Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Tiếp theo, xin hãy hoàn thành bước đầu tiên của cốt truyện: được gia đình nam chính nhận nuôi.]
Như một tia chớp đánh vào đầu tôi.
Tôi im lặng suốt một phút, lúc này mới khó khăn, không thể tin nổi mà nói:
“Vậy… cái chết của bố mẹ tôi, chỉ là để 'gặp được nam chính' à?!”
Giọng máy móc đó lạnh lùng nói:
[Đúng vậy, theo cốt truyện, chỉ khi trở thành trẻ mồ côi, nữ chính mới có thể được gia đình nam chính nhận nuôi.]
Tôi trừng lớn mắt, đầy vẻ không thể tin được.
Tôi cười một trận thật lớn.
Thân thể tôi run rẩy vì cười, nước mắt lại chực trào ra:
“Cốt truyện chó má gì vậy, sao lại muốn mạng của bố mẹ tôi?”
Tôi lạnh lùng nói:
“Từ bỏ những suy nghĩ không thực tế của anh đi.”
“Tôi không phải là nữ chính bị kiểm soát bởi ai đó, càng không phải là con rối tùy tiện bị các người bày bố.”
“Hơn nữa, tôi đã có người mình thích rồi.”
Giọng nói máy móc không có chút lên xuống nào:
[Ý cô là Hoắc Mẫn sao?]
[Hoắc Mẫn là phản diện của thế giới này, sẽ trở thành đối thủ trên thương trường của nam chính, các người không thể ở bên nhau.]
[Hệ thống đã xóa bỏ tất cả ký ức anh ta ở bên cô.]
[Anh ta sẽ không nhớ cô, cũng sẽ không yêu cô.]
Tôi bịt tai, loạng choạng đứng dậy, sau đó ưỡn thẳng sống lưng, từng bước từng bước đi về phía trước.
Lần đầu tiên bước ra khỏi căn phòng mà tôi đã tự kỷ suốt một tháng.
Tôi là Mạnh Dao Tinh, là chính tôi, không phải là con rối trong tay ai đó.
Vận mệnh của tôi, chỉ có thể nằm trong tay tôi.
Trước khi được gia đình nam chính nhận nuôi, tôi đã được chú nhỏ nhận nuôi trước.
Ánh mắt của ông ta nhìn tôi thật khiến người ta buồn nôn.
Nhưng may mắn thay, tôi rất nhanh nhẹn, có thể xử lý được, chưa từng để ông ta được toại nguyện.
Chỉ là ông ta càng ngày càng quá đáng.
Như bị con cóc ghẻ bám trên chân, không chí mạng, nhưng lại ghê tởm.
Hệ thống thường xuyên lải nhải bên tai tôi:
[Theo chú nhỏ của cô thì có gì tốt? Căn nhà này còn chưa lớn bằng nhà vệ sinh của nhà nam chính nữa kìa.]
[Chẳng lẽ cô không muốn đến nhà nam chính hưởng thụ vinh hoa phú quý, trở thành nữ chủ nhân tương lai của hào môn sao?]
Tôi cong môi:
“Không muốn.”
“Tôi không chỉ không muốn làm nữ chủ nhân hào môn, cũng không muốn để cái thằng nam chính chó má kia làm nam chủ nhân hào môn.”
[Cô muốn làm gì?!]
Việc kinh doanh của nhà nam chính chẳng phải cũng không quang minh chính đại gì à?
Vì đã biết trước cốt truyện, tôi đã dùng nửa năm để thu thập chứng cứ, viết một lá thư tố cáo bằng tên thật.
Sau đó, trong tiếng cảnh báo chói tai của hệ thống, tôi nộp đơn tố cáo cho Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật.
Các ban ngành liên quan rất coi trọng, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nhà nam chính đã bị điều tra đến nơi đến chốn, không còn dáng vẻ hào môn như trước nữa.
Cuối cùng chỉ còn lại một chút tài sản, nhà nam chính vì tránh tai tiếng phải di cư ra nước ngoài.
Từ đầu đến cuối, tôi không gặp mặt người sẽ đào thận và tử cung của tôi trong tương lai.
Hệ thống im lặng hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
[Nam chính đã thoát khỏi phạm vi cốt truyện, liên kết thất bại.]
[Hệ thống sẽ rời khỏi thế giới trong vòng 24 giờ. Ký chủ, cô tự do rồi.]
Ngày hệ thống rời đi, thời tiết rất trong xanh.
Bầu trời như một viên saphire khổng lồ, trong suốt sáng ngời. Ánh nắng không bị cản trở mà chiếu xuống, mang theo hơi ấm dịu dàng.
Tôi mua một túi thuốc chuột, lại xách một túi bánh mì, vừa đi trên đường về nhà vừa hát, tâm trạng rất tốt, trong lòng tính toán làm sao có thể giải quyết chú nhỏ một cách êm thấm.
Trong giây tiếp theo, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Dáng người ưu việt, vai rộng chân dài, mang theo vẻ gầy gò thon dài thuộc về thiếu niên.
Gầy hơn người trong ký ức của tôi một chút, cũng lạnh lùng hơn một chút.
Gió thổi tung vạt áo của anh, như một đóa hoa mà tôi đã tìm kiếm rất lâu, cuối cùng cũng gặp lại sau bao ngày xa cách.
Tôi chớp mắt, đè nén vệt nước dưới đáy mắt.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, điều chỉnh thành một biểu cảm vô hại với con người và súc vật, nhân cơ hội vứt thuốc chuột vào thùng rác.
Sau đó nghiêng đầu, hít hít mũi, mang theo chút giọng mũi mềm mại nói:
“Chào… chào cậu… Chú của tôi bắt nạt tôi, cậu có thể giúp tôi đánh đuổi chú ấy không?”
Thiếu niên ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh thon dài nhìn tôi.
Một lúc sau, anh lạnh lùng thốt ra hai chữ:
“Dẫn đường.”
Tôi lộ ra một nụ cười, nhanh chóng chạy tới, tà váy bị gió thổi tung mang theo niềm vui.
Không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản chúng tôi ở bên nhau.
Hoắc Mẫn quên tôi, nhưng không sao, tôi sẽ khiến anh yêu tôi thêm lần nữa.