Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Và Phản Diện HE Rồi ! - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9.

Tôi rời khỏi biệt thự của Phó Hành Xuyên với tốc độ nhanh nhất có thể.

Tìm một viện dưỡng lão có tính bảo mật cực cao, tọa lạc ở nơi  sông có núi để dọn vào ở. 

Vừa có thể điều trị vết thương ở mắt cá chân, vừa có thể thả lỏng tâm trí, thật đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Ở chưa đầy một tiếng đồng hồ, điện thoại của Phó Hành Xuyên đã gọi tới, bám riết không buông như âm hồn bất tán.

Chậc. 

Quên chưa cho anh ta vào danh sách đen. 

Tôi dứt khoát tắt máy đi ngủ.

Lúc tỉnh dậy, Phó Hành Xuyên đã ngồi yên lặng bên cạnh giường. 

Ánh mắt anh ta vừa chuyên chú, lại vừa thâm tình.

Tôi không nhịn được mà nhíu mày. 

Cái gì mà tính bảo mật cực cao chứ? Cứ thế này thì có lẽ tôi bị kẻ nào "xử đẹp" lúc nào không hay.

Dù biết rõ đại khái là do Phó Hành Xuyên dùng quyền thế ép buộc, nhưng tôi vẫn nhấn chiếc chuông gọi ở đầu giường.

"Mắt cá chân lại đau à? Hay em cần gì thì cứ nói với tôi." 

Phó Hành Xuyên cuống quýt đứng dậy, định kiểm tra chân cho tôi.

Tôi né tránh. "Không dám làm phiền Phó tiên sinh."

Giọng điệu lạnh lùng khiến Phó Hành Xuyên sững người. 

Phải mất một lúc lâu anh ta mới lên tiếng: "Sao không nghe điện thoại của tôi?"

"Điện thoại có bức xạ, ảnh hưởng đến việc hồi phục." 

Tôi đến một cái cớ ra hồn cũng lười chẳng buồn bịa.

Thế mà Phó Hành Xuyên lại gật đầu tán đồng: "Là tôi cân nhắc không chu đáo." 

"Lần sau báo trước cho tôi một tiếng, có được không? Không liên lạc được với em, tôi lo lắm."

Lo cái gì? Lo công cụ dùng để lấy lòng nữ chính biến mất sao?

Tôi cười lạnh: "Tôi và Phó tiên sinh không thân chẳng thích, hà cớ gì phải báo cáo hành tung cho anh?"

Phó Hành Xuyên khẽ cau mày: "Vãn Tinh, đừng nói vậy." 

"Trưa nay đáng lẽ tôi nên ở nhà bầu bạn với em, tôi sai rồi! Tôi hứa sẽ không có lần sau đâu! Tha lỗi cho tôi nhé?"

Tôi bật cười thành tiếng. "Phó tiên sinh, chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, chẳng qua là giải quyết nhu cầu mà thôi."

"Không phải thế! Tôi thích em, Vãn Tinh."

"Phó tiên sinh đây là tưởng thật sao? Không lẽ giờ anh định bắt tôi phải chịu trách nhiệm đấy chứ?"

"Phải! Em phải chịu trách nhiệm với tôi! Vãn Tinh, em không được bỏ rơi tôi." Phó Hành Xuyên c chấpnói.

"Tiếc quá, tôi đối với Phó tiên sinh thực sự chẳng có cảm giác gì."

Sắc mặt Phó Hành Xuyên trong phút chốc trắng bệch không còn một giọt máu. 

Tôi lấy điện thoại ra, chuyển cho anh ta bảy triệu tệ. 

"Một đêm một triệu, Phó tiên sinh không lỗ đâu."

Phó Hành Xuyên đang định mở miệng thì nhân viên viện dưỡng lão đã tới. 

"Thẩm tiểu thư, có gì chúng tôi có thể giúp được cô ạ?"

"Lúc vào ở tôi đã nói rồi, tôi không tiếp bất cứ vị khách nào hết."

"Xin lỗi Thẩm tiểu thư, Phó tiên sinh ngài ấy..."

"Là lỗi của tôi." 

Phó Hành Xuyên ngắt lời nhân viên: "Không liên lạc được với em nên tôi nhất thời nóng ruột." 

"Tôi đi ngay đây, em nghỉ ngơi cho tốt, mai tôi lại đến thăm em."

Tôi nhìn sang nhân viên bên cạnh: "Nghe thấy chưa? Ngày mai mà còn để loại người này vào làm phiền tôi, tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với viện trưởng các người đấy."

Bước chân Phó Hành Xuyên khựng lại. 

Hừ. 

Cái tài diễn xuất này, tượng vàng Oscar mà không thuộc về anh ta thì thật phí của trời.

10.

Không biết là do lời cảnh cáo của tôi có tác dụng, hay là do Phó Hành Xuyên căn bản không thèm tới nữa. 

Tóm lại, tôi đã trải qua ngày thứ hai ở viện dưỡng lão một cách yên bình.

Ngay lúc tôi ngỡ rằng mình đã vạch rõ ranh giới với Phó Hành Xuyên, từ nay về sau đừng gặp mặt, thì điện thoại của bố mẹ gọi đến.

"Tinh Tinh à, con với thằng nhóc nhà họ Phó là nhưthế nào?"  

Thế nào là thế nào?

"Hôm nay nó đột nhiên tới nhà, nói mấy ngày trước hai đứa... khụ khụ, chuyện đó đó, nói là muốn chịu trách nhiệm với con, muốn cưới con, cầu xin bố mẹ đồng ý."

Phó Hành Xuyên đúng là cái đồ điên! 

Để sỉ nhục tôi mà anh không từ một thủ đoạn nào. 

Thế mà dám mách cả tới trước mặt phụ huynh.

"Bố mẹ đồng ý rồi sao?"

"Làm sao có thể, bố với mẹ đương nhiên phải hỏi ý kiến con gái cưng của mình trước chứ."

Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá."

"Cái đó... hai đứa thực sự... ngủ với nhau rồi à?" 

"Bố không phải kiểu người phong kiến cổ hủ đâu, chủ yếu là sợ con bị người ta bắt nạt thôi."

"...Con không bị bắt nạt."

"Thật chứ?" Bố tôi không yên tâm truy hỏi.

"Thật ạ." 

Sợ họ không tin, tôi lại bổ sung thêm một câu: "Là con chủ động."

"Thế thì tốt! Thế thì tốt, không bị bắt nạt là tốt rồi." 

"Mà khoan đã con gái. Nếu đã là con chủ động, chứng tỏ con cũng có ý tứ với người ta mà." 

"Giờ người ta muốn cưới con, sao con lại từ chối thế?"

Bố mẹ tôi rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần để "hóng hớt" dưa nhà mình, tôi không muốn nhắc đến Phó Hành Xuyên thêm nữa, bèn dứt khoát hạ quyết tâm.

"Anh ta 'không được'."

Đầu dây bên kia lập tức vang lên hai tiếng hít hà kinh hãi. 

"Thế... thế thì đúng là 'không được' thật." 

"Không ngờ thằng nhóc nhà họ Phó trông thì bảnh bao thế mà lại 'tốt mã dẻ cùi', uổng phí cho cái gương mặt đó quá." 

"Ông nói năng linh tinh gì trước mặt con vậy." 

"Vợ ơi, đừng đánh anh... Con gái, bố cúp máy trước đây nhé!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo