắc Mẫn chế nhạo: “Anh thì nhịp điệu rồi.”


Ninh Yến: “...”


Tôi: “...”


Trong phòng vang lên vài tiếng động, Ninh Yến không chịu nổi nữa, quay đầu bước đi.


Thấy tôi đứng ở cửa, Ninh Yến ngẩn ra, gật đầu với tôi:


“Cô Mạnh.”


“Ngài Tiết, chào ngài.” Tôi suýt chút nữa cắn phải lưỡi: “Ý tôi là… ngài Ninh, chào ngài.”


Ninh Yến: “...”


Ninh Yến chạy trối chết.


Tôi che miệng, cố gắng giữ lịch sự, không cười quá rõ ràng, tám chuyện với Hoắc Mẫn:


“Có chuyện gì thế?”


“Miệng còn cứng lắm, xem anh ta có thể chống đỡ được bao lâu.” Hoắc Mẫn vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau: “Tinh Tinh, em muốn tìm gì?”


“Tuyển tập ảnh của ngài Lyon.”


Phòng sách trong biệt thự núi tuyết này to đến mức có thể gọi là thư viện.


Tủ sách bằng gỗ lim vàng chiếm trọn một bức tường, ánh lên màu gỗ bóng bẩy, trên giá xếp đầy sách.


Hoắc Mẫn vươn tay dài, lấy xuống cuốn sách ảnh mà tôi muốn.


Mùi mực in mới là thứ tôi thích nhất từ trước đến nay.


Lần này, tôi lại nôn khan một tiếng khi mở sách, khó chịu bịt lấy dạ dày.


Sắc mặt Hoắc Mẫn trong nháy mắt thay đổi:


“Em làm sao vậy?”


Tôi xua tay, muốn cười với anh một cái, lại không nhịn được mà che miệng, xông thẳng vào phòng vệ sinh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo