Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Khắp người tôi chỉ mặc duy nhất một chiếc sơ mi của anh ta.
Phó Hành Xuyên dường như chỉ nhận ra điều đó vào khoảnh khắc tay anh ta luồn vào dưới vạt áo.
Trong nháy mắt, cả người anh ta như bốc cháy.
Đôi tai đỏ như sắp nhỏ máu đến nơi.
Phó Hành Xuyên dừng động tác, gục đầu bên vai tôi trầm giọng gọi tên: "Vãn Tinh."
Nụ hôn của anh ta mang theo sự thành kính và chuyên tâm rơi xuống bên cổ tôi.
Anh nghiêm túc hỏi: "Tôi có thể chứ?"
Tôi nhấc chân đặt vào thắt lưng anh ta: "Phó Hành Xuyên, lúc anh đưa áo cho tôi, anh chưa từng nghĩ sẽ tự tay cởi nó ra sao?"
Hơi thở anh ta khựng lại, rồi sau đó áp mạnh xuống.
"Em là của tôi rồi. Thẩm Vãn Tinh."
Lần nữa tỉnh dậy đã là chiều ngày hôm sau.
Cái eo nhức mỏi và vùng đùi trong đau âm ỉ đều nhắc nhở tôi tối qua đã điên cuồng đến mức nào.
Phó Hành Xuyên giống như một con dã thú không biết mệt mỏi, cả đêm giam hãm tôi dưới thân mà thỏa sức chiếm đoạt.
Thấy chiếc chuông gọi đặt bên gối, tôi không nhịn được mà bật cười.
Phó Hành Xuyên thực sự rất giống một "anh nam hầu" chu đáo hoàn mỹ.
Nhấn chuông xong, tôi cầm cốc nước bên cạnh nhấp một ngụm. Nhiệt độ vừa khéo.
Phó Hành Xuyên đến rất nhanh.
Anh ta ghé sát lại tặng tôi một nụ hôn: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại, sợ làm phiền em."
"Đói chưa? Muốn ăn cơm không?"
Anh bón cơm cho tôi vô cùng dịu dàng và thâm tình, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ đáng ghét như tối qua bất chấp sự van xin của tôi, không ngừng dỗ ngon dỗ ngọt để tiếp tục.
Tôi không nhịn được giơ chân đá anh ta một cái: "Đồ giả tạo."
Thật là biết diễn mà.
Phó Hành Xuyên thuận thế bóp lấy mắt cá chân tôi, đặt lên vai anh ta, dịu dàng đặt xuống một nụ hôn.
Nhưng ánh mắt lại mang theo sự nguy hiểm của loài dã thú: "Vãn Tinh, sau khi ăn không thích hợp vận động mạnh đâu."
"Nếu em muốn làm, thì 2 tiếng... à không, 1 tiếng nữa nhé, được không?"
Muốn... cái... đầu... anh!
8.
Thoáng chốc tôi đã ở lại biệt thự gần một tuần.
Phó Hành Xuyên săn sóc tỉ mỉ, chăm bẵm tôi cực tốt.
Cái danh phản diện đâu rồi?
Lẽ nào tôi thực sự xuyên vào một thế giới song song của cuốn tiểu thuyết?
Phó Hành Xuyên ở đây kỳ thực không phải phản diện?
Anh ta không thích nữ chính?
Và căn biệt thự này cũng chẳng có bí mật nào cả?
Càng nghĩ tôi càng thấy suy đoán của mình là đúng.
Mọi thứ trong ngoài biệt thự đều bình thường, hoàn toàn không thấy nửa điểm giống cấm địa.
Không đúng!
Có một nơi! Căn phòng ở tầng một kia!
Ngày đầu tiên, Phó Hành Xuyên đã bước ra từ đó với vẻ mặt hoảng loạn.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi đứng dậy đi về phía căn phòng đó.
Lý trí bảo tôi không nên tự ý vào khi chưa được phép.
Nhưng tôi muốn kiểm chứng.
Kiểm chứng xem căn biệt thự này không có bí mật.
Đây chỉ là một căn biệt thự bình thường, hoàn toàn không phải cấm địa gì của Phó Hành Xuyên cả.
Và anh ta cũng không phải tên phản diện yêu mà không có được nữ chính.
Ngay khi tay tôi sắp chạm vào nắm cửa.
Giọng nói lạnh lẽo không chút hơi ấm của Phó Hành Xuyên vang lên từ phía sau: "Em đang làm gì ở đó vậy?"
Tôi đánh liều, nhanh tay vặn nắm cửa một cái thật mạnh. ...Cửa đã khóa.
"Tiện đường xem chút thôi." Tôi cố giữ bình tĩnh quay đầu lại.
Phó Hành Xuyên đi tới bên cạnh, cúi người bế tôi lên.
"Chân đau còn chưa khỏi, đừng chạy lung tung."
"Đó là phòng chứa đồ, không có gì hay ho để xem đâu. Trưa nay muốn ăn gì?"
Anh ta đang nói dối. Lòng tôi chùng xuống tận đáy vực.
Vậy ra, chẳng có thế giới song song nào hết.
Căn phòng đó chính là cấm địa của Phó Hành Xuyên.
Và anh chính là tên phản diện yêu nữ chính sâu đậm.
Trong truyện nói anh ta đã lặng lẽ vì nữ chính mà làm rất nhiều việc.
Trong số đó, liệu có bao gồm cả việc đùa giỡn một nữ phụ ác độc như tôi không?
Khiến tôi yêu anh, rồi đá bay tôi đi? Hay là lợi dụng tôi để lật đổ Thẩm thị?
Tay chân tôi lạnh toát, chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi này ngay lập tức.
"Nghĩ gì thế? Mà nhập tâm vậy?"
Nụ hôn của Phó Hành Xuyên khiến tôi sực tỉnh.
"Hả?"
Tôi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh ta, máy móc mở miệng: "Hỏi em có đói không, trưa nay ăn sườn bò áp chảo được không?"
Phó Hành Xuyên cọ cọ vào má tôi: "Hay là em muốn 'ăn' tôi trước?"
Tôi cố nén sự khó chịu, đang định đẩy anh ta ra.
Điện thoại của Phó Hành Xuyên chợt reo lên.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn qua cái tên người gọi, tim tôi lại treo ngược lên cành cây.
Là nữ chính!
Gác máy xong, Phó Hành Xuyên cất lời xin lỗi: "Xin lỗi nhé, tôi phải ra ngoài một chuyến. Em muốn ăn gì cứ nhắn cho tôi, lát nữa tôi bảo trợ lý mang tới."
Tia hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
Tôi lắc đầu: "Anh mau đi bận việc của mình đi."
Phó Hành Xuyên đặt một nụ hôn lên môi tôi: "Đợi tôi về."
Cửa phòng đóng lại.
Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Từng nơi từng chỗ mà Phó Hành Xuyên vừa chạm vào đều khiến tôi thấy buồn nôn.
Anh nóng lòng đi gặp nữ chính như vậy.
Là để khoe khoang với cô ta rằng tôi mê luyến anh tađến nhường nào sao?
Hay để kể lể anh đã xoay tôi như chong chóng ra sao?