Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
"Đã nhìn thấy những gì rồi?"
Giọng nam lạnh lẽo vang lên từ đỉnh đầu.
Nghe kỹ, dường như còn lẫn lộn một tia căng thẳng khó lòng nhận ra.
Trong nguyên tác không miêu tả quá nhiều về tên phản diện, căn biệt thự này cũng chỉ được lướt qua bằng hai chữ “Cấm địa”.
Phản diện. Cấm địa. Hai từ này.
Tách riêng ra, mức độ nguy hiểm là 100%. Đặt cạnh nhau, mức độ nguy hiểm lên đến 10000000%.
Có thể khiến cho một kẻ phản diện phải căng thẳng, căn biệt thự này chắc chắn ẩn giấu bí mật nào đó không thể để người ngoài biết.
Là tầng hầm giăng đầy các loại hình cụ cùng bộxương người trắng ởn? Hay là căn phòng khách trên lầu đang giam giữ kẻ thù nào đó của hắn?
Trong truyện, nữ phụ chính là bị tên phản diện giam lỏng vào ngày hôm nay. Mãi cho đến ngày cưới của nam nữ chính, cô ta mới xuất hiện trở lại dưới sự giám sát của hắn.
Nữ phụ khi đó đã bị hành hạ đến mức tàn phế đôi chân.
Phải ngồi trên xe lăn, nhục nhã nhìn người đàn ông mình yêu cưới một người phụ nữ khác.
Chân tôi dường như cũng bắt đầu mơ hồ đau nhức rồi.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
"Tôi không nhìn thấy gì hết!!"
"Tôi... tôi chỉ vào đây để tìm chút đồ ăn thôi."
"Tôi thực sự rất đói..."
"Tôi vừa mới mở tủ lạnh ra thì anh đã đến rồi."
"Trong…Trong tủ lạnh chẳng có cái gì cả."
Tôi không hề nhìn thấy các bộ phận cơ thể người bị cắt rời.
Cũng không nhìn thấy vết tích màu đỏ sẫm khả nghi nào cả.
Tha cho tôi đi mà! Van xin anh đấy!!
Tôi vừa khóc tu tu, vừa run rẩy đề nghị: "Tôi không nên xâm phạm gia cư bất hợp pháp, anh báo cảnh sát bắt tôi đi! Hãy để pháp luật trừng trị tôi!!!"
"Tôi nhất định sẽ bồi thường cho anh đến khi nào hài lòng mới thôi!"
"Ha." Phó Hành Xuyên khẽ bật cười thành tiếng.
"Cô Thẩm đừng đùa nữa, sao tôi có thể báo cảnh sát bắt cô Thẩm được chứ."
Không báo cảnh sát? Vậy là hắn đã rắp tâm muốn giam cầm tôi rồi.
Tôi đờ đẫn ngồi xổm trên mặt đất.
Trông hệt như một con cá muối mất hết hy vọng.
"Khóc cái gì?"
Phó Hành Xuyên ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với tôi, trong ánh mắt mang theo sự dò xét xen lẫn ý cười nén nhịn.
"Đói đến thế sao?"
"Tôi không thường trú ở đây, chỉ có dì giúp việc định kỳ đến dọn dẹp, nên tủ lạnh mới trống không."
Hắn chần chừ giơ tay lên, các đốt ngón tay hơi cuộn lại, rồi lại dò dẫm vươn về phía trước.
Thấy tôi không né tránh, hắn mới khẽ thở dài một tiếng, cẩn thận lau đi nước mắt cho tôi.
"Vị trí biệt thự hơi hẻo lánh, bây giờ đặt đồ ăn bên ngoài sẽ phải đợi rất lâu."
"Trong tủ bếp hình như có mì, tài nấu nướng của tôi cũng tạm ổn, cô Thẩm muốn nếm thử không?"
"Đừng khóc nữa?"
Đợi đã?
Trong truyện chẳng phải miêu tả Phó Hành Xuyên là người kiệm lời ít nói sao?
Kẻ đang lải nhải không ngừng trước mắt này là ai đây?
Lẽ nào Phó Hành Xuyên cố tình tạo dựng hình tượng cao lãnh trước mặt nữ chính?
Hắn ta thế mà lại là một kẻ thích "ra dẻ" ngầu lòi.
2.
Tôi ăn lấy ăn để bát mì Dương Xuân trước mặt.
Tay nghề của Phó Hành Xuyên thế mà lại rất tuyệt.
Tên nam chính chết tiệt, tôi còn chưa kịp ăn sáng đã trói tôi lại rồi bắt đi, ngay cả một ngụm nước cũng không cho tôi uống.
Phó Hành Xuyên là phản diện mà còn biết cho tôi ăn một bữa no nê.
...Khoan đã.
Ăn no... để dễ bề lên đường?
Lẽ nào đây là bữa ăn cuối cùng của tôi?
Bát mì trong tay dường như cũng không còn thơm ngon như thế nữa.
Phó Hành Xuyên thấy tôi dừng lại, đôi mắt khẽ híp lại.
"Không hợp khẩu vị à?"
Tôi luống cuống vội lên tiếng.
"Không có! Rất ngon!!"
Dám chê bai tay nghề của phản diện sao. Không muốn sống nữa à?
Phó Hành Xuyên rõ ràng là không tin lời tôi nói, hắn liếc nhìn tôi bằng ánh mắt cười như không cười.
Nhưng hắn cũng không vặn vẹo thêm, cúi đầu liếc nhìn điện thoại, nhạt giọng mở lời:
"Tôm hùm đất cay tê sắp giao đến rồi, đồ nướng và gà rán chắc khoảng nửa tiếng nữa mới tới."
"Không biết cô Thẩm thích ăn gì, nên tôi mỗi thứ đều gọi một ít."
"Mì ăn không trôi thì cứ để đó đi."
Hai mắt tôi lập tức sáng rực.
Toàn là những món tôi thích ăn! Tôi lén nuốt nước bọt.
"Gọi cho tôi sao?"
Phó Hành Xuyên hơi nghiêng đầu, cất giọng nghi hoặc.
"Nếu không thì còn cho ai vào đây nữa?"
Đã gọi cả đồ ăn ngoài cho tôi rồi, chắc hẳn tạm thời hắn chưa có ý định giam lỏng tôi đâu nhỉ.
Trái tim treo lơ lửng trên không trung cuối cùng cũng được thả về lại trong bụng.
Cùng thả vào bụng với nó, còn có cả nửa bát mì Dương Xuân còn dang dở.
Tôi quả thực là đói rã ruột rồi!