Sau khi sống lại vả mặt thiên kim giả trà xanh - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
3

Hứa Vãn Vãn, ngươi không uy hiếp được ta.

“Hóa ra ý của muội là muội cho ta mượn bài tập, tỷ tỷ có hiểu sai ý của muội không?”

Ta gọi nha hoàn bên cạnh, “Đi, đem bài tập ở trong phòng ta cùng với bài tập của muội muội đến đây, để nhìn kỹ xem, chớ để hiểu lầm muội muội.”

Hứa Vãn Vãn không nghĩ tới ta sẽ không thuận theo nàng mà bỏ qua.

Nếu là trước kia, ta đã sớm yên lặng gánh vác tội danh.

Nàng ngăn hạ nhân lại, đành cắn răng thừa nhận: “Là con đã bắt tỷ tỷ phải làm hộ bài tập.”

Mẫu thân khó có thể tin nổi, nhìn Hứa Vãn Vãn, “Con vì sao sẽ bảo tỉ tỉ làm bài tập hộ con? Vãn Vãn, không phải là con bị tỉ tỉ ép buộc sao.”

Ta giải thích: “Mẫu thân, Vong Nhi không dám nói dối, nếu không tin người có thể…”

“Mẫu thân!” Hứa Vãn Vãn móng tay sắp đứt, “Là con nhờ tỷ tỷ làm hộ bài tập, đều tại vì con bị bệnh.”

Hứa Vãn Vãn ho khan, “Là con không đúng, không nên nhờ tỉ tỉ”

“Bị bệnh? Con có chỗ nào không thoải mái Vãn Vãn.”

Mẫu thân vừa nghe Hứa Vãn Vãn, liền quên tất cả mọi việc.

“Mẫu thân, chuyện này…”

Ta lên tiếng nhắc nhở, bị Hứa Vãn Vãn ngắt lời, “Mẫu thân, dạo này con bị đau đầu”

“Chuyện hôm nay dừng ở đây, ai cũng không được nhắc lại!” Mẫu thân uy nghiêm nhìn một vòng.

Sau đó đau lòng giúp Hứa Vãn Vãn xem bệnh.

Lúc sắp đi, ta tận mắt nhìn đến ánh mắt đắc ý của nàng.

Tựa như muốn nói, xem đi, mẫu thân không phải đang hướng về ta ư

Ta quay về cười lạnh một cái

Đúng vậy, mẫu thân hướng về ngươi.

Nhưng có thể vĩnh viễn hướng về ngươi không?

Chúng ta cứ mỏi mắt mong chờ đi!

4.

Chuyện buổi sáng vừa mới giải quyết xong, buổi tối ta đã bị ca ca tìm tới cửa

“Hứa Vong! Muội rốt cuộc sẽ bắt nạt Vãn Vãn tới khi nào?”

Giọng của Hứa Thần rất nghiêm khắc, đây là đến thay Hứa Vãn Vãn bênh vực kẻ yếu.

Ta chờ chính là lúc này.

Ta bò lên giường, mặc lớp quần áo mỏng, chậm rãi đi ra ngoài, “Ca ca”

Môi trắng bệch, đầu bó băng gạc, thanh âm không có sức lực, giống như là bị bệnh vô cùng nặng.

Hứa Thần thấy dáng vẻ của ta thì hoảng sợ.

Hắn nghe Hứa Vãn Vãn nói đơn giản là ta không phân tốt xấu hạ thủ đánh người, vô cùng không tốt.

Do đó nghĩ nàng nhu nhược dễ bắt nạt, phẩm hạnh lương thiện.

Nhưng trơ mắt nhìn ta bị đánh, dù có nghi ngờ, Hứa Thần vẫn sẽ chọn tin tưởng Hứa Vãn Vãn.

Quả nhiên, hắn mặt mày không vội vàng lo lắng, “Làm sao mà nhìn giống như ma quỷ thế này, thân là đích nữ tướng phủ, có chút lễ nghi thế mà cũng học không nổi?”

Ta bật dậy hành lễ, chỉ là vừa động đậy, thân mình liền nhịn không được, ho lên.

“Đừng ở đó mà giả vờ,” Hứa Thần vẻ mặt không kiên nhẫn, “Rõ ràng là muội đánh Vãn Vãn, thế mà còn dám giả vờ đáng thương.”

“Vãn Vãn là nói như thế với huynh ư?” Ta giả vờ không thể tin nổi, sau một lúc lâu dường như nhớ tới cái gì đó, lại khôi phục nguyên dạng, trong mắt trở nên quật cường.

“Đúng rồi, đúng là ta đánh, thật xin lỗi ca ca, đều là tại ta sợ bị đuổi ra khỏi tướng phủ, nên ta mới đẩy nàng.”

Đời trước ta quá thẳng thắn thật thà, không có chút tâm cơ nào.

Thế cho nên bị Hứa Vãn Vãn đùa bỡn xoay vòng.

 

Sống lại một đời, ta phải đi đường của nàng, làm cho nàng không có đường để đi.

5.

Hứa Thần đi rồi, ta co ro trên giường mường tượng lại ván cờ hôm nay ta đánh cùng với Hứa Vãn Vãn, thằng đến nửa đêm mới có thể khó khăn đi vào giấc ngủ.

Nhưng giấc mộng dường như không chịu buông tha ta, nó cứ ở trong đầu ta lặp đi lặp lại những hình ảnh mà ta phải chịu trong xuân nhật yến (1)  đời trước.

Tiếng châm chọc ồn ào xung quanh, hết lần này tới lần khác quanh quẩn bên tai ta.

“Nàng là một kẻ độc ác gian ngoan.

“Tướng phủ thế mà lại sinh ra một người như thế! Thật mất mặt!”

“Trời ơi, ta nếu là nàng liền tự tử chết, làm ra loại chuyện này”

Bọn họ mỗi người đều đồng nhất chỉ tay vào ta, tất cả đều kết tội cho ta “ác độc” đối với Hứa Vãn Vãn.

 

Đó là bức thư tuyệt mệnh của Hứa Vãn Vãn được đọc công khai, cũng là vũ khí lợi hại nhất mà nàng ta dùng để chống lại ta.

Ngày mười ba tháng mười hai

Hôm nay là ngày trừ tịch, tỷ tỷ đã trở lại, ta rất vui

Ta đã đoạt mất vị trí thiên kim thật của tỷ tỷ, ta nghĩ ta nên trả lại cho tỷ ấy.

Ngày mười hai tháng một

Hôm nay mẫu thân đo số đo may xiêm y cho chúng ta, rõ ràng là đã chọn xong, nhưng tỷ tỷ lại lén tìm ta đòi tiền

Tỷ ấy lấy tiền đi đánh bạc, ta có nên nói cho mẫu thân hay không?

Ngày ba mươi tháng một

Người của sòng bạc tìm đến đây, có vẻ tỷ tỷ thua rất nhiều tiền, nàng bắt ta phải tìm mẫu thân xin tiền, nếu không sẽ hủy diệt cả tướng phủ.

Cây trâm vàng mẫu thân thích nhất cũng bị tỷ ấy lấy mất.

Ngày mùng bảy tháng hai

Sau khi tỷ tỷ ép ta phải thay tỷ ấy viết một lá thư, rồi đến khi viết xong, tỷ tỷ lại bắt ta chép lời bạt, bắt ta quỳ lên mảnh sứ bị vỡ, ta đau quá.

 

Trước đó lấy kim đâm, lấy nước sôi nóng, tát vào mặt ta ta đều có thể nhịn, nhưng ngày mai ta cùng với Tạ ca ca đi cưỡi ngựa.

______

(1) Xuân nhật yến:  Bữa tiệc mùa xuân

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo