Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hoắc Mẫn như tia chớp lao về phía tôi.
Chỉ nghe một tiếng súng nổ trầm đục, anh thay tôi đỡ lấy viên đạn chí mạng đó.
Cùng lúc đó, Hoắc Mẫn giơ tay lên, liên tiếp bắn hai phát, viên đạn trúng tay phải của hai người kia.
Viên đạn mà chị hai bắn thì trúng ngực phải của Hoắc Mẫn, máu tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương, tụ lại thành một vũng máu chói mắt trên mặt đất.
Sắc mặt anh không đổi, chỉ có đôi mắt vẫn chăm chú nhìn tôi:
“Tinh Tinh, em không sao chứ?"
Như có ngàn vạn lưỡi dao đang hung hăng cứa vào tim và linh hồn tôi, tôi chỉ có thể không ngừng lặp lại:
“Em không sao, em không sao. Anh... anh có ổn không?
“Tỉnh lại đi, Hoắc Mẫn, đừng ngủ!”
“Không sao đâu... anh nhất định không sao đâu.”
“Cầu xin anh, đừng rời xa em mà.”
Hai tay tôi run rẩy, siết chặt lên vết thương của anh, cố gắng bịt máu không ngừng tuôn ra, nhưng vô ích.
Hoắc Mẫn khó khăn giơ tay lên, nắm chặt tay tôi.
Ánh mắt anh sáng rực, như thể lớp sương mù từng khiến anh mất trí nhớ đã tan biến, mây mù tản đi, trăng sáng hiện về.
“Tinh Tinh, anh nhớ ra rồi. Anh......”
Hoắc Mẫn khó nhịn mà thở dốc một hơi, dưới sự va chạm kép của vết thương trên người và tinh thần, cuối cùng anh không chịu nổi nữa, thân thể mềm nhũn mà ngất đi.
11
Cảnh sát và bác sĩ đến rất kịp thời, Hoắc Mẫn được đưa vào phòng phẫu thuật.
Vết thương xuyên ngực phải, mất máu nhiều, cộng thêm hoảng sợ quá độ, viên đạn trong xương sườn Hoắc Mẫn được lấy ra, sau đó anh nằm ở trong ICU một tuần.
Một tuần sau, Hoắc Mẫn cuối cùng được chuyển đến phòng bệnh VIP.
Tôi vội vàng đi theo.
Hoắc Mẫn nằm nửa người trên giường bệnh, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường:
“Tinh Tinh.”
Nói xong, anh lại cụp mắt, hiếm khi đỏ mặt như vậy.
Tôi khoanh tay, nhìn anh từ trên cao: “Nhớ ra cả rồi à?”
Mặt Hoắc Mẫn càng đỏ hơn.
Tôi hừ cười:
“Không nhìn ra nha Hoắc Mẫn, thằng nhóc nhà anh còn có sở thích này.”
“Tự đội mũ xanh cho mình, cho dù em là vợ người ta cũng phải cướp đoạt, đúng không?”
Đầu Hoắc Mẫn càng cúi thấp hơn, lông mi dài và thẳng như hai chiếc quạt nhỏ, rủ xuống, in bóng mờ nhạt trên mí mắt.
Người lạnh lùng như anh mà thẹn thùng lên có một vẻ đáng yêu khác thường.
Tôi chọc anh: “Này, nếu em thật sự gả cho người khác rồi, anh sẽ như thế nào?”
Lông mi Hoắc Mẫn run rẩy, vẻ mặt dịu dàng:
“Chồng chết rồi, quan hệ hôn nhân chẳng phải tự động chấm dứt à?”
Tôi không nhịn được bật cười một tiếng.
Quả không hổ là đại phản diện của thế giới này.
Quả thật là phong cách của anh.
Hoắc Mẫn chống người, miễn cưỡng ngồi dậy, tay quấn băng nắm lấy tay tôi:
“Xin lỗi, Tinh Tinh, anh đã hiểu lầm em lâu như vậy.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt như mặt hồ sâu thẳm, dường như có thể hút người vào, bên trong cất giấu rất nhiều tình ý.
Anh nói:
“Tinh Tinh, đây là lần thứ hai anh quên em, đúng không?
“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không phải vào năm mười sáu tuổi.”
“Rất lâu rất lâu trước đây, chúng ta đã gặp nhau rồi.”
Tôi cong mắt, hôn anh một cái:
“Đúng vậy, cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi.”
“Đây là lần thứ hai anh quên em đấy.”
12
Từ khi tôi bắt đầu có kí ức, tôi đã biết tôi có một người anh hàng xóm, tên là Hoắc Mẫn.
Tôi và Hoắc Mẫn sinh ra trước sau, rất tự nhiên mà chơi với nhau từ nhỏ.
Thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ không nghi ngờ gì, đã trải qua một khoảng thời gian rất vui vẻ.
Sau đó, mẹ anh phát hiện bản thân bị ung thư.
Để chữa bệnh, họ phải bán nhà, chuyển đi, từ đó bặt vô âm tín.
Năm mười lăm tuổi, bố mẹ tôi gặp tai nạn máy bay qua đời.
Tôi nhốt mình trong phòng, tự kỷ suốt một tháng, suýt chút nữa đã tự khiến mình chết đói.
Chính vào lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói máy móc trong đầu.
[Ting! Phát hiện nữ chính đã trở thành trẻ mồ côi, hệ thống nữ chính bạch liên hoa bi thương đã được liên kết thành công]
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu: “Anh là ai?”
[Chào ký chủ, tôi là hệ thống của cô, cô là nữ chính bạch liên hoa bi thương của thế giới này.]
[Sau một tuần nữa, cốt truyện sẽ được mở ra, cô sẽ được gia đình nam chính nhận nuôi, từ đó bắt đầu mối tình ngược luyến tàn tâm với nam chính.]
[Trong quá trình yêu đương với nam chính, cô sẽ mất một quả thận và tử cung. Nhưng cuối cùng, cô sẽ giành được tình cảm của nam chính, cùng anh đạt tới HE.]