Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Và Phản Diện HE Rồi ! - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12.

Sau khi trói chặt hai tay Phó Hành Xuyên, tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Ném mảnh sứ vỡ sang một bên, tôi tựa lưng vào tường thở dốc.

Phó Hành Xuyên thấp giọng rũ mắt, che giấu đi biểu cảm trên gương mặt. 

Giọng nói của anh ta vang lên trầm khàn:

"Tại sao? Tại sao em nhất định phải rời bỏ tôi?"

"Tại sao em thà làm bản thân bị thương cũng không muốn ở lại bên tôi?"

Phó Hành Xuyên không đi làm diễn viên đúng là phí của trời mà. 

Diễn sâu đến thế là cùng!

"Rõ ràng em đã nói là thích tôi rồi cơ mà."

Tôi lập tức xù lông: "Tôi nói thế bao giờ?!"

Thà để tôi thừa nhận mình từng mù quáng thích nam chính, còn hơn là thừa nhận mình có tình ý với Phó Hành Xuyên. 

Cái trước là ngu ngốc, cái sau chính là nỗi sỉ nhục.

"Ngày đầu tiên chúng ta ở bên nhau, chính miệng em đã nói rồi"

"Bây giờ lại định lật lọng sao?"

Phó Hành Xuyên giống như vừa phải chịu nỗi oan khuất, giọng điệu đầy vẻ lên án.

"Chúng ta ở bên nhau khi nào..." Ở bên nhau bao giờ cơ chứ.

Một ý nghĩ không tưởng đột nhiên xẹt qua não tôi.

[Dừng lại đi?]

[Nói em thích tôi đi, em nói thích tôi thì tôi mới dừng lại.]

[Vãn Tinh, ngoan nào, nói là em thích tôi đi...]

"Đấy là do anh ép tôi nói cơ mà!"

Lúc đó hoàn toàn là tôi đang van xin anh tha cho tôi thôi!

Ai mà lại đi tin mấy lời trên giường bao giờ chứ.

Phó Hành Xuyên ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tủi thân:

"Nhưng em rõ ràng đã nói là thích tôi."

"Em còn gọi tôi là chồng nữa."

Câu đó cũng là do bị ép mà ra!

Tôi cạn lời.

Hốc mắt Phó Hành Xuyên ửng đỏ, ánh mắt nhìn tôi như thể tôi là kẻ bạc tình vừa phụ bạc anh vậy.

Hừ!

Tôi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác. 

Sát thương từ gương mặt này của Phó Hành Xuyên quá lớn, nhìn thêm một chút nữa e là tôi sẽ mủi lòng mất.

Thấy sắc mất khôn

Đúng là sắc đẹp làm mờ lý trí mà.

Tôi phải tranh thủ lúc lý trí vẫn còn sót lại mà chuồn lẹ thôi!

Đẩy cửa phòng ra là dãy hành lang quen thuộc. 

Hóa ra đây vẫn là căn biệt thự ở ngoại ô của Phó Hành Xuyên.

Tôi khóa trái cửa phòng nhốt anh ta bên trong, định bụng rời đi, nhưng rồi lại đột ngột khựng bước.

Căn phòng vốn được Phó Hành Xuyên coi là cấm địa kia, lúc này cửa phòng đang khép hờ.

Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để tôi thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta.

Tìm ra bí mật của anh, cũng xem như tôi có thêm quân bài để đàm phán. 

Nếu anh ta còn dám ra tay với tôi, tôi cũng không đến mức lâm vào thế bị động.

Tôi rảo bước tiến vào căn phòng. 

Tầm mắt chậm rãi quét qua từng ngóc ngách.

Đôi mắt tôi càng lúc càng mở to.

Phó Hành Xuyên quả nhiên là một tên biến thái!

13.

Tôi quay trở lại căn phòng ban đầu.

Phó Hành Xuyên vẫn giữ nguyên tư thế cũ khi tôi rời đi. 

Hai tay bị trói trước thân, đầu hơi cúi xuống. 

Nghe thấy tiếng mở cửa anh cũng không có phản ứng gì, chỉ có cái đầu dường như càng cúi thấp hơn.

"Phó Hành Xuyên, anh còn gì muốn nói với tôi không?"

Anh ta lắc đầu.

"Anh chắc chứ?"

Anh ta gật đầu.

"Phó Hành Xuyên, ngẩng đầu lên."

Phó Hành Xuyên sững lại một chút, rồi từ kẽ răng nặn ra một câu: "Em... em đi đi."

Tôi đi tới bên cạnh anh at, ngồi xổm xuống. 

Quả nhiên, đập vào mắt là một gương mặt đầy vệt nước mắt.

Giây phút ánh mắt chạm nhau, người Phó Hành Xuyên cứng đờ. 

Vệt đỏ nơi đuôi mắt nhanh chóng lan rộng ra gò má, rồi xuống tận thùy tai.

Anh thẹn quá hóa giận mà quay mặt đi, khịt khịt mũi: "Em đi đi, tôi sẽ không đeo bám em nữa. Tôi hứa đấy."

Đi á? Nợ nần giữa hai ta còn chưa tính xong đâu.

"Phó Hành Xuyên, là anh đã trộm gấu bông của tôi!"

Năm tôi năm tuổi, mẹ mua cho tôi một con gấu bông làm thủ công từ nước ngoài gửi về. 

Tôi quý nó như báu vật, đi đâu cũng phải mang theo. 

Thế rồi một ngày nọ, nó đột nhiên biến mất.

Tôi đã tìm rất lâu, khóc cũng rất nhiều. 

Bố mẹ dỗ dành thế nào cũng không nín. 

Vài ngày sau, nó đột nhiên xuất hiện trước cửa biệt thự nhà tôi, còn được thay một bộ quần áo mới rất đẹp. 

Trong lòng nó ôm một chiếc phong bì và một cuốn album ảnh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo