Sau khi sống lại vả mặt thiên kim giả trà xanh - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta là thiên kim thật của tướng phủ, sau khi được nhận về, thiên kim giả không chịu nổi ầm ĩ đòi tự sát.

Hơn nữa còn để lại một phong thư, trên đó viết ta nhiều lần đánh đập nàng.

Tuy rằng được cứu trở lại, nhưng cả kinh thành đều biết “Bộ mặt thật”của ta

“Nàng là đồ độc phụ tâm ngoan thủ lạt!”

Thiên kim giả thì tại Xuân nhật yến khóc thành tiếng.

“Ta chưa bao giờ trách nàng, đều là sai lầm của ta, là ta chiếm vị trí thiên kim của nàng.”

Cả vị hôn phu và tướng phủ đều hận chết ta, trong tuyệt vọng ta chỉ có thể cùng nàng đồng quy vu tận

Vừa mở mắt, thiên kim giả vừa đập vỡ bát sứ, bắt ta quỳ lên đó.

“Nếu muốn tốt, hãy đến chỗ mẫu thân thừa nhận là ngươi ăn trộm trâm vàng, nếu không ta sẽ phế bỏ đầu gối của ngươi.”

Ta nổi điên ngay lập tức.

Đem thiên kim giả đẩy vào mảnh sứ vỡ, hung hăng đá mấy đá.

“Ngươi muốn ta độc ác, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là độc ác!”

1.

Nỗi đau bị treo cổ kiếp trước còn chưa biến mất, trơ mắt lại đã bị kéo xuống, không ngừng đẩy ta về phía những mảnh sứ vỡ vụn trên mặt đất.

Nếu muốn sống tốt, đi đến trước mặt mẫu thân thừa nhận là ngươi ăn trộm trâm vàng, nếu không ta sẽ phế đi đầu gối của ngươi”

Hứa Vãn Vãn xinh đẹp tươi cười, bề ngoài thanh thuần, ngoài miệng lại nói những lời ác độc nhất.

Nhìn đến ý cười trong đáy mắt của ta, nàng lại kiêu ngạo vô cùng, “Còn dám nhìn ta, có bản lĩnh ngươi có thể đi mách, xem xem họ sẽ tin ngươi hay không.”

Nàng đắc ý cười, móng tay dài sắp giữ được ta

Ta tát mạnh một cái

Không đợi nàng phản ứng, ta lại đá nàng vào đống mảnh sứ vỡ vụn.

Trong phòng vang lên tiếng thét chói tai, “A, Hứa Vong, ngươi điên rồi!”

Hứa Vãn Vãn vừa chuẩn bị đứng lên, ta lại một cước đá vào đầu gối nàng, vừa đánh vừa mắng: “Đúng, ta điên rồi, ta độc ác đúng không, cho ngươi biết ta độc ác thế nào!”

Ta điên cuồng đánh Hứa Vãn Vãn, giống như người điên.

Hứa Vãn Vãn muốn phải kháng, đáng tiếc không khỏe bằng ta, ta đánh nàng giống như nghiền áp.

“Người đâu chết hết rồi ư! Còn không mau động thủ cho ta!”

Người hầu một bên rất nhanh phải ứng, muốn tới gỡ ta ra, ta lấy bình hoa trên bàn, mỗi bình đập một tên.

Đợi cho động tĩnh trong viện ầm ĩ kinh động đến mẫu thân, ta lại đập một bình hoa vào chính mình.

Hứa Vãn Vãn thấy hành động điên cuồng của ta, sợ tới mức ngốc tại chỗ.

Nàng cầm khăn, bắt đầu diễn trò, vừa mới định mở miệng, bị ta ngăn lại trước

Đồ ngốc mới cho ngươi đoạt tiên cơ.

“Mẫu thân, đều là ta không tốt, ta không nên tới viện của muội muội”

Ta cầm khăn, khóc đến mức không thở nổi, “Lẽ ra ta nên đưa cho nha hoàn Nguyệt Nhi của muội ấy bài tập của ta, Vong Nhi biết sai rồi, xin mẫu thân trách phạt."

Mẫu thân lạnh lùng liếc ta một cái: “Bài tập gì?”

Hứa Vãn Vãn không chỉ bắt ta phải đội nồi, tất cả những bài tập thêu may nàng đều bắt ta phải hoàn thành giúp nàng.

Không muốn nhắc đến chuyện này.

“Không thể nói được, muội muội đã cảnh cáo với con, nếu nói ra sẽ đuổi con ra khỏi tướng phủ.Mẫu thân, Vong Nhi không muốn bị đuổi đi, Vong Nhi thật vất vả mới gặp được mẫu thân, nhìn thấy ca ca, con không muốn bị tách khỏi các người. Vong Nhi về sau cũng không dám nữa.”

Ta nói, không ngừng dập đầu với Hứa Vãn Vãn, máu trên đầu chảy xuống đầy mặt, nhìn vừa đáng thương lại vừa đáng sợ.

2

Cho dù hiện tại mẫu thân đã bắt đầu chán ghét ta, thì giờ phút này vẫn không đành lòng để con gái mình đẻ ra chật vật như vậy.

Mẫu thân một tay nâng ta dậy, “Có cái gì mà không nói được? Chuyện là như thế nào?”

“Chính là…”

“Câm mồm!”

Hứa Vãn Vãn ngắt lời ta, đảo mắt mới phản ứng được không nên quát ta trước mặt mẫu thân.

Dù sao từ trước giờ nàng vẫn sắm vai diễn muội muội bị bắt nạt, là hiền lương thục đức, nhu nhược dễ bị lừa, phẩm hạnh lương thiện.

Trong mắt Hứa Vãn Vãn hiện lên vẻ ảo não, sửa miệng nói, “Là tỷ tỷ mượn bài tập may thêu của con, đem đến trả.”

Mẫu thân rất tin tưởng lời nói của nàng, dù sao bao nhiêu năm nàng đều ngụy trang rất tốt.

Tốt đến mức ta vì thế mà chết.

Hứa Vãn Vãn nói xong độc ác trừng mắt liếc ta một cái, đây là ép ta không cho ta mở miệng nói linh tinh.

Đời trước, ta đã được đón về phủ, vốn tưởng rằng từ nay về sau được vui vẻ cùng gia đình, không lo cơm áo, không bao giờ nghĩ tới mỗi ngày đều bị người đánh chửi.

Không ngờ, là từ hố lửa này rơi vào địa ngục khác.

Mà người bắt đầu chính là Hứa Vãn Vãn.

Nàng ăn trộm một cái trâm vàng của mẫu thân, bị mẫu thân phát hiện, lại bắt ta phải nhận.

Những chuyện như thế này xảy ra vô số lần, dần dần mà ta lại bị mẫu thân chán ghét mà vứt bỏ.

Đời trước Vãn Vãn uy hiếp ta, chỉ cần ta phản kháng, liền phá bỏ thanh danh tướng phủ, giết đệ đệ ta đang trốn ở trong ngõ sâu.

Ta cùng đệ đệ từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau lớn lên, lại không đành lòng để tướng phủ vì ta mà bị hủy mất thanh danh, vì thế mà bị nàng hại càng ngày càng sâu.

 

Sống lại đời này, cha mẹ thân tình gì đó ta đều từ bỏ!

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo