Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Và Phản Diện HE Rồi ! - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3.

Nếu không biết trước cốt truyện, tôi nhất định sẽ cho rằng Phó Hành Xuyên là một người vô cùng tốt bụng.

Đồ ăn ngoài gọi đến không những toàn là những món tôi thích. 

Mà thậm chí còn được mua từ đúng mấy quán ruột của tôi.

Cái thủ đoạn mua chuộc lòng người từ những chi tiết nhỏ nhặt này. 

Quả không hổ danh là trùm phản diện lớn nhất trong truyện. 

Thật đáng sợ. 

Tại hạ bái phục, bái phục.

"Cô Thẩm đến đây một mình sao?"

Thấy tôi ăn uống no say, Phó Hành Xuyên mới cất tiếng hỏi han. 

Tới rồi, tới rồi. 

Màn thẩm vấn bắt đầu rồi.

Với thủ đoạn của Phó Hành Xuyên, tôi đến đây bằng cách nào, chắc chắn anh ta đã biết từ lâu. 

Đây rõ ràng là đang thăm dò tôi!

Trong truyện không miêu tả chi tiết đoạn cốt truyện này, chỉ nói rằng Phó Hành Xuyên đã giam lỏng Thẩm Vãn Tinh khi cô ta đột nhập vào biệt thự, và Thẩm Vãn Tinh đã biến mất một khoảng thời gian rất dài.

Không có nữ phụ ác độc gây rắc rối, tình cảm của nam nữ chính nóng lên nhanh chóng. 

Không lâu sau liền bước vào lễ đường thành hôn.

Thực ra nữ phụ từng tìm được cơ hội qua mặt phản diện để liên lạc với nam chính. 

Nữ phụ cầu xin nam chính cứu cô ta ra ngoài, nhưng nam chính lại cúp máy thẳng thừng, sau đó còn gọi ngược lại, hại nữ phụ bị bại lộ.

Tên nam chính đáng chết! 

Nguyên chủ yêu nam chính say đắm, lúc này chắc chắn sẽ ôm hết mọi lỗi lầm vào người.

Nhưng tôi thì không

Dù có bị giam cầm, tôi cũng phải kéo tên nam chính xuống làm đệm lưng.

"Là Chu Yến An!" 

"Anh ta sai người trói tôi đến đây. Chắc chắn anh ta muốn hãm hại anh."

Tôi ăn càn nói bừa.

"Anh ta cố tình đưa tôi đến biệt thự của anh, rồi vu oan là anh bắt cóc tôi. Anh ta tâm địa khó lường.Anh ta chắc chắn có đồ mưu muốn hại anh

"Anh ta, anh ta... lòng dạ độc ác"

"Ồ? Vậy thì anh ta quả thực đáng chết nhỉ."

Phó Hành Xuyên đáp lại bằng giọng điệu đầy ẩn ý.

Tôi gật đầu điên cuồng, tỏ vẻ vô cùng tán đồng.

"Cô Thẩm nói thế này, không sợ tôi trả thù Chu Yến An sao?" 

"Tôi nghe nói cô Thẩm thích Chu Yến An đã lâu rồi cơ mà."

Phó Hành Xuyên rũ mắt, tiện tay cầm lên một que xiên nướng, hững hờ nghịch ngợm.

Tôi sợ đến mức chỉ e anh ta mà phật ý là tiện tay xiên tôi lên đó luôn. 

Liền vội vàng bày tỏ quyết tâm.

"Tuổi trẻ chưa trải sự đời. Chỉ là tấm chiếu chưa trảithôi!" 

"Sau này tôi tuyệt đối sẽ không đi quấy rầy anh ta và Ôn tiểu thư nữa đâu."

Anh cứ yên tâm! 

Hạnh phúc của nữ chính. Cứ để tôi bảo vệ.

"Ồ?" Phó Hành Xuyên nhướng mày. 

"Cô Thẩm đây là... không thích Chu Yến An nữa sao?"

Ánh mắt anh ta khóa chặt lấy tôi, đôi mắt thâm thúy mang theo sự dò xét.

"Không thích!" 

Tôi chân thành nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt vô cùng kiên định.

Hãy tin tôi đi! 

Dù anh có không tin, có muốn chơi trò giam cầm thì cũng đừng giam mỗi mình tôi.

Tuyệt đối đừng buông tha cho cái tên Chu Yến An kia được không? 

Hứa với tôi đi!

Phó Hành Xuyên dường như khẽ nhếch môi, nhưng tôi nhìn không rõ. 

Lúc nhìn lại, chỉ thấy anh ta nâng cổ tay lên xem đồng hồ.

"Thời gian không còn sớm nữa, tôi đưa cô Thẩm về." 

"...Hả?"

Thấy tôi vẫn đứng im bất động, Phó Hành Xuyên nghi hoặc quay đầu lại.

"Về, về đâu cơ?" Tôi dè dặt hỏi.

"Đương nhiên là về nhà."

Vẻ mặt Phó Hành Xuyên hơi cổ quái, hồ nghi mở miệng. "Hay cô Thẩm nghĩ rằng..."

"Về! Về ngay đây!"

Tôi lập tức ngắt lời Phó Hành Xuyên. 

Rảo bước lao thẳng ra cổng chính biệt thự.

"Thật sự làm phiền Phó tiên sinh quá."

Trời đất quỷ thần ơi! 

Phó Hành Xuyên thế mà lại thả tôi về nhà

Tín nữ nguyện từ nay ăn chay niệm Phật, mỗi ngày làm một việc thiện.

4.

Khi lòng tôi đang tràn ngập vui sướng đẩy tung cánh cửa biệt thự. 

Một tia chớp xé toạc bầu trời. Theo sau đó là cơn mưa tầm tã trút xuống.

Tôi thậm chí còn bị cuồng phong thổi lùi lại mấy bước. 

Phó Hành Xuyên nhanh tay lẹ mắt kéo vội tôi vào trong nhà.

Nhưng quần áo vẫn bị ướt. 

Phó Hành Xuyên vừa đi tìm khăn bông cho tôi, vừa cất lời.

"Kỹ năng lái xe của tôi bình thường thôi."

Tôi: "?"

"Thời tiết thế này tôi không dám ra đường." 

"Nếu cô Thẩm không chê, xin hãy ở lại đây một đêm."

Thời tiết thế này đúng là không tiện đi lại thật. 

Tôi đành phải đồng ý.

Không thể không nói, Phó Hành Xuyên quả thực là một nhân vật hết sức vi diệu. 

Ngay giây tiếp theo sau khi tôi gật đầu đồng ý ở lại, chiếc khăn lau tóc trên tay đã được đổi thành khăn tắm.

"Vậy cô Thẩm đi ngâm nước nóng trước đi." 

"Kẻo cảm lạnh." 

"Lúc nãy tôi còn đặt thêm ít trái cây cắt sẵn và đồ ăn vặt, cô Thẩm xem thích ăn gì thì chọn nhé."

Cuối cùng, anh ta còn nhét vào tay tôi một chiếc máy tính bảng. 

"Để giết thời gian."

...

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo