Sau khi sống lại vả mặt thiên kim giả trà xanh - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tạ Vu tà ác nhìn ta, đáng tiếc ánh mắt cầu xin tha thứ của ta trong tưởng tượng của nàng không xuất hiện.

Ta tùy ý cười với các nàng, rốt cuộc xe ngựa dừng lại.

Đã đến phiên ta.

“Chát!”

Tiếng bàn tay thanh thúy khắp xe ngựa.

Tạ Vu bụm mặt, không thể tin được, “Ngươi dám đánh ta?”

Ta không đáp, lại tát Hứa Vãn Vãn một bàn tay.

Ta sử dụng lực rất mạnh, cả khuôn mặt đều giật giật

Hứa Vãn Vãn phát điên muốn động thủ, lại bị ta giữ tay lại

“Ngươi điên rồi Hứa Vong! Ngươi muốn chết phải không?”

Hứa Vãn vãn muốn đá ta, lại bị ta tránh được, nàng bắt đầu đánh nhau trong xe ngựa.

Ta giật tóc nàng, “Là ngươi đang muốn chết.”

Đối mặt với sự phản kháng của ta, Hứa Vãn Vãn tiếp tục uy hiếp: “Ngươi mặc kệ tướng phủ hay sao?”

“Tướng phủ?” Ta cười lạnh một tiếng, “Tướng phủ không cần ngươi xuất thủ, ta tự tay hủy.”

“Ngươi điên rồi…” Hứa Vãn Vãn thì thào kêu, giãy giụa nói, “Dám động đến ta, ta sẽ giết đệ đệ nghèo kiết xác kia của ngươi!”

Ta nâng tay tát thêm một cái, càng hận hơn, “Phải vậy không? Ta đây đành phải giết ngươi trước.”

Ta lấy ra thanh chủy thủ

“Đồ điên!”

Tạ Vu dùng sức đẩy ta ra, ta ngã xuống nháy mắt hướng chủy thủ về phía mình.

8.

“Tạ Vu ngươi đang làm cái gì?”

Tạ Ngâm Chi sắc mặt âm trầm

Bên trong xe ngựa, ta ngã trên sàn đang băng bó cánh tay, máu không ngừng chảy.

Tất cả đều là ta tính kế, đợi đến khi xe ngựa dừng lại mới phản kích, lại phát hiện phía ngoài rèm có người tới gần mới rút ra chủy thủ.

Tạ Vu bị dọa đến mức sững sở trong nháy mắt, bật người lên giải thích: “Không phải ta làm nàng bị thương, là tự nàng làm mình bị thương.”

Ta tỏ vẻ không thể tin nổi ngẩng đầu: “Vu muội muội dám làm mà sao không dám nhận? Vì sao ta lại phải tự làm tổn thương chính mình?”

“Đương nhiên là do chúng ta mắng…,

“Chúng ta đang đùa giỡn.”

Hứa Vãn Vãn phản ứng cực nhanh, “Nhất thời không cẩn thận làm cánh tay tỉ tỉ bị thương.”

Nàng rút ra khăn tay che mặt, hấp dẫn tầm mắt của Tạ Ngâm Chi, bắt lấy tay nàng, “Trên mặt của muội bị sao thế này?”

Hứa Vãn Vãn không tránh đi, ngược lại rơi hai giọt nước mắt, “Chỉ bị tát hai cái vào mặt thôi, không sao cả.”

Lời này vừa nói xong, trong mắt Tạ Ngâm Chi bốc hỏa.

Ta lại vờ như không thể tin được nhìn Hứa Vãn Vãn, “Đây rõ ràng là muội ở trên xe mắng chửi ta, cố ý tự đánh vào mặt mình bị thương…”

“Câm mồm!”

Tạ Ngâm Chi ngăn lời ta.

“Hứa Vong, ngươi từ trước tới giờ ép buộc Vãn Phải phải làm công khóa thêu hoa cho ngươi, những cái đó đều thôi đi, hiện giờ ngươi lại dám đả thương người!”

“Có phải tại vì ta dung túng ngươi quá không, mau xin lỗi Vãn Vãn,” Hahaa, ta bị chọc giận đến mức cười to

Chính là muội muội của hắn làm cánh tay của ta bị thương, kết quả lại mắng ta.

Nhìn giống như là giúp đỡ ta, mà thực tế là nói lung tung một hồi rồi định tội danh cho ta.

Trước kia ta vì lấy lòng hắn, lại tự giác không đấu lại Hứa Vãn Vãn, thường xuyên nhân nhượng, kết quả là càng nhường càng bị trèo lên đầu lên cổ.

Những người lui tới đây đều là từ những gia tộc quyền thế trong kinh thành, từ lúc xe ngựa dừng lại, rất nhiều người nhìn về phía này.

“Ôi, đầy là đích nữ tướng phủ vừa mới được đón về từ nông thôn a, trời ơi, thật là ác độc.”

“Hứa Vãn Vãn là tài nữ của kinh đô, nàng ta ghen tị cũng là bình thường.”

“Tạ Ngâm Chi đáng thương, phải định thân với người như thế.”

Thật sự là, giống y như đời trước.

Nhưng mà nội dung tiếp theo lại khác.

9.

“Tạ ca ca, chúng ta về nhà hãy nói, nói ở đây sẽ ảnh hưởng tới thể diện của Tướng phủ và Tạ gia”

Ta ngồi dưới sàn, bắt lấy cánh tay của Tạ Ngâm Chi, bị hắn ghét bỏ mà né tránh.

Tạ Vu: “Làm sao, sợ những việc xấu xa mình làm bị bóc trần trước mặt mọi người sao?”

“Không phải, ta không trách Vu muội muội, ở đây có nhiều người, chúng ta về nhà rồi hãy giải quyết sau.”

Ta kiên trì, giả vờ tự ti đáng thương, ánh mắt lại hướng về Hứa Thần đang đứng trong đám người.

Tạ Ngâm Chi căn bản không để ý tới ta, trong mắt hắn chỉ có hận ý muốn báo thù cho người hắn yêu.

“Dám làm mà không dám nhận, Hứa Vong, ngươi thật sự làm cho ta thất vọng.”

Thất vọng?

Chỉ thế không đủ, ta sẽ làm cho ngươi tuyệt vọng.

Đổi lại trước kia ta đã sớm thương tâm vô cùng, ngoan ngoãn nghe lời hắn nhận sai.

Nhưng lúc này ta lại cắn răng, tựa như bị buộc phải kìm nén.

“Tạ ca ca, ngươi chính mắt nhìn thấy Vu nhi cắt tay ta bị thương, ngươi không truy cứu thì thôi đi”

“Hiện giờ Vãn Vãn tự mình đánh mình lại bắt ta phải chịu tội thay, ta biết ngươi thích Vãn Vãn, cảm thấy ta chia rẽ các ngươi.”

“Được, các ngươi dư tình chưa dứt, ta cũng không muốn nuốt bát cơm sống này.”

Ta tự băng bó cánh tay quyết xuống khỏi xe, giả như thương tâm muốn chết, không đứng vững, ngã vào khoảng không, rơi thẳng xuống đất.

Không phải là so ai thảm hơn sao?

Ta có thể lấy mặt mũi ra để đánh cược, Hứa Vãn Vãn ngươi dám không?

Đau đớn trong tưởng tượng của ta còn chưa có tới, Hứa Thần đỡ được ta, mặt đầy hàn khí.

Ta đúng như ý nguyện để cho Hứa Thần thấy được tất cả những gì hắn cần phải thấy.

 

Hứa Vãn Vãn khiếp sợ khi nhìn thấy Hứa Thần xuất hiện, “Ca ca, nghe muội nói đã.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo