Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Hứa Vãn Vãn thích Hứa Thần, chuyện này ta đã biết từ khi mới nhập phủ được mấy ngày.
Hứa Thần bình thường dung mạo tuấn tú, lại vừa đỗ cử nhân (2), trong nhà nhiều thế hệ trâm anh, trong triều làm quan tứ phẩm, tiền đồ vô lượng. (3)
Hồi đó ta vừa được đón về, vừa nhỏ gầy vừa nhát gan, Hứa Thần đau lòng, nên ngày ngày đến phòng ta kiểm tra hỏi han rồi mới đi.
Lại thường xuyên mang cho ta đồ ăn ngon và đồ chơi nữa.
Lúc đó, Hứa Vãn Vãn đột nhiên cũng đến chỗ ta, tặng ta quần áo trang sức, mặc dù trước đó nàng ta không thèm quan tâm gì đến ta.
Kết quả là không mấy ngày sau, Hứa Vãn Vãn nói là nàng đánh mất vòng tay ngọc, mà lại là chiếc vòng tự nàng đi chùa cầu bùa bình anh, không thể làm mất.
Cả tướng phủ điều tra bốn phía, cuối cùng tìm được trong phòng ta.
Ta sợ hãi muốn chết, bởi vì trước khi được đón về hầu phủ, ta chính là một kẻ móc túi.
Việc này cả mẫu thân và ca ca đều biết, ta giải thích rất nhiều, ban đầu họ vẫn tin ta.
Nhưng kế tiếp đồ đạc mất trộm trong phủ ngày càng nhiều, mà lần nào cũng tìm được trong phòng ta.
Ta biết rõ là Hứa Vãn Vãn làm, chỉ là hạ nhân cả tướng phủ đều là người của nàng, không ai nói thay cho ta.
Ta giải thích nhiều lần, cuối cùng mẫu thân cùng ca ca càng ngày càng lạnh lùng với ta, Hứa Vãn Vãn giở thủ đoạn, cố ý gắn lên người ta nhiều tội danh nữa.
Nàng sẽ làm bẩn quần áo của Hứa Thần, rồi lấy nó để che lên người, hít ngửi mùi vị trên đó.
Lại tìm mọi cách để vu oan giá họa cho ta, hưởng thụ sự thiên vị bao che của Hứa Thần đối với nàng.
Giống như là nếu giết được muội muội ruột là ta, nàng sẽ có được toàn bộ tình yêu của Hứa Thần.
Ghê tởm.
Điên rồ
Tình yêu dơ bẩn ti tiện này giống như ác mộng cắn nuốt cuộc đời u ám ngắn ngủi của ta.
Dựa vào cái gì?
Hứa Vãn Vãn, ngươi thật đáng chết.
11.
Hứa Vãn Vãn nhìn thấy Hứa Thần ôm ta, móng tay cũng sắp bị cắn đứt.
“Ca ca, hôm nay ca không phải vào triều sao? Sao lại ở đây?”
Hứa Thần không đáp lại, còn nhìn nàng với ánh mắt tức giận, nhưng vì mặt mũi tướng phủ nên đem đầu mâu hướng đến Tạ Ngâm Chi.
“Tạ huynh là coi tướng phủ không có ai sao? Muội muội của ngươi cắt vào cánh tay muội muội của ta, theo như luật pháp của triều ta, bên ngoài hành hung….”
Tạ Ngâm Chi biết tính tình cương trực công chính của Hứa Thần, vội vàng ngắt lời hắn.
“Hứa huynh, chỉ là con gái vui đùa với nhau mà thôi, không cần như vậy chứ.”
Hứa Thần ôm ta, vừa lấy chân đá cho Tạ Ngâm Chi một cái, khiến cho hắn đau đớn kêu lên một tiếng.
“Cái này cũng coi như đùa giỡn được không?”
Tạ Ngâm Chi tái mặt.
“Ca ca, nghe muội giải thích. Chuyện hôm nay đều không phải thế.”
Cho tới bây giờ, Hứa Vãn Vãn chưa từng thấy Hứa Thần tức giận đến thế bao giờ, vội vàng xuống xe cầm lấy tay Hứa Thần.
“Ca ca, ca không tin Vãn Vãn hay sao?”
“Ca” ta nức nở thành tiếng, “Muội không muốn ở đây nữa, các muội ấy đều chê cười muội, nói muội là đồ ngốc, là nữ nhân độc ác xấu xa.”
Nói xong, trước mặt Hứa Vãn Vãn chui vào ngực của Hứa Thần.
Hứa Vãn Vãn hận muốn băm vằm ta ngay lập tức.
Lúc này ta mới trở lại tướng phủ chưa đầy hai tháng, Hứa Thần vẫn còn đau lòng với muội muội đã chịu nhiều khổ cực là ta.
Hắn nhận lấy áo choàng từ hạ nhân, che chở cho ta.
“Đây vốn là việc tư của tướng phủ, khiến cho mọi người chê cười rồi.”
Đám người quyền quý tự nhiên hiểu được là đã tan cuộc, hơn nữa cũng không nên truyền lời linh tinh.
Hứa Thần muốn ta ngồi xe ngựa cùng các nàng trở về.
Ta nắm chặt lấy tay hắn, điên cuồng lắc đầu, “Không đi đâu, ca ca, các nàng sẽ đánh ta.”
Tuy Hứa Thần nhìn thấy Tạ Vu cắt vào tay ta, Tạ Ngâm Chi đối với ta không tốt.
Nhưng lại chưa tận mắt nhìn thấy Hứa Vãn Vãn làm gì ta.
“Muội ấy sẽ không.”
Hứa Thần nói xong, ta buông tay, vẻ mặt vừa sợ hãi lại vừa cẩn thận không dám chọc giận hắn.
“Hứa Thần thấy ta như vậy, cuối cùng không đành lòng, mở miệng giải thích: “Ta cưỡi ngựa tới đây, cũng không tiện mang muội theo.”
Nói xong, sợ ta nghĩ nhiều, lại nói tiếp một câu: “Tay muội còn bị thương, cưỡi ngựa xóc nảy sẽ dễ chảy nhiều máu.”
Ta bật người lên ngẩng đầu, vẻ mặt vui sướng, “Không sao, vết thương này không đáng gì, hồi muội tập móc túi còn bị đánh gãy tay suốt.”
Vừa đúng lúc ta dừng lại, cúi đầu, “Xin lỗi, muội lại làm mất mặt tướng phủ.”
Trong đôi mắt của Hứa Thần lại càng lộ ra vẻ đau lòng.
_______
(2). Chỗ này tác giả viết là đỗ cao trung, cái này ở cổ đại không có (chắc là sai sót xíu), nên tui sửa một chút nha.
(3) Tiền đồ vô lượng: Tương lai phía trước rộng mở vô cùng